古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

西山道起苍兔草中逐之不得

王世贞

马头苍兔剪春风,一线光腾杳霭中。mǎ tóu cāng tù jiǎn chūn fēng,yī xiàn guāng téng yǎo ǎi zhōng。
落日平原青草色,不知鹰隼为谁雄。luò rì píng yuán qīng cǎo sè,bù zhī yīng sǔn wèi shuí xióng。

上已与赵宪副郊游赵取小妇由关中适至口占戏之

王世贞

秦中好女胜罗敷,翡翠为裳香作车。qín zhōng hǎo nǚ shèng luó fū,fěi cuì wèi shang xiāng zuò chē。
不用相逢问夫婿,东方千骑上头居。bù yòng xiāng féng wèn fū xù,dōng fāng qiān qí shàng tóu jū。

上已与赵宪副郊游赵取小妇由关中适至口占戏之

王世贞

千金西去买娉婷,万树梨花敛色迎。qiān jīn xī qù mǎi pīng tíng,wàn shù lí huā liǎn sè yíng。
闻道燕京夸祓禊,让君先赋丽人行。wén dào yàn jīng kuā fú xì,ràng jūn xiān fù lì rén xíng。

卢龙署中有寄

王世贞

山城小雨鹧鸪啼,杨柳辞寒绿正齐。shān chéng xiǎo yǔ zhè gū tí,yáng liǔ cí hán lǜ zhèng qí。
我梦春闺独不见,怕乘云雨问辽西。wǒ mèng chūn guī dú bù jiàn,pà chéng yún yǔ wèn liáo xī。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

琵琶曲按古凉州,急管清尊玳瑁愁。pí pá qū àn gǔ liáng zhōu,jí guǎn qīng zūn dài mào chóu。
劝尔军中高太白,秋来应挂郅支头。quàn ěr jūn zhōng gāo tài bái,qiū lái yīng guà zhì zhī tóu。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

旌旗春偃白龙堆,教客休停鹦鹉杯。jīng qí chūn yǎn bái lóng duī,jiào kè xiū tíng yīng wǔ bēi。
歌舞未残飞骑出,月中生缚左贤来。gē wǔ wèi cán fēi qí chū,yuè zhōng shēng fù zuǒ xián lái。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

欲从铃阁借前筹,姑衍条支一剑收。yù cóng líng gé jiè qián chóu,gū yǎn tiáo zhī yī jiàn shōu。
尔自虎头飞食肉,不教猿臂羡封侯。ěr zì hǔ tóu fēi shí ròu,bù jiào yuán bì xiàn fēng hóu。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

曼缨白马下双雕,降敌辕门气不骄。màn yīng bái mǎ xià shuāng diāo,jiàng dí yuán mén qì bù jiāo。
为问浑邪能骑射,可如新帅霍嫖姚。wèi wèn hún xié néng qí shè,kě rú xīn shuài huò piáo yáo。

过于鳞郡斋分赋十二体

王世贞

千峰西北拥岧峣,立马寒云豫让桥。qiān fēng xī běi yōng tiáo yáo,lì mǎ hán yún yù ràng qiáo。
俱道挂冠同指掌,不知山色为谁骄。jù dào guà guān tóng zhǐ zhǎng,bù zhī shān sè wèi shuí jiāo。

过怀来罗将军驻兵因赠二绝

王世贞

碧山无限锁龙堆,羌笛胡笳汉使哀。bì shān wú xiàn suǒ lóng duī,qiāng dí hú jiā hàn shǐ āi。
日暮春风鸣白羽,知君突骑射雕回。rì mù chūn fēng míng bái yǔ,zhī jūn tū qí shè diāo huí。

过怀来罗将军驻兵因赠二绝

王世贞

将军按甲古妫川,万马骄嘶苜蓿天。jiāng jūn àn jiǎ gǔ guī chuān,wàn mǎ jiāo sī mù xu tiān。
但使王庭能绝幕,未劳车骑勒燕然。dàn shǐ wáng tíng néng jué mù,wèi láo chē qí lēi yàn rán。

寄紫荆龚都督二绝

王世贞

牙旗高拥黑云间,匣里并刀龙雀环。yá qí gāo yōng hēi yún jiān,xiá lǐ bìng dāo lóng què huán。
夜夜胡笳吹落月,秋声不敢近燕山。yè yè hú jiā chuī luò yuè,qiū shēng bù gǎn jìn yàn shān。

寄紫荆龚都督二绝

王世贞

关头画角锁残霜,十万奇兵易水傍。guān tóu huà jiǎo suǒ cán shuāng,shí wàn qí bīng yì shuǐ bàng。
却恨单于穿塞去,不教飞将取金章。què hèn dān yú chuān sāi qù,bù jiào fēi jiāng qǔ jīn zhāng。

卫河夜泛

王世贞

卫河秋望接天回,大艑高帆拥月来。wèi hé qiū wàng jiē tiān huí,dà biàn gāo fān yōng yuè lái。
为问乘槎诸汉使,几人元是谪仙才。wèi wèn chéng chá zhū hàn shǐ,jǐ rén yuán shì zhé xiān cái。

卫河夜泛

王世贞

白波如练掣长空,上下银河一色通。bái bō rú liàn chè zhǎng kōng,shàng xià yín hé yī sè tōng。
歌罢朝来新乐府,满天寒色起丹枫。gē bà cháo lái xīn lè fǔ,mǎn tiān hán sè qǐ dān fēng。