古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

子与病后见贻新诗六章次答

王世贞

病色坚高卧,生涯浅卜居。bìng sè jiān gāo wò,shēng yá qiǎn bo jū。
莫疑杯外影,须却枕中书。mò yí bēi wài yǐng,xū què zhěn zhōng shū。
陶墅偏宜秫,潘园好艺蔬。táo shù piān yí shú,pān yuán hǎo yì shū。
残年幸犹在,随我狎樵渔。cán nián xìng yóu zài,suí wǒ xiá qiáo yú。

子与病后见贻新诗六章次答

王世贞

亦有清狂疾,饶君善酒尊。yì yǒu qīng kuáng jí,ráo jūn shàn jiǔ zūn。
物情双药裹,吾道一衡门。wù qíng shuāng yào guǒ,wú dào yī héng mén。
伏枥人俱老,冲星剑尚存。fú lì rén jù lǎo,chōng xīng jiàn shàng cún。
此生终海岳,不死任乾坤。cǐ shēng zhōng hǎi yuè,bù sǐ rèn qián kūn。

子与病后见贻新诗六章次答

王世贞

萧条一书札,新自霅中来。xiāo tiáo yī shū zhá,xīn zì zhà zhōng lái。
惫与贫争长,愁将老暗催。bèi yǔ pín zhēng zhǎng,chóu jiāng lǎo àn cuī。
诗魔应稍退,酒债未全开。shī mó yīng shāo tuì,jiǔ zhài wèi quán kāi。
了却无生后,春风几百回。le què wú shēng hòu,chūn fēng jǐ bǎi huí。

寄黄生舒华

王世贞

及尔书来日,行藏更可怜。jí ěr shū lái rì,xíng cáng gèng kě lián。
一官诗自罢,万态酒堪捐。yī guān shī zì bà,wàn tài jiǔ kān juān。
老岂时人力,穷馀异代权。lǎo qǐ shí rén lì,qióng yú yì dài quán。
何当具瓢笠,握手太湖烟。hé dāng jù piáo lì,wò shǒu tài hú yān。

寄答明卿二首

王世贞

闽海迢遥路,柴门放逐身。mǐn hǎi tiáo yáo lù,chái mén fàng zhú shēn。
双鱼不自意,五马更何人。shuāng yú bù zì yì,wǔ mǎ gèng hé rén。
旧态俄能发,穷交转向真。jiù tài é néng fā,qióng jiāo zhuǎn xiàng zhēn。
相逢未可定,佳句眼堪新。xiāng féng wèi kě dìng,jiā jù yǎn kān xīn。

寄答明卿二首

王世贞

侧目中原并,游踪晚路偏。cè mù zhōng yuán bìng,yóu zōng wǎn lù piān。
一麾仍领郡,万死及归田。yī huī réng lǐng jùn,wàn sǐ jí guī tián。
宦在何妨薄,诗成祇共怜。huàn zài hé fáng báo,shī chéng qí gòng lián。
高鹏与低鴳,天地亦茫然。gāo péng yǔ dī yàn,tiān dì yì máng rán。

为张茂才赠张将军时治艘南京

王世贞

客言保障地,无复使君贤。kè yán bǎo zhàng dì,wú fù shǐ jūn xián。
礼乐原蒐贵,楼船汉将专。lǐ lè yuán sōu guì,lóu chuán hàn jiāng zhuān。
令严朱桁月,烽净白门烟。lìng yán zhū héng yuè,fēng jìng bái mén yān。
更有平原馆,衔恩国士偏。gèng yǒu píng yuán guǎn,xián ēn guó shì piān。

舟次辱华存叔见示投赠之作有答

王世贞

不为风尘色,吾庐卧自深。bù wèi fēng chén sè,wú lú wò zì shēn。
时名双屈指,物态一惊心。shí míng shuāng qū zhǐ,wù tài yī jīng xīn。
姓字劳波及,文章久陆沈。xìng zì láo bō jí,wén zhāng jiǔ lù shěn。
相看布衣在,飞动不能禁。xiāng kàn bù yī zài,fēi dòng bù néng jìn。

舟次辱华存叔见示投赠之作有答

王世贞

莫问援琴意,惟怜执手时。mò wèn yuán qín yì,wéi lián zhí shǒu shí。
新诗过草速,疏烛受花迟。xīn shī guò cǎo sù,shū zhú shòu huā chí。
岁月吾初有,乾坤尔自知。suì yuè wú chū yǒu,qián kūn ěr zì zhī。
春波正辽阔,未敢定前期。chūn bō zhèng liáo kuò,wèi gǎn dìng qián qī。

尤子求尝自言其手画苏长公后赤壁赋甚精索余书赋其尾未果今年冬子求忽使阿獠携此卷来乞二金为腊夕之资余如数与之还其卷为书赋且题一五言律子求可付虎儿善藏之勿售非其人也

王世贞

只倚曹韩贵,穷来泥所如。zhǐ yǐ cáo hán guì,qióng lái ní suǒ rú。
真成乞米帖,吾岂换鹅书。zhēn chéng qǐ mǐ tiē,wú qǐ huàn é shū。
笔底青山在,灯前白发疏。bǐ dǐ qīng shān zài,dēng qián bái fā shū。
吴门有长铗,慎莫叹无鱼。wú mén yǒu zhǎng jiá,shèn mò tàn wú yú。

答沈山人嘉则二首

王世贞

满眼交游态,相过意独深。mǎn yǎn jiāo yóu tài,xiāng guò yì dú shēn。
醉来扶任侠,老去急知音。zuì lái fú rèn xiá,lǎo qù jí zhī yīn。
零落家人产,纵横国士心。líng luò jiā rén chǎn,zòng héng guó shì xīn。
未须论往事,呜咽对沾襟。wèi xū lùn wǎng shì,wū yàn duì zhān jīn。

答沈山人嘉则二首

王世贞

兄弟逢家难,仓皇并挂冠。xiōng dì féng jiā nán,cāng huáng bìng guà guān。
莫言归计早,犹作畏途看。mò yán guī jì zǎo,yóu zuò wèi tú kàn。
萝薜褰愁入,松杉掩泪残。luó bì qiān chóu rù,sōng shān yǎn lèi cán。
唯应狱中剑,虹色为君寒。wéi yīng yù zhōng jiàn,hóng sè wèi jūn hán。

观夜猎醉作

王世贞

老分穷愁在,归堪一事狂。lǎo fēn qióng chóu zài,guī kān yī shì kuáng。
由来学剑晚,肯为著书忙。yóu lái xué jiàn wǎn,kěn wèi zhù shū máng。
花径朝浮白,霜天夜走黄。huā jìng cháo fú bái,shuāng tiān yè zǒu huáng。
衰颜且涂抹,阑入少年场。shuāi yán qiě tú mǒ,lán rù shǎo nián chǎng。

与舍弟郊行访旧作

王世贞

风日江乡好,连翩并所如。fēng rì jiāng xiāng hǎo,lián piān bìng suǒ rú。
门人两篮舆,贫旧一茅庐。mén rén liǎng lán yú,pín jiù yī máo lú。
时见青烟远,因知黄叶疏。shí jiàn qīng yān yuǎn,yīn zhī huáng yè shū。
悠然浅酌罢,随意狎樵渔。yōu rán qiǎn zhuó bà,suí yì xiá qiáo yú。

寄陆考功与绳

王世贞

自起东山驾,苍生果不虚。zì qǐ dōng shān jià,cāng shēng guǒ bù xū。
舜门悬水镜,尧日满公车。shùn mén xuán shuǐ jìng,yáo rì mǎn gōng chē。
契合孤忠后,穷分一气馀。qì hé gū zhōng hòu,qióng fēn yī qì yú。
久安遗世略,不草绝交书。jiǔ ān yí shì lüè,bù cǎo jué jiāo shū。