古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

一虎挟两羊,后有乳贙不可当。yī hǔ xié liǎng yáng,hòu yǒu rǔ xuàn bù kě dāng。

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

有蠹啮栋,几其隳兮。yǒu dù niè dòng,jǐ qí huī xī。
吁嗟隳兮,子安归兮。xū jiē huī xī,zi ān guī xī。

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

猴而冠者酣耶,虎而冠者耽耽耶。hóu ér guān zhě hān yé,hǔ ér guān zhě dān dān yé。

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

日蚀不吐,社人奏鼓。rì shí bù tǔ,shè rén zòu gǔ。
大妇辍浆,小妇辍哺。dà fù chuò jiāng,xiǎo fù chuò bǔ。
昨日之日,汝于何所。zuó rì zhī rì,rǔ yú hé suǒ。
回光不瞩,焉为救汝。huí guāng bù zhǔ,yān wèi jiù rǔ。

琅琊王歌

王世贞

小女十四五,许嫁琅琊王。xiǎo nǚ shí sì wǔ,xǔ jià láng yá wáng。
新婿呵殿来,旧婿趋道傍。xīn xù hē diàn lái,jiù xù qū dào bàng。

琅琊王歌

王世贞

女儿年十三,手种银杏树。nǚ ér nián shí sān,shǒu zhǒng yín xìng shù。
银杏已结子,问母还女处。yín xìng yǐ jié zi,wèn mǔ hái nǚ chù。

琅琊王歌

王世贞

琅琊骑儿马,七尺银缠騣。láng yá qí ér mǎ,qī chǐ yín chán zōng。
不能上天去,对人呼作龙。bù néng shàng tiān qù,duì rén hū zuò lóng。

琅琊王歌

王世贞

十日教新声,呼瑟捧来筝。shí rì jiào xīn shēng,hū sè pěng lái zhēng。
非无好颜色,难事琅琊王。fēi wú hǎo yán sè,nán shì láng yá wáng。

琅琊王歌

王世贞

三钱买屠刀,日日将杀猪。sān qián mǎi tú dāo,rì rì jiāng shā zhū。
东家有宝剑,七世匣中居。dōng jiā yǒu bǎo jiàn,qī shì xiá zhōng jū。

琅琊王歌

王世贞

种苗高山颠,下荫松柏树。zhǒng miáo gāo shān diān,xià yīn sōng bǎi shù。
大姊儿郎妾,妹是儿郎妇。dà zǐ ér láng qiè,mèi shì ér láng fù。

琅琊王歌

王世贞

要识琅琊门,前有石虎卧。yào shí láng yá mén,qián yǒu shí hǔ wò。
黄金东西来,及门不得过。huáng jīn dōng xī lái,jí mén bù dé guò。

琅琊王歌

王世贞

人是官家人,马是官家马。rén shì guān jiā rén,mǎ shì guān jiā mǎ。
原不属女郎,安能不相舍。yuán bù shǔ nǚ láng,ān néng bù xiāng shě。

企喻歌

王世贞

男儿好横行,横行自身乐。nán ér hǎo héng xíng,héng xíng zì shēn lè。
那见摩天鹞,结伴寻鸟雀。nà jiàn mó tiān yào,jié bàn xún niǎo què。

企喻歌

王世贞

女子爱妆束,妆束头上钗。nǚ zi ài zhuāng shù,zhuāng shù tóu shàng chāi。
男儿爱妆束,妆束坐下騧。nán ér ài zhuāng shù,zhuāng shù zuò xià guā。

企喻歌

王世贞

以我大羽笴,试君铁裲裆。yǐ wǒ dà yǔ gǎn,shì jūn tiě liǎng dāng。
两家俱言利,那得无一强。liǎng jiā jù yán lì,nà dé wú yī qiáng。