古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

报刘玄子先辈

王世贞

七百四十字,一字一珠圆。qī bǎi sì shí zì,yī zì yī zhū yuán。
江左青萍色,中原紫气传。jiāng zuǒ qīng píng sè,zhōng yuán zǐ qì chuán。
小迟叔夜驾,忍断伯牙弦。xiǎo chí shū yè jià,rěn duàn bó yá xián。
扑满将充报,平津射策年。pū mǎn jiāng chōng bào,píng jīn shè cè nián。

报刘玄子先辈

王世贞

尚忆玄湖墅,清流似浣花。shàng yì xuán hú shù,qīng liú shì huàn huā。
惊纶跃神鲤,归炬散栖鸦。jīng lún yuè shén lǐ,guī jù sàn qī yā。
报尔弇园胜,犹怜剡棹赊。bào ěr yǎn yuán shèng,yóu lián shàn zhào shē。
奇人复奇地,今古恨天涯。qí rén fù qí dì,jīn gǔ hèn tiān yá。

练川篇四首赠朱嘉定入觐

王世贞

练川虽鉴发,宁比令君明。liàn chuān suī jiàn fā,níng bǐ lìng jūn míng。
不浅缁衣好,偏深白屋情。bù qiǎn zī yī hǎo,piān shēn bái wū qíng。
万人纷雨泣,孤舄受风轻。wàn rén fēn yǔ qì,gū xì shòu fēng qīng。
我欲摅银管,谁同循吏名。wǒ yù shū yín guǎn,shuí tóng xún lì míng。

练川篇四首赠朱嘉定入觐

王世贞

爱汝朝天艗,飘飖凌紫氛。ài rǔ cháo tiān yì,piāo yáo líng zǐ fēn。
都无压载石,但有送穷文。dōu wú yā zài shí,dàn yǒu sòng qióng wén。
竹马能相候,歌骊讵忍闻。zhú mǎ néng xiāng hòu,gē lí jù rěn wén。
练川虽彻底,清定不如君。liàn chuān suī chè dǐ,qīng dìng bù rú jūn。

练川篇四首赠朱嘉定入觐

王世贞

练川九里润,犹让令君仁。liàn chuān jiǔ lǐ rùn,yóu ràng lìng jūn rén。
去作千家泪,来为万井春。qù zuò qiān jiā lèi,lái wèi wàn jǐng chūn。
官安道州拙,客诵莱芜贫。guān ān dào zhōu zhuō,kè sòng lái wú pín。
眼底诸黄绶,畴无愧古人。yǎn dǐ zhū huáng shòu,chóu wú kuì gǔ rén。

练川篇四首赠朱嘉定入觐

王世贞

府主无何我,朝贤一任疏。fǔ zhǔ wú hé wǒ,cháo xián yī rèn shū。
此行仍上考,圣帝必亲除。cǐ xíng réng shàng kǎo,shèng dì bì qīn chú。
具以春秋对,毋烦城旦书。jù yǐ chūn qiū duì,wú fán chéng dàn shū。
练川多诘曲,直恐未君如。liàn chuān duō jí qū,zhí kǒng wèi jūn rú。

登金泽寺后小山

王世贞

突兀数拳石,兴来思振衣。tū wù shù quán shí,xīng lái sī zhèn yī。
刹连波色动,帆带夕阳归。shā lián bō sè dòng,fān dài xī yáng guī。
树老猿窥易,僧贫鸟下稀。shù lǎo yuán kuī yì,sēng pín niǎo xià xī。
毋劳感衰替,宗社已全非。wú láo gǎn shuāi tì,zōng shè yǐ quán fēi。

生日于泖塔避客作

王世贞

六十寻常有,纷余旧念牵。liù shí xún cháng yǒu,fēn yú jiù niàn qiān。
莫谈弧矢□,□□蓼莪篇。mò tán hú shǐ,liǎo é piān。
白社堪投老,青山不计年。bái shè kān tóu lǎo,qīng shān bù jì nián。
只应逢此月,长唤泖湖船。zhǐ yīng féng cǐ yuè,zhǎng huàn mǎo hú chuán。

诞辰次日解斋自嘲

王世贞

纵减尘中累,犹残物外名。zòng jiǎn chén zhōng lèi,yóu cán wù wài míng。
从人称下寿,而我爱无生。cóng rén chēng xià shòu,ér wǒ ài wú shēng。
僧辍钟时饭,船余网后羹。sēng chuò zhōng shí fàn,chuán yú wǎng hòu gēng。
陶觞与何肉,虽有不关情。táo shāng yǔ hé ròu,suī yǒu bù guān qíng。

寿伯融王孙五十时以除夕生

王世贞

及君知命境,况复览揆辰。jí jūn zhī mìng jìng,kuàng fù lǎn kuí chén。
王国生桢后,明堂布魏新。wáng guó shēng zhēn hòu,míng táng bù wèi xīn。
桑蓬送残腊,汤饼向初春。sāng péng sòng cán là,tāng bǐng xiàng chū chūn。
留得添筹客,同为守岁人。liú dé tiān chóu kè,tóng wèi shǒu suì rén。

龙司理君善得量移之命自徽过访有赠得六首

王世贞

为尉不凌守,居官能近民。wèi wèi bù líng shǒu,jū guān néng jìn mín。
烟霞行部足,鸟雀讼庭驯。yān xiá xíng bù zú,niǎo què sòng tíng xùn。
赏自胶东厚,谗仍即墨新。shǎng zì jiāo dōng hòu,chán réng jí mò xīn。
明堂大计吏,圣主独劳神。míng táng dà jì lì,shèng zhǔ dú láo shén。

龙司理君善得量移之命自徽过访有赠得六首

王世贞

被幞何其易,辕攀出且迟。bèi fú hé qí yì,yuán pān chū qiě chí。
赐环它日在,投抒片时疑。cì huán tā rì zài,tóu shū piàn shí yí。
我狎风波事,君投山水辞。wǒ xiá fēng bō shì,jūn tóu shān shuǐ cí。
朱弦毋遽绝,世故有钟期。zhū xián wú jù jué,shì gù yǒu zhōng qī。

龙司理君善得量移之命自徽过访有赠得六首

王世贞

长沙不吊屈,绛灌乃徒劳。zhǎng shā bù diào qū,jiàng guàn nǎi tú láo。
小恨无封事,何烦更反骚。xiǎo hèn wú fēng shì,hé fán gèng fǎn sāo。
久应明长者,穷好近吾曹。jiǔ yīng míng zhǎng zhě,qióng hǎo jìn wú cáo。
所以马新息,终推龙伯高。suǒ yǐ mǎ xīn xī,zhōng tuī lóng bó gāo。

龙司理君善得量移之命自徽过访有赠得六首

王世贞

辙迹春泥少,谁来恼薜萝。zhé jì chūn ní shǎo,shuí lái nǎo bì luó。
不嫌诗社累,仍傍酒人过。bù xián shī shè lèi,réng bàng jiǔ rén guò。
一字官堪薄,千秋仲孰多。yī zì guān kān báo,qiān qiū zhòng shú duō。
武陵花正发,归计莫蹉跎。wǔ líng huā zhèng fā,guī jì mò cuō tuó。

龙司理君善得量移之命自徽过访有赠得六首

王世贞

七尺丰碑在,千人涕泪余。qī chǐ fēng bēi zài,qiān rén tì lèi yú。
差闻董狐笔,能胜乐羊书。chà wén dǒng hú bǐ,néng shèng lè yáng shū。
惠泽溪同远,清心玉不如。huì zé xī tóng yuǎn,qīng xīn yù bù rú。
旌旄倘重过,竹马也轩渠。jīng máo tǎng zhòng guò,zhú mǎ yě xuān qú。