古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

故人周士昌以宗伯董公书来视余值方倦奕乞一诗而归

王世贞

机心老欲尽,对客厌围棋。jī xīn lǎo yù jǐn,duì kè yàn wéi qí。
汝挟孤山授,唯容太傅知。rǔ xié gū shān shòu,wéi róng tài fù zhī。
春堤几两屐,秋省一篇诗。chūn dī jǐ liǎng jī,qiū shěng yī piān shī。
便是饶归计,从人笑数奇。biàn shì ráo guī jì,cóng rén xiào shù qí。

陈廷尉追送栖霞同叩达上人诗别陈公

王世贞

江淹不怨别,陶令欲披襟。jiāng yān bù yuàn bié,táo lìng yù pī jīn。
为接远公话,俱生无住心。wèi jiē yuǎn gōng huà,jù shēng wú zhù xīn。
林枝却飞盖,涧溜写鸣琴。lín zhī què fēi gài,jiàn liū xiě míng qín。
从此猿鸟迹,翛然不可寻。cóng cǐ yuán niǎo jì,xiāo rán bù kě xún。

赠王学士碧水桥

王世贞

太史藏书所,西林古渡头。tài shǐ cáng shū suǒ,xī lín gǔ dù tóu。
桥通千嶂碧,溪抱一村幽。qiáo tōng qiān zhàng bì,xī bào yī cūn yōu。
小径有时合,落花随意流。xiǎo jìng yǒu shí hé,luò huā suí yì liú。
柳梢维不住,身是济川舟。liǔ shāo wéi bù zhù,shēn shì jì chuān zhōu。

寄龙君善博士

王世贞

空自三才绝,时违不得骄。kōng zì sān cái jué,shí wéi bù dé jiāo。
官仍广文冷,地觉永嘉遥。guān réng guǎng wén lěng,dì jué yǒng jiā yáo。
所至宽游目,何妨且折腰。suǒ zhì kuān yóu mù,hé fáng qiě zhé yāo。
黄柑三百颗,好趁越江潮。huáng gān sān bǎi kē,hǎo chèn yuè jiāng cháo。

赏石榴花有感

王世贞

客邸高眠只无赖,忽见花发强开筵。kè dǐ gāo mián zhǐ wú lài,hū jiàn huā fā qiáng kāi yán。
锦窠银子尚未结,赤萼青枝虚可怜。jǐn kē yín zi shàng wèi jié,chì è qīng zhī xū kě lián。
东风不吹春老矣,零露初滴朝嫣然。dōng fēng bù chuī chūn lǎo yǐ,líng lù chū dī cháo yān rán。
何年安石送汝至,不种朝元高阁边。hé nián ān shí sòng rǔ zhì,bù zhǒng cháo yuán gāo gé biān。

忆昔三首

王世贞

忆昔文皇三出边,六龙飞雨净烽烟。yì xī wén huáng sān chū biān,liù lóng fēi yǔ jìng fēng yān。
天门直向阴山辟,北斗翻从南极悬。tiān mén zhí xiàng yīn shān pì,běi dòu fān cóng nán jí xuán。
铁马春饥填瀚海,金人秋祭失祁连。tiě mǎ chūn jī tián hàn hǎi,jīn rén qiū jì shī qí lián。
只今何处无廉李,野哭荒村几岁年。zhǐ jīn hé chù wú lián lǐ,yě kū huāng cūn jǐ suì nián。

忆昔三首

王世贞

盛世君臣不易逢,泰陵松柏感遗踪。shèng shì jūn chén bù yì féng,tài líng sōng bǎi gǎn yí zōng。
朝清转自饶封事,岁稔兼闻罢上供。cháo qīng zhuǎn zì ráo fēng shì,suì rěn jiān wén bà shàng gōng。
白简五侯时局蹐,青编三老日从容。bái jiǎn wǔ hóu shí jú jí,qīng biān sān lǎo rì cóng róng。
苑西今旦千门地,辇路恩稀草色浓。yuàn xī jīn dàn qiān mén dì,niǎn lù ēn xī cǎo sè nóng。

忆昔三首

王世贞

更忆南巡汉武皇,楼船车马郁相望。gèng yì nán xún hàn wǔ huáng,lóu chuán chē mǎ yù xiāng wàng。
轻裘鄠杜张公子,挟瑟邯郸吕氏倡。qīng qiú hù dù zhāng gōng zi,xié sè hán dān lǚ shì chàng。
秋净旌旗营细柳,夜深烽火猎长杨。qiū jìng jīng qí yíng xì liǔ,yè shēn fēng huǒ liè zhǎng yáng。
孤臣尚有遗弓泪,不见当时折槛郎。gū chén shàng yǒu yí gōng lèi,bù jiàn dāng shí zhé kǎn láng。

登西山

王世贞

乱削芙蓉碧霭攒,千盘转尽自成寒。luàn xuē fú róng bì ǎi zǎn,qiān pán zhuǎn jǐn zì chéng hán。
清秋殿阁空中见,落日旌旗树杪看。qīng qiū diàn gé kōng zhōng jiàn,luò rì jīng qí shù miǎo kàn。
北眺浮云生大卤,东回紫气抱长安。běi tiào fú yún shēng dà lǔ,dōng huí zǐ qì bào zhǎng ān。
向来弓剑曾游地,万壑松风度急湍。xiàng lái gōng jiàn céng yóu dì,wàn hè sōng fēng dù jí tuān。

应试夜泊贞女庙示一二友

王世贞

南来夜泊贞女庙,有客一二时相通。nán lái yè pō zhēn nǚ miào,yǒu kè yī èr shí xiāng tōng。
孤蓬倚树鸟惊宿,白露湿衣人在空。gū péng yǐ shù niǎo jīng sù,bái lù shī yī rén zài kōng。
遥怜故乡共明月,独有游子知寒风。yáo lián gù xiāng gòng míng yuè,dú yǒu yóu zi zhī hán fēng。
何事长安浑不见,无数浮云北望中。hé shì zhǎng ān hún bù jiàn,wú shù fú yún běi wàng zhōng。

应试夜泊贞女庙示一二友

王世贞

贞女庙头鼓鼕鼕,忽惊游客归梦中。zhēn nǚ miào tóu gǔ dōng dōng,hū jīng yóu kè guī mèng zhōng。
扁舟一叶天上下,茅屋数间水西东。biǎn zhōu yī yè tiān shàng xià,máo wū shù jiān shuǐ xī dōng。
伤心南国钓鲈地,矫首上林征雁风。shāng xīn nán guó diào lú dì,jiǎo shǒu shàng lín zhēng yàn fēng。
莫怪殷勤惜杯酒,试问愁城谁为攻。mò guài yīn qín xī bēi jiǔ,shì wèn chóu chéng shuí wèi gōng。

元日早朝

王世贞

九霄鱼钥下层关,炬火俄分豹尾班。jiǔ xiāo yú yào xià céng guān,jù huǒ é fēn bào wěi bān。
宫阙香浮吹淡荡,液池冰合锁潺湲。gōng quē xiāng fú chuī dàn dàng,yè chí bīng hé suǒ chán yuán。
充仪未展含元殿,献寿遥传万岁山。chōng yí wèi zhǎn hán yuán diàn,xiàn shòu yáo chuán wàn suì shān。
敢道去天身尺五,侍臣犹自望龙颜。gǎn dào qù tiān shēn chǐ wǔ,shì chén yóu zì wàng lóng yán。

夏日同僚友游崔都尉山庄分韵

王世贞

尺五高临杜曲天,况逢三伏胜游偏。chǐ wǔ gāo lín dù qū tiān,kuàng féng sān fú shèng yóu piān。
夹堤杨柳凉全得,出水芙蕖晓故鲜。jiā dī yáng liǔ liáng quán dé,chū shuǐ fú qú xiǎo gù xiān。
南国烟波开槛外,西山风雨落尊前。nán guó yān bō kāi kǎn wài,xī shān fēng yǔ luò zūn qián。
谁家暗度秦台引,回首朱门月可怜。shuí jiā àn dù qín tái yǐn,huí shǒu zhū mén yuè kě lián。

天宁寺同谢山人茂秦章行人景南李比部于鳞饯李伯承明府分韵得花字

王世贞

长安三月芳意赊,习习柔风黄鸟斜。zhǎng ān sān yuè fāng yì shē,xí xí róu fēng huáng niǎo xié。
春社虎溪能远送,暮云凫舄未堪遮。chūn shè hǔ xī néng yuǎn sòng,mù yún fú xì wèi kān zhē。
城闉倦借支公马,江路吟逢潘令花。chéng yīn juàn jiè zhī gōng mǎ,jiāng lù yín féng pān lìng huā。
去住即看同幻迹,向来离合不须嗟。qù zhù jí kàn tóng huàn jì,xiàng lái lí hé bù xū jiē。

送汝康柳州再徙澄江

王世贞

汝游桂岭疑天尽,更入滇方觉地宽。rǔ yóu guì lǐng yí tiān jǐn,gèng rù diān fāng jué dì kuān。
明月江帆悬万里,瘴云山树郁千盘。míng yuè jiāng fān xuán wàn lǐ,zhàng yún shān shù yù qiān pán。
莫将诗句题蛮府,自有威仪识汉官。mò jiāng shī jù tí mán fǔ,zì yǒu wēi yí shí hàn guān。
橘柚秋风今实否,高飞鸿雁满长安。jú yòu qiū fēng jīn shí fǒu,gāo fēi hóng yàn mǎn zhǎng ān。