古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

春日闲居杂怀十首

王世贞

紫气函关客过迎,谁堪起舞应鸡鸣。zǐ qì hán guān kè guò yíng,shuí kān qǐ wǔ yīng jī míng。
千年泰华东西色,万里江河日夜声。qiān nián tài huá dōng xī sè,wàn lǐ jiāng hé rì yè shēng。
自是文章生肮脏,岂容吾辈聚峥嵘。zì shì wén zhāng shēng āng zàng,qǐ róng wú bèi jù zhēng róng。
尤怜奉使还徐干,金马何心老帝京。yóu lián fèng shǐ hái xú gàn,jīn mǎ hé xīn lǎo dì jīng。

春日闲居杂怀十首

王世贞

闽峤除书问莫悲,豫章迁客正相思。mǐn jiào chú shū wèn mò bēi,yù zhāng qiān kè zhèng xiāng sī。
但令怀璧俱堪罪,何用投珠始见疑。dàn lìng huái bì jù kān zuì,hé yòng tóu zhū shǐ jiàn yí。
天外风流名士尽,邺中星散旧游知。tiān wài fēng liú míng shì jǐn,yè zhōng xīng sàn jiù yóu zhī。
只缘吾在能株累,渔海樵山并所之。zhǐ yuán wú zài néng zhū lèi,yú hǎi qiáo shān bìng suǒ zhī。

春日闲居杂怀十首

王世贞

故人相慰檄书稀,又见徵兵解越围。gù rén xiāng wèi xí shū xī,yòu jiàn zhēng bīng jiě yuè wéi。
敢向东方夸赐履,可因南国赋无衣。gǎn xiàng dōng fāng kuā cì lǚ,kě yīn nán guó fù wú yī。
家家砧杵鸣春月,处处戈船系夕晖。jiā jiā zhēn chǔ míng chūn yuè,chù chù gē chuán xì xī huī。
闻道封侯须健手,羽林生长自轻肥。wén dào fēng hóu xū jiàn shǒu,yǔ lín shēng zhǎng zì qīng féi。

春日闲居杂怀十首

王世贞

小石疏筠兴未阑,坐携诗卷对盘桓。xiǎo shí shū yún xīng wèi lán,zuò xié shī juǎn duì pán huán。
折腰吾道差无恙,销骨人言转自宽。zhé yāo wú dào chà wú yàng,xiāo gǔ rén yán zhuǎn zì kuān。
张挚敢传廷尉业,阮生宁恋步兵官。zhāng zhì gǎn chuán tíng wèi yè,ruǎn shēng níng liàn bù bīng guān。
吴门万顷沧浪在,好傍深林选钓竿。wú mén wàn qǐng cāng làng zài,hǎo bàng shēn lín xuǎn diào gān。

雪后登城楼

王世贞

城抱寒谯耸翠微,雪留层翼玉鶱飞。chéng bào hán qiáo sǒng cuì wēi,xuě liú céng yì yù xiān fēi。
先风万树摇晴色,及暝千门破曙辉。xiān fēng wàn shù yáo qíng sè,jí míng qiān mén pò shǔ huī。
搔鬓青山吾并老,决膺玄雁未同归。sāo bìn qīng shān wú bìng lǎo,jué yīng xuán yàn wèi tóng guī。
如何赋手仍王粲,倦向人间裋褐衣。rú hé fù shǒu réng wáng càn,juàn xiàng rén jiān shù hè yī。

奉答于鳞四首

王世贞

浮云幽鸟讼庭闲,赋就怀人且自删。fú yún yōu niǎo sòng tíng xián,fù jiù huái rén qiě zì shān。
病后青山添傲骨,书来落日破愁颜。bìng hòu qīng shān tiān ào gǔ,shū lái luò rì pò chóu yán。
微名渐损终难尽,薄禄犹耽未拟还。wēi míng jiàn sǔn zhōng nán jǐn,báo lù yóu dān wèi nǐ hái。
岂若使君高拥传,能令春雪满函关。qǐ ruò shǐ jūn gāo yōng chuán,néng lìng chūn xuě mǎn hán guān。

奉答于鳞四首

王世贞

绛帐诸生侍马融,怜余投笔乍临戎。jiàng zhàng zhū shēng shì mǎ róng,lián yú tóu bǐ zhà lín róng。
自来肝胆无离合,肯向衣冠数异同。zì lái gān dǎn wú lí hé,kěn xiàng yī guān shù yì tóng。
灏灏西京还汉日,泱泱东海更齐风。hào hào xī jīng hái hàn rì,yāng yāng dōng hǎi gèng qí fēng。
男儿姓字羞文苑,矫首狂歌万古空。nán ér xìng zì xiū wén yuàn,jiǎo shǒu kuáng gē wàn gǔ kōng。

奉答于鳞四首

王世贞

马首杨花吹暮春,鸿边尺素迥伤神。mǎ shǒu yáng huā chuī mù chūn,hóng biān chǐ sù jiǒng shāng shén。
飞扬跋扈当年事,历落崎嵚我辈人。fēi yáng bá hù dāng nián shì,lì luò qí qīn wǒ bèi rén。
不辨淄渑中自解,即论泾渭向谁伸。bù biàn zī miǎn zhōng zì jiě,jí lùn jīng wèi xiàng shuí shēn。
烦君试看燕京态,汲黯那能社稷臣。fán jūn shì kàn yàn jīng tài,jí àn nà néng shè jì chén。

奉答于鳞四首

王世贞

闻道黄河尚倒行,秦中车马失峥嵘。wén dào huáng hé shàng dào xíng,qín zhōng chē mǎ shī zhēng róng。
石鲸寒雨将无动,铜雀条风可再鸣。shí jīng hán yǔ jiāng wú dòng,tóng què tiáo fēng kě zài míng。
天地只今安战色,故人何处傍诗名。tiān dì zhǐ jīn ān zhàn sè,gù rén hé chù bàng shī míng。
高秋倘过莲花掌,却忆蓬莱海日生。gāo qiū tǎng guò lián huā zhǎng,què yì péng lái hǎi rì shēng。

送陆仲子之嘉善校官

王世贞

送君初释芰荷裳,双鬓公车已自苍。sòng jūn chū shì jì hé shang,shuāng bìn gōng chē yǐ zì cāng。
雪后片帆过槜李,春时三赋拟长杨。xuě hòu piàn fān guò zuì lǐ,chūn shí sān fù nǐ zhǎng yáng。
青毡故物行须惜,绛帐谈经卧不妨。qīng zhān gù wù xíng xū xī,jiàng zhàng tán jīng wò bù fáng。
工瑟向来惭帝里,五陵裘马少年场。gōng sè xiàng lái cán dì lǐ,wǔ líng qiú mǎ shǎo nián chǎng。

同徐汝思登云门山作

王世贞

芙蓉削立郡城西,蹑磴扪萝径欲迷。fú róng xuē lì jùn chéng xī,niè dèng mén luó jìng yù mí。
忽有青天穿箭括,初疑壁月拄瑶梯。hū yǒu qīng tiān chuān jiàn kuò,chū yí bì yuè zhǔ yáo tī。
云根半压千峰小,海气遥吞万堞低。yún gēn bàn yā qiān fēng xiǎo,hǎi qì yáo tūn wàn dié dī。
搔首狂歌吾不厌,莫惊风雨妒新题。sāo shǒu kuáng gē wú bù yàn,mò jīng fēng yǔ dù xīn tí。

同徐汝思登云门山作

王世贞

十二齐封自郁然,荡胸秋色锁层颠。shí èr qí fēng zì yù rán,dàng xiōng qiū sè suǒ céng diān。
危崖日月时双堕,急雨蛟龙乍一穿。wēi yá rì yuè shí shuāng duò,jí yǔ jiāo lóng zhà yī chuān。
鸟道白从杯底落,薜衣青入镜中悬。niǎo dào bái cóng bēi dǐ luò,bì yī qīng rù jìng zhōng xuán。
夸君更有天门在,策杖春褰万壑烟。kuā jūn gèng yǒu tiān mén zài,cè zhàng chūn qiān wàn hè yān。

岁暮偶成

王世贞

回日牵风未拟晴,碧纱沾压篆烟横。huí rì qiān fēng wèi nǐ qíng,bì shā zhān yā zhuàn yān héng。
倦探书卷浑无味,闲忆交游倍有情。juàn tàn shū juǎn hún wú wèi,xián yì jiāo yóu bèi yǒu qíng。
啄雪饥乌时一下,抟云高鹳忽群鸣。zhuó xuě jī wū shí yī xià,tuán yún gāo guàn hū qún míng。
呼儿浊酒还须酌,莫放人间百感生。hū ér zhuó jiǔ hái xū zhuó,mò fàng rén jiān bǎi gǎn shēng。

闻家君梦恩复御史大夫喜述

王世贞

双节遥传下赤墀,主恩谁分赐环时。shuāng jié yáo chuán xià chì chí,zhǔ ēn shuí fēn cì huán shí。
声回插羽金城在,色动飞章玉几知。shēng huí chā yǔ jīn chéng zài,sè dòng fēi zhāng yù jǐ zhī。
自信星辰天北拱,无论风雨日东垂。zì xìn xīng chén tiān běi gǒng,wú lùn fēng yǔ rì dōng chuí。
向来庭训唯精白,肯为封侯请戒诗。xiàng lái tíng xùn wéi jīng bái,kěn wèi fēng hóu qǐng jiè shī。

除夜作

王世贞

野夫痴坐独何事,屈指俄成三十三。yě fū chī zuò dú hé shì,qū zhǐ é chéng sān shí sān。
盘欲颂椒惊蓟北,户当添梗忆江南。pán yù sòng jiāo jīng jì běi,hù dāng tiān gěng yì jiāng nán。
流年渐旧真难挽,万事更新未拟谙。liú nián jiàn jiù zhēn nán wǎn,wàn shì gèng xīn wèi nǐ ān。
入眼只应云日在,可怜春色滞抽簪。rù yǎn zhǐ yīng yún rì zài,kě lián chūn sè zhì chōu zān。