古诗词

放歌答张助甫吏部

王世贞

宗生自出尚书省,嵇氏罢草绝交篇。zōng shēng zì chū shàng shū shěng,jī shì bà cǎo jué jiāo piān。
长安项领胜培塿,使君腰腹为杯棬。zhǎng ān xiàng lǐng shèng péi lǒu,shǐ jūn yāo fù wèi bēi quān。
青州之城如斗大,纵有微言谁为宣。qīng zhōu zhī chéng rú dòu dà,zòng yǒu wēi yán shuí wèi xuān。
乌声哑哑詈鸑鷟,谓尔枳棘不足怜。wū shēng yǎ yǎ lì yuè zhuó,wèi ěr zhǐ jí bù zú lián。
衣裳五色亦楚楚,吉凶岂与人间权。yī shang wǔ sè yì chǔ chǔ,jí xiōng qǐ yǔ rén jiān quán。
武昌不羞官长跪,历下但守妻儿眠。wǔ chāng bù xiū guān zhǎng guì,lì xià dàn shǒu qī ér mián。
此物居然在吾世,遇之不得空茫然。cǐ wù jū rán zài wú shì,yù zhī bù dé kōng máng rán。
何来青鸟衔一札,似是榖城黄石编。hé lái qīng niǎo xián yī zhá,shì shì gǔ chéng huáng shí biān。
虹电缭綟出其表,风雨却过龙蛇颠。hóng diàn liáo lì chū qí biǎo,fēng yǔ què guò lóng shé diān。
不道加飧长相忆,但道上下三千年。bù dào jiā sūn zhǎng xiāng yì,dàn dào shàng xià sān qiān nián。
顷从宗生骘王子,谓起腐令兼青莲。qǐng cóng zōng shēng zhì wáng zi,wèi qǐ fǔ lìng jiān qīng lián。
斯言太重吾岂敢,后生颇畏前人贤。sī yán tài zhòng wú qǐ gǎn,hòu shēng pǒ wèi qián rén xián。
君携琅玕坐斗柄,九关虎豹愁睊睊。jūn xié láng gān zuò dòu bǐng,jiǔ guān hǔ bào chóu juàn juàn。
世途反覆日千变,不信但看沧浪天。shì tú fǎn fù rì qiān biàn,bù xìn dàn kàn cāng làng tiān。
丈夫故有青云手,慎勿苦语众今传。zhàng fū gù yǒu qīng yún shǒu,shèn wù kǔ yǔ zhòng jīn chuán。
还君此札一大笑,野人早莫南山田。hái jūn cǐ zhá yī dà xiào,yě rén zǎo mò nán shān tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

王汝止先生过访弇园有述

王世贞

欲求无谶师,为我谶绮语。yù qiú wú chèn shī,wèi wǒ chèn qǐ yǔ。
三界无处寻,久堕泥犁土。sān jiè wú chù xún,jiǔ duò ní lí tǔ。

陈翁六十于鳦先请诗寿之得一绝句

王世贞

宣发貌如童,藏书比素封。xuān fā mào rú tóng,cáng shū bǐ sù fēng。
何须二千石,有子是元龙。hé xū èr qiān shí,yǒu zi shì yuán lóng。

题画

王世贞

商船一入淮,便问淮阴社。shāng chuán yī rù huái,biàn wèn huái yīn shè。
买酒新城中,来醉旧城下。mǎi jiǔ xīn chéng zhōng,lái zuì jiù chéng xià。

题画

王世贞

甓社湖头暝,维梢酒一杯。pì shè hú tóu míng,wéi shāo jiǔ yī bēi。
不知初月上,疑是蚌珠来。bù zhī chū yuè shàng,yí shì bàng zhū lái。

题画

王世贞

二十四桥月,醉踏未成半。èr shí sì qiáo yuè,zuì tà wèi chéng bàn。
终夜歌吹喧,谁传广陵散。zhōng yè gē chuī xuān,shuí chuán guǎng líng sàn。

题画

王世贞

唤船扬子渡,来往无一刻。huàn chuán yáng zi dù,lái wǎng wú yī kè。
胜作天堑时,乾坤限南北。shèng zuò tiān qiàn shí,qián kūn xiàn nán běi。

题画

王世贞

茅君挟二弟,去骑三白鹄。máo jūn xié èr dì,qù qí sān bái gǔ。
良常西南垂,可能借人宿。liáng cháng xī nán chuí,kě néng jiè rén sù。

题画

王世贞

下为范公祠,上为万笏林。xià wèi fàn gōng cí,shàng wèi wàn hù lín。
空瞻范公笏,不晓范公心。kōng zhān fàn gōng hù,bù xiǎo fàn gōng xīn。

题画

王世贞

拔地一千尺,割城三百亩。bá dì yī qiān chǐ,gē chéng sān bǎi mǔ。
中有万玉山,此腹知不负。zhōng yǒu wàn yù shān,cǐ fù zhī bù fù。

题画

王世贞

载酒垂虹桥,鼓吹乘暝发。zài jiǔ chuí hóng qiáo,gǔ chuī chéng míng fā。
瞥见金波流,七十二残月。piē jiàn jīn bō liú,qī shí èr cán yuè。

题画

王世贞

岳王坟畔松,枝枝尽南向。yuè wáng fén pàn sōng,zhī zhī jǐn nán xiàng。
无那临皋亭,国书偏北上。wú nà lín gāo tíng,guó shū piān běi shàng。

题画

王世贞

栖云佛堂顶,流水僧寮下。qī yún fú táng dǐng,liú shuǐ sēng liáo xià。
为恋清梵音,跳珠不成写。wèi liàn qīng fàn yīn,tiào zhū bù chéng xiě。

南昌饶生善医余友王茂才有隐疾能起之索二绝句一韵以赠

王世贞

探囊得秘药,投杖已沈疴。tàn náng dé mì yào,tóu zhàng yǐ shěn kē。
试语天帝栎,论功应孰多。shì yǔ tiān dì lì,lùn gōng yīng shú duō。

南昌饶生善医余友王茂才有隐疾能起之索二绝句一韵以赠

王世贞

博得群珠赠,王郎起卧疴。bó dé qún zhū zèng,wáng láng qǐ wò kē。
如逢魏侯疾,转见赐车多。rú féng wèi hóu jí,zhuǎn jiàn cì chē duō。

嘉则长卿复以五言绝句二十首博和有如乐府者有如咏史者漫为倚答当更许我事不许我情也仰山师云神道则不无佛法须还老夫在一笑避雨陵

王世贞

昔闻六龙驾,蜿蜒二陵间。xī wén liù lóng jià,wān yán èr líng jiān。
至今风雨后,清跸满空山。zhì jīn fēng yǔ hòu,qīng bì mǎn kōng shān。