古诗词

放歌答张助甫吏部

王世贞

宗生自出尚书省,嵇氏罢草绝交篇。zōng shēng zì chū shàng shū shěng,jī shì bà cǎo jué jiāo piān。
长安项领胜培塿,使君腰腹为杯棬。zhǎng ān xiàng lǐng shèng péi lǒu,shǐ jūn yāo fù wèi bēi quān。
青州之城如斗大,纵有微言谁为宣。qīng zhōu zhī chéng rú dòu dà,zòng yǒu wēi yán shuí wèi xuān。
乌声哑哑詈鸑鷟,谓尔枳棘不足怜。wū shēng yǎ yǎ lì yuè zhuó,wèi ěr zhǐ jí bù zú lián。
衣裳五色亦楚楚,吉凶岂与人间权。yī shang wǔ sè yì chǔ chǔ,jí xiōng qǐ yǔ rén jiān quán。
武昌不羞官长跪,历下但守妻儿眠。wǔ chāng bù xiū guān zhǎng guì,lì xià dàn shǒu qī ér mián。
此物居然在吾世,遇之不得空茫然。cǐ wù jū rán zài wú shì,yù zhī bù dé kōng máng rán。
何来青鸟衔一札,似是榖城黄石编。hé lái qīng niǎo xián yī zhá,shì shì gǔ chéng huáng shí biān。
虹电缭綟出其表,风雨却过龙蛇颠。hóng diàn liáo lì chū qí biǎo,fēng yǔ què guò lóng shé diān。
不道加飧长相忆,但道上下三千年。bù dào jiā sūn zhǎng xiāng yì,dàn dào shàng xià sān qiān nián。
顷从宗生骘王子,谓起腐令兼青莲。qǐng cóng zōng shēng zhì wáng zi,wèi qǐ fǔ lìng jiān qīng lián。
斯言太重吾岂敢,后生颇畏前人贤。sī yán tài zhòng wú qǐ gǎn,hòu shēng pǒ wèi qián rén xián。
君携琅玕坐斗柄,九关虎豹愁睊睊。jūn xié láng gān zuò dòu bǐng,jiǔ guān hǔ bào chóu juàn juàn。
世途反覆日千变,不信但看沧浪天。shì tú fǎn fù rì qiān biàn,bù xìn dàn kàn cāng làng tiān。
丈夫故有青云手,慎勿苦语众今传。zhàng fū gù yǒu qīng yún shǒu,shèn wù kǔ yǔ zhòng jīn chuán。
还君此札一大笑,野人早莫南山田。hái jūn cǐ zhá yī dà xiào,yě rén zǎo mò nán shān tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

阜平汤泉

王世贞

浴罢支颐坐自看,五台如案五云端。yù bà zhī yí zuò zì kàn,wǔ tái rú àn wǔ yún duān。
清凉蠲尽人间暑,此水仍驱万古寒。qīng liáng juān jǐn rén jiān shǔ,cǐ shuǐ réng qū wàn gǔ hán。

南和道中

王世贞

流水湾环去马迟,淡黄斜日印沙陂。liú shuǐ wān huán qù mǎ chí,dàn huáng xié rì yìn shā bēi。
枫人虽老稻孙少,不到江南应不知。fēng rén suī lǎo dào sūn shǎo,bù dào jiāng nán yīng bù zhī。

寄赠漳浦张封君

王世贞

闽海金波返照开,一星南极傍三台。mǐn hǎi jīn bō fǎn zhào kāi,yī xīng nán jí bàng sān tái。
君家天上张公子,曾向郎官宿里来。jūn jiā tiān shàng zhāng gōng zi,céng xiàng láng guān sù lǐ lái。

寄赠漳浦张封君

王世贞

十二梁山青刺天,宁阳七十二飞泉。shí èr liáng shān qīng cì tiān,níng yáng qī shí èr fēi quán。
一泉一岁酿春酒,好致梁山张果前。yī quán yī suì niàng chūn jiǔ,hǎo zhì liáng shān zhāng guǒ qián。

寄赠漳浦张封君

王世贞

蜡湖春涨读书堂,纱帽膝衫坐隐囊。là hú chūn zhǎng dú shū táng,shā mào xī shān zuò yǐn náng。
总为新诗似何逊,山人今带水曹郎。zǒng wèi xīn shī shì hé xùn,shān rén jīn dài shuǐ cáo láng。

谢万曰忠并询之

王世贞

髡尽垂杨千万枝,又教冰雪拥皴皮。kūn jǐn chuí yáng qiān wàn zhī,yòu jiào bīng xuě yōng cūn pí。
不知生意犹存否,惭愧东风特地吹。bù zhī shēng yì yóu cún fǒu,cán kuì dōng fēng tè dì chuī。

谢万曰忠并询之

王世贞

一唱天鸡海日红,中原曙色满千峰。yī chàng tiān jī hǎi rì hóng,zhōng yuán shǔ sè mǎn qiān fēng。
无端更遇姑苏客,依旧青山夜半钟。wú duān gèng yù gū sū kè,yī jiù qīng shān yè bàn zhōng。

谢万曰忠并询之

王世贞

幂历千林雨色中,浮云忽卷现长空。mì lì qiān lín yǔ sè zhōng,fú yún hū juǎn xiàn zhǎng kōng。
欲知为雨为云际,元是青天万里同。yù zhī wèi yǔ wèi yún jì,yuán shì qīng tiān wàn lǐ tóng。

谢万曰忠并询之

王世贞

沧海那如性海澄,此中无减亦无增。cāng hǎi nà rú xìng hǎi chéng,cǐ zhōng wú jiǎn yì wú zēng。
只怜拈破真乘后,依旧人间属小乘。zhǐ lián niān pò zhēn chéng hòu,yī jiù rén jiān shǔ xiǎo chéng。

别周公瑕

王世贞

月明乌鹊动离愁,歌到周郎莫点头。yuè míng wū què dòng lí chóu,gē dào zhōu láng mò diǎn tóu。
三竺六桥浑似画,可能无意向杭州。sān zhú liù qiáo hún shì huà,kě néng wú yì xiàng háng zhōu。

还宫怨

王世贞

阿监初传唤故姬,六宫先已妒蛾眉。ā jiān chū chuán huàn gù jī,liù gōng xiān yǐ dù é méi。
昭阳夜甃寒如水,元似增成奉帚时。zhāo yáng yè zhòu hán rú shuǐ,yuán shì zēng chéng fèng zhǒu shí。

还宫怨

王世贞

报道羊车指日临,莫题纨扇罢悲吟。bào dào yáng chē zhǐ rì lín,mò tí wán shàn bà bēi yín。
双蛾欲画仍教洗,恐负当年辞辇心。shuāng é yù huà réng jiào xǐ,kǒng fù dāng nián cí niǎn xīn。

别尤子求沈道振

王世贞

风软波平天地宽,玉壶银酎水晶盘。fēng ruǎn bō píng tiān dì kuān,yù hú yín zhòu shuǐ jīng pán。
离筵好景俱堪写,只是归鸿目送难。lí yán hǎo jǐng jù kān xiě,zhǐ shì guī hóng mù sòng nán。

吕侍郎自制桑落酒绝佳以一瓿见饷赋此为谢并乞酿方

王世贞

酦醅初绿豆花香,稳胜河东旧索郎。pò pēi chū lǜ dòu huā xiāng,wěn shèng hé dōng jiù suǒ láng。
今夜五更残月色,不须惆怅醉为乡。jīn yè wǔ gèng cán yuè sè,bù xū chóu chàng zuì wèi xiāng。

吕侍郎自制桑落酒绝佳以一瓿见饷赋此为谢并乞酿方

王世贞

故园桑落霜风软,紫蟹黄甘事事丰。gù yuán sāng luò shuāng fēng ruǎn,zǐ xiè huáng gān shì shì fēng。
乞得君家刘白堕,步兵明日下江东。qǐ dé jūn jiā liú bái duò,bù bīng míng rì xià jiāng dōng。