古诗词

放歌答张助甫吏部

王世贞

宗生自出尚书省,嵇氏罢草绝交篇。zōng shēng zì chū shàng shū shěng,jī shì bà cǎo jué jiāo piān。
长安项领胜培塿,使君腰腹为杯棬。zhǎng ān xiàng lǐng shèng péi lǒu,shǐ jūn yāo fù wèi bēi quān。
青州之城如斗大,纵有微言谁为宣。qīng zhōu zhī chéng rú dòu dà,zòng yǒu wēi yán shuí wèi xuān。
乌声哑哑詈鸑鷟,谓尔枳棘不足怜。wū shēng yǎ yǎ lì yuè zhuó,wèi ěr zhǐ jí bù zú lián。
衣裳五色亦楚楚,吉凶岂与人间权。yī shang wǔ sè yì chǔ chǔ,jí xiōng qǐ yǔ rén jiān quán。
武昌不羞官长跪,历下但守妻儿眠。wǔ chāng bù xiū guān zhǎng guì,lì xià dàn shǒu qī ér mián。
此物居然在吾世,遇之不得空茫然。cǐ wù jū rán zài wú shì,yù zhī bù dé kōng máng rán。
何来青鸟衔一札,似是榖城黄石编。hé lái qīng niǎo xián yī zhá,shì shì gǔ chéng huáng shí biān。
虹电缭綟出其表,风雨却过龙蛇颠。hóng diàn liáo lì chū qí biǎo,fēng yǔ què guò lóng shé diān。
不道加飧长相忆,但道上下三千年。bù dào jiā sūn zhǎng xiāng yì,dàn dào shàng xià sān qiān nián。
顷从宗生骘王子,谓起腐令兼青莲。qǐng cóng zōng shēng zhì wáng zi,wèi qǐ fǔ lìng jiān qīng lián。
斯言太重吾岂敢,后生颇畏前人贤。sī yán tài zhòng wú qǐ gǎn,hòu shēng pǒ wèi qián rén xián。
君携琅玕坐斗柄,九关虎豹愁睊睊。jūn xié láng gān zuò dòu bǐng,jiǔ guān hǔ bào chóu juàn juàn。
世途反覆日千变,不信但看沧浪天。shì tú fǎn fù rì qiān biàn,bù xìn dàn kàn cāng làng tiān。
丈夫故有青云手,慎勿苦语众今传。zhàng fū gù yǒu qīng yún shǒu,shèn wù kǔ yǔ zhòng jīn chuán。
还君此札一大笑,野人早莫南山田。hái jūn cǐ zhá yī dà xiào,yě rén zǎo mò nán shān tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

哭王君载四绝

王世贞

休论骑马与衣朱,一领襕衫未破除。xiū lùn qí mǎ yǔ yī zhū,yī lǐng lán shān wèi pò chú。
欲向文君探旧草,可怜强半制科书。yù xiàng wén jūn tàn jiù cǎo,kě lián qiáng bàn zhì kē shū。

哭王君载四绝

王世贞

耳边犹似叹高山,忽断飘风去不还。ěr biān yóu shì tàn gāo shān,hū duàn piāo fēng qù bù hái。
君到夜台无李白,也堪惆怅忆人间。jūn dào yè tái wú lǐ bái,yě kān chóu chàng yì rén jiān。

哭王君载四绝

王世贞

围棋诗酒黯然收,便好风光懒去游。wéi qí shī jiǔ àn rán shōu,biàn hǎo fēng guāng lǎn qù yóu。
若向菜蔬新算过,可能无泪滴心头。ruò xiàng cài shū xīn suàn guò,kě néng wú lèi dī xīn tóu。

克懋藏于鳞卷后

王世贞

只字能令白雪高,银钩数纸不辞劳。zhǐ zì néng lìng bái xuě gāo,yín gōu shù zhǐ bù cí láo。
青箱欲鐍应须鐍,闻道人间购凤毛。qīng xiāng yù jué yīng xū jué,wén dào rén jiān gòu fèng máo。

江上别黄生

王世贞

东风吹冷软金卮,抛尽江南桃李枝。dōng fēng chuī lěng ruǎn jīn zhī,pāo jǐn jiāng nán táo lǐ zhī。
佳丽不关垂柳事,春来偏自解成丝。jiā lì bù guān chuí liǔ shì,chūn lái piān zì jiě chéng sī。

江上别黄生

王世贞

睡醒双箸印微红,小立江干怨晓风。shuì xǐng shuāng zhù yìn wēi hóng,xiǎo lì jiāng gàn yuàn xiǎo fēng。
莫问长安天近远,酒人多在梦魂中。mò wèn zhǎng ān tiān jìn yuǎn,jiǔ rén duō zài mèng hún zhōng。

题于鳞集后

王世贞

千秋白雪成真赏,语向斯人已不知。qiān qiū bái xuě chéng zhēn shǎng,yǔ xiàng sī rén yǐ bù zhī。
犹胜伯牙弦绝后,一生无处觅钟期。yóu shèng bó yá xián jué hòu,yī shēng wú chù mì zhōng qī。

闻朝钟偶成

王世贞

残月含辉曙色疑,未央钟响度花迟。cán yuè hán huī shǔ sè yí,wèi yāng zhōng xiǎng dù huā chí。
披衣欲出仍颠倒,道是寒山夜半时。pī yī yù chū réng diān dào,dào shì hán shān yè bàn shí。

初入朝屈指去国十九年矣有惊予鬓白者聊以自嘲

王世贞

秃节渔阳去不还,当时无梦更朝天。tū jié yú yáng qù bù hái,dāng shí wú mèng gèng cháo tiān。
莫惊容鬓如苏武,若个能禁十九年。mò jīng róng bìn rú sū wǔ,ruò gè néng jìn shí jiǔ nián。

送林承熙太学归吴因简张幼于

王世贞

结客休怜金尽时,吴阊处处酒为旗。jié kè xiū lián jīn jǐn shí,wú chāng chù chù jiǔ wèi qí。
怀人但有梅花句,驿使姑苏到不迟。huái rén dàn yǒu méi huā jù,yì shǐ gū sū dào bù chí。

送林承熙太学归吴因简张幼于

王世贞

彩笔秋凋吴苑霜,张家客尽正彷徨。cǎi bǐ qiū diāo wú yuàn shuāng,zhāng jiā kè jǐn zhèng páng huáng。
何人直挟奚囊上,掣取南州挂壁床。hé rén zhí xié xī náng shàng,chè qǔ nán zhōu guà bì chuáng。

康裕卿护朱郎中丧南归二绝句

王世贞

布袍甘涴鹿车尘,别酒凄其肯入唇。bù páo gān wò lù chē chén,bié jiǔ qī qí kěn rù chún。
何限霜前杨柳色,陌头初赠有心人。hé xiàn shuāng qián yáng liǔ sè,mò tóu chū zèng yǒu xīn rén。

康裕卿护朱郎中丧南归二绝句

王世贞

平陵结客晚知名,侠骨于今死不轻。píng líng jié kè wǎn zhī míng,xiá gǔ yú jīn sǐ bù qīng。
若见宗人子元面,莫将萧肓拟康生。ruò jiàn zōng rén zi yuán miàn,mò jiāng xiāo huāng nǐ kāng shēng。

赠郭舜举祠部新婚

王世贞

才子当今顾彦先,燕中花柳胜伊川。cái zi dāng jīn gù yàn xiān,yàn zhōng huā liǔ shèng yī chuān。
自从二陆为文友,乞得云间赠妇篇。zì cóng èr lù wèi wén yǒu,qǐ dé yún jiān zèng fù piān。

赠郭舜举祠部新婚

王世贞

红蜡初镕双凤皇,新诗句好自催妆。hóng là chū róng shuāng fèng huáng,xīn shī jù hǎo zì cuī zhuāng。
不须谈到如皋后,一笑先应唤郭郎。bù xū tán dào rú gāo hòu,yī xiào xiān yīng huàn guō láng。