古诗词

放歌答张助甫吏部

王世贞

宗生自出尚书省,嵇氏罢草绝交篇。zōng shēng zì chū shàng shū shěng,jī shì bà cǎo jué jiāo piān。
长安项领胜培塿,使君腰腹为杯棬。zhǎng ān xiàng lǐng shèng péi lǒu,shǐ jūn yāo fù wèi bēi quān。
青州之城如斗大,纵有微言谁为宣。qīng zhōu zhī chéng rú dòu dà,zòng yǒu wēi yán shuí wèi xuān。
乌声哑哑詈鸑鷟,谓尔枳棘不足怜。wū shēng yǎ yǎ lì yuè zhuó,wèi ěr zhǐ jí bù zú lián。
衣裳五色亦楚楚,吉凶岂与人间权。yī shang wǔ sè yì chǔ chǔ,jí xiōng qǐ yǔ rén jiān quán。
武昌不羞官长跪,历下但守妻儿眠。wǔ chāng bù xiū guān zhǎng guì,lì xià dàn shǒu qī ér mián。
此物居然在吾世,遇之不得空茫然。cǐ wù jū rán zài wú shì,yù zhī bù dé kōng máng rán。
何来青鸟衔一札,似是榖城黄石编。hé lái qīng niǎo xián yī zhá,shì shì gǔ chéng huáng shí biān。
虹电缭綟出其表,风雨却过龙蛇颠。hóng diàn liáo lì chū qí biǎo,fēng yǔ què guò lóng shé diān。
不道加飧长相忆,但道上下三千年。bù dào jiā sūn zhǎng xiāng yì,dàn dào shàng xià sān qiān nián。
顷从宗生骘王子,谓起腐令兼青莲。qǐng cóng zōng shēng zhì wáng zi,wèi qǐ fǔ lìng jiān qīng lián。
斯言太重吾岂敢,后生颇畏前人贤。sī yán tài zhòng wú qǐ gǎn,hòu shēng pǒ wèi qián rén xián。
君携琅玕坐斗柄,九关虎豹愁睊睊。jūn xié láng gān zuò dòu bǐng,jiǔ guān hǔ bào chóu juàn juàn。
世途反覆日千变,不信但看沧浪天。shì tú fǎn fù rì qiān biàn,bù xìn dàn kàn cāng làng tiān。
丈夫故有青云手,慎勿苦语众今传。zhàng fū gù yǒu qīng yún shǒu,shèn wù kǔ yǔ zhòng jīn chuán。
还君此札一大笑,野人早莫南山田。hái jūn cǐ zhá yī dà xiào,yě rén zǎo mò nán shān tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

追大司马吴丈及之俄而告别有感

王世贞

喜及前茅笑语新,终成离别转伤神。xǐ jí qián máo xiào yǔ xīn,zhōng chéng lí bié zhuǎn shāng shén。
莫疑肝胆非男子,只为人间少此人。mò yí gān dǎn fēi nán zi,zhǐ wèi rén jiān shǎo cǐ rén。

追大司马吴丈及之俄而告别有感

王世贞

亦知相别在相逢,无那殷勤意万重。yì zhī xiāng bié zài xiāng féng,wú nà yīn qín yì wàn zhòng。
若过延津晓离合,古来双剑是双龙。ruò guò yán jīn xiǎo lí hé,gǔ lái shuāng jiàn shì shuāng lóng。

赠僧参方一绝

王世贞

落迦南浸胜蓬莱,西有峨眉北五台。luò jiā nán jìn shèng péng lái,xī yǒu é méi běi wǔ tái。
寄语圆通三大士,可能端为一僧来。jì yǔ yuán tōng sān dà shì,kě néng duān wèi yī sēng lái。

大宗伯徐公携阿倩见饯娄江命赋之得二绝

王世贞

红绡中单白玉肤,问着恐是徐卿雏。hóng xiāo zhōng dān bái yù fū,wèn zhe kǒng shì xú qīng chú。
不须刘尹评身价,但道方回胜也无。bù xū liú yǐn píng shēn jià,dàn dào fāng huí shèng yě wú。

大宗伯徐公携阿倩见饯娄江命赋之得二绝

王世贞

窄衫微卷按歌频,人道春卿桃李春。zhǎi shān wēi juǎn àn gē pín,rén dào chūn qīng táo lǐ chūn。
若使青莲听一曲,悔将潭水比汪伦。ruò shǐ qīng lián tīng yī qū,huǐ jiāng tán shuǐ bǐ wāng lún。

大宗伯徐公携阿倩见饯娄江命赋之得二绝

王世贞

飞白传纠坐不空,乍回秋水剪双瞳。fēi bái chuán jiū zuò bù kōng,zhà huí qiū shuǐ jiǎn shuāng tóng。
若教携得金陵去,乐府应添明下童。ruò jiào xié dé jīn líng qù,lè fǔ yīng tiān míng xià tóng。

吴江赵令君特访我吴阊走笔得二绝句赠之

王世贞

阊门祖道如干舫,谁似君侯一片情。chāng mén zǔ dào rú gàn fǎng,shuí shì jūn hóu yī piàn qíng。
此去吴江枫落候,好题红叶到留京。cǐ qù wú jiāng fēng luò hòu,hǎo tí hóng yè dào liú jīng。

吴江赵令君特访我吴阊走笔得二绝句赠之

王世贞

姑苏七邑总骚然,唯有吴江耐熟眠。gū sū qī yì zǒng sāo rán,wéi yǒu wú jiāng nài shú mián。
不向西畴较收获,神明茂宰是丰年。bù xiàng xī chóu jiào shōu huò,shén míng mào zǎi shì fēng nián。

送张先辈公觐四绝句

王世贞

少年文价重公车,大贝南金总不如。shǎo nián wén jià zhòng gōng chē,dà bèi nán jīn zǒng bù rú。
见说安昌后堂坐,可曾传得戴崇书。jiàn shuō ān chāng hòu táng zuò,kě céng chuán dé dài chóng shū。

送张先辈公觐四绝句

王世贞

武昌前度别吴郎,又见张郎出武昌。wǔ chāng qián dù bié wú láng,yòu jiàn zhāng láng chū wǔ chāng。
谈笑才情宛相似,不烦抵掌悟庄王。tán xiào cái qíng wǎn xiāng shì,bù fán dǐ zhǎng wù zhuāng wáng。

送张先辈公觐四绝句

王世贞

风调吴侬敌楚狂,岭南诗酒更披猖。fēng diào wú nóng dí chǔ kuáng,lǐng nán shī jiǔ gèng pī chāng。
未论今夕乌衣巷,天上三星并姓张。wèi lùn jīn xī wū yī xiàng,tiān shàng sān xīng bìng xìng zhāng。

送张先辈公觐四绝句

王世贞

临岐握手莫欷歔,白酒黄鸡乐有余。lín qí wò shǒu mò xī xū,bái jiǔ huáng jī lè yǒu yú。
若使徒斟建业水,可能赢得武昌鱼。ruò shǐ tú zhēn jiàn yè shuǐ,kě néng yíng dé wǔ chāng yú。

送郑茂才梁辞梅锦衣宾馆还闽

王世贞

贵主妆台半藓纹,金吾新第蔼如云。guì zhǔ zhuāng tái bàn xiǎn wén,jīn wú xīn dì ǎi rú yún。
幕中名士从他数,谁似青毡郑广文。mù zhōng míng shì cóng tā shù,shuí shì qīng zhān zhèng guǎng wén。

送郑茂才梁辞梅锦衣宾馆还闽

王世贞

枫亭驿前荔子丹,万安桥下蛎房宽。fēng tíng yì qián lì zi dān,wàn ān qiáo xià lì fáng kuān。
从教山水金陵好,总是难禁苜蓿盘。cóng jiào shān shuǐ jīn líng hǎo,zǒng shì nán jìn mù xu pán。

题赵干烟霭秋涉图

王世贞

澹霭徐分远近山,一溪新涨碧湾环。dàn ǎi xú fēn yuǎn jìn shān,yī xī xīn zhǎng bì wān huán。
行人不道褰裳苦,却似清沂出浴还。xíng rén bù dào qiān shang kǔ,què shì qīng yí chū yù hái。