古诗词

读胡侍鸿胪诗有感因遗其从子邑博叔才

王世贞

十年但耳胡鸿胪,鸿胪之墓三草枯。shí nián dàn ěr hú hóng lú,hóng lú zhī mù sān cǎo kū。
世人自失凤凰羽,此日满把骊龙珠。shì rén zì shī fèng huáng yǔ,cǐ rì mǎn bǎ lí lóng zhū。
虽于风雅未县合,往往时材骨格殊。suī yú fēng yǎ wèi xiàn hé,wǎng wǎng shí cái gǔ gé shū。
辞官著书欲何作,书成不换囊青蚨。cí guān zhù shū yù hé zuò,shū chéng bù huàn náng qīng fú。
床头一绨酒家共,缶中半菽时有无。chuáng tóu yī tí jiǔ jiā gòng,fǒu zhōng bàn shū shí yǒu wú。
齐名关西者谁子,肯放白雪骄巴歈。qí míng guān xī zhě shuí zi,kěn fàng bái xuě jiāo bā yú。
中丞冠峨铁獬豸,辽阳马被貂襜褕。zhōng chéng guān é tiě xiè zhì,liáo yáng mǎ bèi diāo chān yú。
胡家岂无双玉树,或摧秋霰今穷途。hú jiā qǐ wú shuāng yù shù,huò cuī qiū xiàn jīn qióng tú。
呜呼胡生慎莫学汝伯,汝伯文章老成癖。wū hū hú shēng shèn mò xué rǔ bó,rǔ bó wén zhāng lǎo chéng pǐ。
不见山鸡敢凤鸣,且向人间斗毛色。bù jiàn shān jī gǎn fèng míng,qiě xiàng rén jiān dòu máo sè。
封侯拜相在一言,枉杀书生万言策。fēng hóu bài xiāng zài yī yán,wǎng shā shū shēng wàn yán cè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

戚将军赠宝剑歌

王世贞

都督吴钩月并悬,中丞长铗字龙泉。dōu dū wú gōu yuè bìng xuán,zhōng chéng zhǎng jiá zì lóng quán。
相逢莫道延津事,且诵庄生第几篇。xiāng féng mò dào yán jīn shì,qiě sòng zhuāng shēng dì jǐ piān。

戚将军赠宝剑歌

王世贞

虎丘山头夜泊舟,青锋相为割离愁。hǔ qiū shān tóu yè pō zhōu,qīng fēng xiāng wèi gē lí chóu。
吴王墓里三千剑,白虎于今不敢游。wú wáng mù lǐ sān qiān jiàn,bái hǔ yú jīn bù gǎn yóu。

戚将军赠宝剑歌

王世贞

螭头衔玉虎丝绦,白昼凌霜夜吼涛。chī tóu xián yù hǔ sī tāo,bái zhòu líng shuāng yè hǒu tāo。
东海王生身渐老,可能酬得吕虔刀。dōng hǎi wáng shēng shēn jiàn lǎo,kě néng chóu dé lǚ qián dāo。

戚将军赠宝剑歌

王世贞

季狂耽酒胜冯驩,醉里侯门策懒干。jì kuáng dān jiǔ shèng féng huān,zuì lǐ hóu mén cè lǎn gàn。
应为闽中鱼价贱,未曾留借蒯缑弹。yīng wèi mǐn zhōng yú jià jiàn,wèi céng liú jiè kuǎi gōu dàn。

汪中丞戚都督道服访余小祇园即事

王世贞

不知何物两道士,来摘香台石上霞。bù zhī hé wù liǎng dào shì,lái zhāi xiāng tái shí shàng xiá。
瞥见毫端出狮子,还惊匣里吐莲花。piē jiàn háo duān chū shī zi,hái jīng xiá lǐ tǔ lián huā。

汪中丞戚都督道服访余小祇园即事

王世贞

君将双衲籋芙蓉,予指孤云伴碧松。jūn jiāng shuāng nà niè fú róng,yǔ zhǐ gū yún bàn bì sōng。
解道栖楣俱怖鸽,那知托钵有乖龙。jiě dào qī méi jù bù gē,nà zhī tuō bō yǒu guāi lóng。

汪中丞戚都督道服访余小祇园即事

王世贞

藏经阁前风雨横,猎猎梅花飞早春。cáng jīng gé qián fēng yǔ héng,liè liè méi huā fēi zǎo chūn。
却似修罗初破日,满天惊散玉龙鳞。què shì xiū luó chū pò rì,mǎn tiān jīng sàn yù lóng lín。

汪中丞戚都督道服访余小祇园即事

王世贞

罢拥千帆截海涛,溪头耐可弄鱼舠。bà yōng qiān fān jié hǎi tāo,xī tóu nài kě nòng yú dāo。
那轻芥子无多地,不论须弥万仞高。nà qīng jiè zi wú duō dì,bù lùn xū mí wàn rèn gāo。

泊高邮怀子相

王世贞

广陵东去是邗沟,斜日蒹葭黯未收。guǎng líng dōng qù shì hán gōu,xié rì jiān jiā àn wèi shōu。
采就椒浆无处滴,不须闻笛也堪愁。cǎi jiù jiāo jiāng wú chù dī,bù xū wén dí yě kān chóu。

李于鳞损饷诸物侑以新诗走笔为谢石耳

王世贞

西山石耳堪砺齿,挟露过云味更新。xī shān shí ěr kān lì chǐ,xié lù guò yún wèi gèng xīn。
莫怪殷勤相寄赠,只今谁是采芝人。mò guài yīn qín xiāng jì zèng,zhǐ jīn shuí shì cǎi zhī rén。

李于鳞损饷诸物侑以新诗走笔为谢石耳

王世贞

龙井侬分玉乳花,虎丘余剪碧璚芽。lóng jǐng nóng fēn yù rǔ huā,hǔ qiū yú jiǎn bì qióng yá。
何时踞坐松阴下,纱帽藤衫对品茶。hé shí jù zuò sōng yīn xià,shā mào téng shān duì pǐn chá。

李于鳞损饷诸物侑以新诗走笔为谢石耳

王世贞

七尺苍藤织寒玉,上有筼筜映眉绿。qī chǐ cāng téng zhī hán yù,shàng yǒu yún dāng yìng méi lǜ。
昨夜方床小簟眠,却疑身在潇湘曲。zuó yè fāng chuáng xiǎo diàn mián,què yí shēn zài xiāo xiāng qū。

李于鳞损饷诸物侑以新诗走笔为谢石耳

王世贞

鹦鹉洲前祢客过,英魂磊砢堕江波。yīng wǔ zhōu qián mí kè guò,yīng hún lěi kē duò jiāng bō。
千秋一入高阳手,为问鸱夷量较多。qiān qiū yī rù gāo yáng shǒu,wèi wèn chī yí liàng jiào duō。

题李山风雪松杉图卷二首

王世贞

扑地漫天卒未休,松杉千尺迥堪愁。pū dì màn tiān zú wèi xiū,sōng shān qiān chǐ jiǒng kān chóu。
丹青不作王孙草,老向冰天共白头。dān qīng bù zuò wáng sūn cǎo,lǎo xiàng bīng tiān gòng bái tóu。

题李山风雪松杉图卷二首

王世贞

朝色葱胧映碧虚,千峰瑶草渐凋疏。cháo sè cōng lóng yìng bì xū,qiān fēng yáo cǎo jiàn diāo shū。
何当长白山头树,到了枝枝玉不如。hé dāng zhǎng bái shān tóu shù,dào le zhī zhī yù bù rú。