古诗词

读胡侍鸿胪诗有感因遗其从子邑博叔才

王世贞

十年但耳胡鸿胪,鸿胪之墓三草枯。shí nián dàn ěr hú hóng lú,hóng lú zhī mù sān cǎo kū。
世人自失凤凰羽,此日满把骊龙珠。shì rén zì shī fèng huáng yǔ,cǐ rì mǎn bǎ lí lóng zhū。
虽于风雅未县合,往往时材骨格殊。suī yú fēng yǎ wèi xiàn hé,wǎng wǎng shí cái gǔ gé shū。
辞官著书欲何作,书成不换囊青蚨。cí guān zhù shū yù hé zuò,shū chéng bù huàn náng qīng fú。
床头一绨酒家共,缶中半菽时有无。chuáng tóu yī tí jiǔ jiā gòng,fǒu zhōng bàn shū shí yǒu wú。
齐名关西者谁子,肯放白雪骄巴歈。qí míng guān xī zhě shuí zi,kěn fàng bái xuě jiāo bā yú。
中丞冠峨铁獬豸,辽阳马被貂襜褕。zhōng chéng guān é tiě xiè zhì,liáo yáng mǎ bèi diāo chān yú。
胡家岂无双玉树,或摧秋霰今穷途。hú jiā qǐ wú shuāng yù shù,huò cuī qiū xiàn jīn qióng tú。
呜呼胡生慎莫学汝伯,汝伯文章老成癖。wū hū hú shēng shèn mò xué rǔ bó,rǔ bó wén zhāng lǎo chéng pǐ。
不见山鸡敢凤鸣,且向人间斗毛色。bù jiàn shān jī gǎn fèng míng,qiě xiàng rén jiān dòu máo sè。
封侯拜相在一言,枉杀书生万言策。fēng hóu bài xiāng zài yī yán,wǎng shā shū shēng wàn yán cè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送潘大宪副视关中学政

王世贞

雍容冠旆入燕京,经术江东旧着名。yōng róng guān pèi rù yàn jīng,jīng shù jiāng dōng jiù zhe míng。
不似公家潘散骑,仅将行色赋西征。bù shì gōng jiā pān sàn qí,jǐn jiāng xíng sè fù xī zhēng。

送潘大宪副视关中学政

王世贞

三辅青衿拜下风,就中三礼更推公。sān fǔ qīng jīn bài xià fēng,jiù zhōng sān lǐ gèng tuī gōng。
似闻伯仲金华省,曾奏先朝白虎通。shì wén bó zhòng jīn huá shěng,céng zòu xiān cháo bái hǔ tōng。

偶阅楞严作

王世贞

十年难弟未知音,七处征心可见心。shí nián nán dì wèi zhī yīn,qī chù zhēng xīn kě jiàn xīn。
何似卷堂聊散去,任他鱼鸟各飞沉。hé shì juǎn táng liáo sàn qù,rèn tā yú niǎo gè fēi chén。

偶阅楞严作

王世贞

莲花采去觅淤泥,觌面张拳转更迷。lián huā cǎi qù mì yū ní,dí miàn zhāng quán zhuǎn gèng mí。
了得本来无染意,眼前何境不菩提。le dé běn lái wú rǎn yì,yǎn qián hé jìng bù pú tí。

偶阅楞严作

王世贞

毋劳九品忆莲台,也莫栖栖代世哀。wú láo jiǔ pǐn yì lián tái,yě mò qī qī dài shì āi。
一念不生真体净,圆通大士应声来。yī niàn bù shēng zhēn tǐ jìng,yuán tōng dà shì yīng shēng lái。

偶阅楞严作

王世贞

莫把尘心惹世尘,阿私十格尚沉沦。mò bǎ chén xīn rě shì chén,ā sī shí gé shàng chén lún。
那知梵释诸天位,原是灵山九地人。nà zhī fàn shì zhū tiān wèi,yuán shì líng shān jiǔ dì rén。

寿魏鸿胪七帙

王世贞

诗酒弦歌寄此生,风流重见顾家瑛。shī jiǔ xián gē jì cǐ shēng,fēng liú zhòng jiàn gù jiā yīng。
不须屈指量贫富,七十年中擅太平。bù xū qū zhǐ liàng pín fù,qī shí nián zhōng shàn tài píng。

寿魏鸿胪七帙

王世贞

庭前木兰何太奇,千朵万朵白迷离。tíng qián mù lán hé tài qí,qiān duǒ wàn duǒ bái mí lí。
争似中堂双玉树,对翻华萼吐孙枝。zhēng shì zhōng táng shuāng yù shù,duì fān huá è tǔ sūn zhī。

寿魏鸿胪七帙

王世贞

牙绯艾绿拥朋尊,可爱君家好弟昆。yá fēi ài lǜ yōng péng zūn,kě ài jūn jiā hǎo dì kūn。
犹有雍容诗礼在,令人长忆魏阳元。yóu yǒu yōng róng shī lǐ zài,lìng rén zhǎng yì wèi yáng yuán。

寿魏鸿胪七帙

王世贞

宾筵弁侧半傀俄,犹戴乌纱检白波。bīn yán biàn cè bàn guī é,yóu dài wū shā jiǎn bái bō。
不为一官能恋恋,少年辛苦读书多。bù wèi yī guān néng liàn liàn,shǎo nián xīn kǔ dú shū duō。

周三俊郎时诵道书辞其舅学士公游南太学得绝句二首

王世贞

十里珠帘出晓妆,长干春色待周郎。shí lǐ zhū lián chū xiǎo zhuāng,zhǎng gàn chūn sè dài zhōu láng。
从他误曲毋劳顾,留得斋心奉紫皇。cóng tā wù qū wú láo gù,liú dé zhāi xīn fèng zǐ huáng。

周三俊郎时诵道书辞其舅学士公游南太学得绝句二首

王世贞

袖里南华与舅论,翻从玉润爱冰神。xiù lǐ nán huá yǔ jiù lùn,fān cóng yù rùn ài bīng shén。
晚菘早韭山中味,慎莫夸他肉食人。wǎn sōng zǎo jiǔ shān zhōng wèi,shèn mò kuā tā ròu shí rén。

戏为樱桃题二绝句

王世贞

葡萄赐紫那同贵,金橘堆黄剩是酸。pú táo cì zǐ nà tóng guì,jīn jú duī huáng shèng shì suān。
何似琢圆千靺鞨,深红透出水晶盘。hé shì zuó yuán qiān mò hé,shēn hóng tòu chū shuǐ jīng pán。

戏为樱桃题二绝句

王世贞

含桃一荐柏梁新,偷入新诗郭舍人。hán táo yī jiàn bǎi liáng xīn,tōu rù xīn shī guō shě rén。
笑杀上林村令句,李梅争似啮妃唇。xiào shā shàng lín cūn lìng jù,lǐ méi zhēng shì niè fēi chún。

送张兰溪公除补选

王世贞

迢迢单舫上天京,单父当年政已成。tiáo tiáo dān fǎng shàng tiān jīng,dān fù dāng nián zhèng yǐ chéng。
五月南薰无限意,弹琴莫道不成声。wǔ yuè nán xūn wú xiàn yì,dàn qín mò dào bù chéng shēng。