古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

咏物体六十六首梅花

王世贞

江浦波心千叶残,江干木末万花酣。jiāng pǔ bō xīn qiān yè cán,jiāng gàn mù mò wàn huā hān。
夹城含露辉天仗,高堞垂霞护锦官。jiā chéng hán lù huī tiān zhàng,gāo dié chuí xiá hù jǐn guān。
欢似美人临镜坐,愁如思妇怯衣寒。huān shì měi rén lín jìng zuò,chóu rú sī fù qiè yī hán。
幽怀一片凭秋月,桃李如今梦已阑。yōu huái yī piàn píng qiū yuè,táo lǐ rú jīn mèng yǐ lán。

咏物体六十六首梅花

王世贞

湛湛娟娟白露漙,折来纤手映俱寒。zhàn zhàn juān juān bái lù tuán,zhé lái xiān shǒu yìng jù hán。
斜依阿鬌千丝髻,好傍芙蓉七叶冠。xié yī ā tuǒ qiān sī jì,hǎo bàng fú róng qī yè guān。
拥坐金钗愁自失,辟尘犀导懒同看。yōng zuò jīn chāi chóu zì shī,pì chén xī dǎo lǎn tóng kàn。
佳人别有贞心托,倚遍东风十二栏。jiā rén bié yǒu zhēn xīn tuō,yǐ biàn dōng fēng shí èr lán。

咏物体六十六首梅花

王世贞

秋色空庭媚眼明,嫣然衰叶转盈盈。qiū sè kōng tíng mèi yǎn míng,yān rán shuāi yè zhuǎn yíng yíng。
虚怜夏女能倾族,恰比徐娘尚有情。xū lián xià nǚ néng qīng zú,qià bǐ xú niáng shàng yǒu qíng。
裛露丹枫聊借润,拒霜黄菊肯同盟。yì lù dān fēng liáo jiè rùn,jù shuāng huáng jú kěn tóng méng。
春英三五曾涂抹,短蔓长条恨已生。chūn yīng sān wǔ céng tú mǒ,duǎn màn zhǎng tiáo hèn yǐ shēng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

峭茜青葱滃不消,苍然岳色满庭皋。qiào qiàn qīng cōng wēng bù xiāo,cāng rán yuè sè mǎn tíng gāo。
虬髯欲振千林月,凤吹遥翻万壑涛。qiú rán yù zhèn qiān lín yuè,fèng chuī yáo fān wàn hè tāo。
摧挫冰霜心自保,屈盘霄汉意徒高。cuī cuò bīng shuāng xīn zì bǎo,qū pán xiāo hàn yì tú gāo。
坚贞欲有刘生咏,憔悴逢人用解嘲。jiān zhēn yù yǒu liú shēng yǒng,qiáo cuì féng rén yòng jiě cháo。

咏物体六十六首梅花

王世贞

青葱峭茜秋十寻,髯松筱竹云沈深。qīng cōng qiào qiàn qiū shí xún,rán sōng xiǎo zhú yún shěn shēn。
阿阁天空凤双下,吹台风归龙一吟。ā gé tiān kōng fèng shuāng xià,chuī tái fēng guī lóng yī yín。
已闻峄阳足远调,复见露井饶清阴。yǐ wén yì yáng zú yuǎn diào,fù jiàn lù jǐng ráo qīng yīn。
仓皇爨下荷拂拭,未孤衔恩一片心。cāng huáng cuàn xià hé fú shì,wèi gū xián ēn yī piàn xīn。

咏物体六十六首梅花

王世贞

小径时荒辙迹稀,坐看苍翠欲成围。xiǎo jìng shí huāng zhé jì xī,zuò kàn cāng cuì yù chéng wéi。
封云石峭寒生发,过雨庭空湿作衣。fēng yún shí qiào hán shēng fā,guò yǔ tíng kōng shī zuò yī。
露井纷纷残月上,斜阳点点落花飞。lù jǐng fēn fēn cán yuè shàng,xié yáng diǎn diǎn luò huā fēi。
长门亦自经年合,玉辇于今事已非。zhǎng mén yì zì jīng nián hé,yù niǎn yú jīn shì yǐ fēi。

咏物体六十六首菖蒲

王世贞

曾闻异种饶嵩岳,又见枢精应玉衡。céng wén yì zhǒng ráo sōng yuè,yòu jiàn shū jīng yīng yù héng。
老去乾坤专一室,少来泉石便同盟。lǎo qù qián kūn zhuān yī shì,shǎo lái quán shí biàn tóng méng。
仙人数节真堪饵,怨妇怜花枉得名。xiān rén shù jié zhēn kān ěr,yuàn fù lián huā wǎng dé míng。
欲向韩终为弟子,还丹未拟付谁成。yù xiàng hán zhōng wèi dì zi,hái dān wèi nǐ fù shuí chéng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

亭午方床鹿梦过,起看纱碧上文波。tíng wǔ fāng chuáng lù mèng guò,qǐ kàn shā bì shàng wén bō。
琮琤半杂淇园竹,摇曳仍疑下泽荷。cóng chēng bàn zá qí yuán zhú,yáo yè réng yí xià zé hé。
太液风低初卷袖,阳台雨细不沾罗。tài yè fēng dī chū juǎn xiù,yáng tái yǔ xì bù zhān luó。
莫言弹事休文苦,听罢秋声恨转多。mò yán dàn shì xiū wén kǔ,tīng bà qiū shēng hèn zhuǎn duō。

咏物体六十六首梅花

王世贞

万条金缕弄轻柔,织雨笼烟不自由。wàn tiáo jīn lǚ nòng qīng róu,zhī yǔ lóng yān bù zì yóu。
皎似王恭初月下,宛如张绪旧风流。jiǎo shì wáng gōng chū yuè xià,wǎn rú zhāng xù jiù fēng liú。
眠腰只益闺中恨,窥眼长牵陌上愁。mián yāo zhǐ yì guī zhōng hèn,kuī yǎn zhǎng qiān mò shàng chóu。
元是白公堤畔种,可能无梦到杭州。yuán shì bái gōng dī pàn zhǒng,kě néng wú mèng dào háng zhōu。

咏物体六十六首梅花

王世贞

百子池头波渺茫,温柔一种别为乡。bǎi zi chí tóu bō miǎo máng,wēn róu yī zhǒng bié wèi xiāng。
移从合浦珠初软,采出蓝田玉更香。yí cóng hé pǔ zhū chū ruǎn,cǎi chū lán tián yù gèng xiāng。
漫道青精能驻色,虚劳白石强撑肠。màn dào qīng jīng néng zhù sè,xū láo bái shí qiáng chēng cháng。
君看自是真仙饵,不乞中黄太乙粮。jūn kàn zì shì zhēn xiān ěr,bù qǐ zhōng huáng tài yǐ liáng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

累垂靺鞨青林端,鹦鹉衔春春未残。lèi chuí mò hé qīng lín duān,yīng wǔ xián chūn chūn wèi cán。
粲似玉姬微启笑,煜如金母乍成丹。càn shì yù jī wēi qǐ xiào,yù rú jīn mǔ zhà chéng dān。
栽来并耀明光殿,赐出腾辉赤玉盘。zāi lái bìng yào míng guāng diàn,cì chū téng huī chì yù pán。
不独葡萄先让色,玉门澄酎有馀酸。bù dú pú táo xiān ràng sè,yù mén chéng zhòu yǒu yú suān。

咏物体六十六首梅花

王世贞

丛黄的皪散青森,五月珍苞出上林。cóng huáng de lì sàn qīng sēn,wǔ yuè zhēn bāo chū shàng lín。
初似金丸能辟鸟,复如崖蜜有来禽。chū shì jīn wán néng pì niǎo,fù rú yá mì yǒu lái qín。
夏熟共传司马赋,秋风还记柏梁吟。xià shú gòng chuán sī mǎ fù,qiū fēng hái jì bǎi liáng yín。
只应祠庙登新日,不分含桃宠独深。zhǐ yīng cí miào dēng xīn rì,bù fēn hán táo chǒng dú shēn。

咏物体六十六首梅花

王世贞

吴筵饾饤应无限,不及杨家种最奇。wú yán dòu dìng yīng wú xiàn,bù jí yáng jiā zhǒng zuì qí。
焰焰晴空烧靺鞨,澄澄嘉露滴胭脂。yàn yàn qíng kōng shāo mò hé,chéng chéng jiā lù dī yān zhī。
虚劳驿骑传桑椹,忽忆冰盘荐荔枝。xū láo yì qí chuán sāng shèn,hū yì bīng pán jiàn lì zhī。
散发风林三百颗,可如金阙拜恩时。sàn fā fēng lín sān bǎi kē,kě rú jīn quē bài ēn shí。

咏物体六十六首梅花

王世贞

消渴秋风梦欲苏,珍苞真拟胜醒醐。xiāo kě qiū fēng mèng yù sū,zhēn bāo zhēn nǐ shèng xǐng hú。
朝华露结房中液,夜色星完帐里珠。cháo huá lù jié fáng zhōng yè,yè sè xīng wán zhàng lǐ zhū。
西域酒香眠校尉,上林宫就舍单于。xī yù jiǔ xiāng mián xiào wèi,shàng lín gōng jiù shě dān yú。
君听魏帝当年诏,拟向甘泉借一株。jūn tīng wèi dì dāng nián zhào,nǐ xiàng gān quán jiè yī zhū。

咏物体六十六首梅花

王世贞

曾因骚客称嘉树,从此芳名筐篚间。céng yīn sāo kè chēng jiā shù,cóng cǐ fāng míng kuāng fěi jiān。
淮浦孤踪一水隔,洞庭千颗两峰殷。huái pǔ gū zōng yī shuǐ gé,dòng tíng qiān kē liǎng fēng yīn。
烟霞自与长生液,霜霰翻朱渐老颜。yān xiá zì yǔ zhǎng shēng yè,shuāng xiàn fān zhū jiàn lǎo yán。
棋局便须相伴住,未烦尘世访商山。qí jú biàn xū xiāng bàn zhù,wèi fán chén shì fǎng shāng shān。