古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

花气无不薰,偏与红妆娆。huā qì wú bù xūn,piān yǔ hóng zhuāng ráo。
夜分乍解衣,宛是收香鸟。yè fēn zhà jiě yī,wǎn shì shōu xiāng niǎo。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

不可无此君,种得百千个。bù kě wú cǐ jūn,zhǒng dé bǎi qiān gè。
试与较风流,此君可无我。shì yǔ jiào fēng liú,cǐ jūn kě wú wǒ。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

下有在藻鱼,上有啅花雀。xià yǒu zài zǎo yú,shàng yǒu zhuó huā què。
历历如镜中,时时与心约。lì lì rú jìng zhōng,shí shí yǔ xīn yuē。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

谢庭凡几树,羯末与封胡。xiè tíng fán jǐ shù,jié mò yǔ fēng hú。
何似琅琊邸,亭亭玉十株。hé shì láng yá dǐ,tíng tíng yù shí zhū。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

纵呼误游磴,胜事无不真。zòng hū wù yóu dèng,shèng shì wú bù zhēn。
惟嫌入山客,唤作出山人。wéi xián rù shān kè,huàn zuò chū shān rén。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

李白媚杨白,浪夸春雪香。lǐ bái mèi yáng bái,làng kuā chūn xuě xiāng。
除却江家女,谁花可得当。chú què jiāng jiā nǚ,shuí huā kě dé dāng。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

客但憩此亭,饱看山色足。kè dàn qì cǐ tíng,bǎo kàn shān sè zú。
若更入山深,宁知真面目。ruò gèng rù shān shēn,níng zhī zhēn miàn mù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

镜收远近观,毂绾往来路。jìng shōu yuǎn jìn guān,gǔ wǎn wǎng lái lù。
至此即命觞,徘徊不忍度。zhì cǐ jí mìng shāng,pái huái bù rěn dù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

峰势若簪云,云根何太低。fēng shì ruò zān yún,yún gēn hé tài dī。
记得文登路,如绵衬马蹄。jì dé wén dēng lù,rú mián chèn mǎ tí。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

五夜钟欲残,群星堕如雨。wǔ yè zhōng yù cán,qún xīng duò rú yǔ。
化为濑中石,欲飞不得去。huà wèi lài zhōng shí,yù fēi bù dé qù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

澄澄一泓水,那得吐光怪。chéng chéng yī hóng shuǐ,nà dé tǔ guāng guài。
山人七寸钵,尚有神龙在。shān rén qī cùn bō,shàng yǒu shén lóng zài。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

商山千年菌,一朝化为石。shāng shān qiān nián jūn,yī cháo huà wèi shí。
莫令鲍靓过,截作中时食。mò lìng bào jìng guò,jié zuò zhōng shí shí。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

茅山陶隐居,自爱山云白。máo shān táo yǐn jū,zì ài shān yún bái。
莫言难赠君,于今已成石。mò yán nán zèng jūn,yú jīn yǐ chéng shí。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

轮囷一片峰,宛如黑云吐。lún qūn yī piàn fēng,wǎn rú hēi yún tǔ。
犹疑肤寸合,解作人间雨。yóu yí fū cùn hé,jiě zuò rén jiān yǔ。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

阴森石欲搏,曲跃津难渡。yīn sēn shí yù bó,qū yuè jīn nán dù。
欲留不敢留,一去一回顾。yù liú bù gǎn liú,yī qù yī huí gù。