古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

一夜春雨过,千畦尽成绿。yī yè chūn yǔ guò,qiān qí jǐn chéng lǜ。
不晓意所欣,道是斋厨足。bù xiǎo yì suǒ xīn,dào shì zhāi chú zú。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

但欲观我生,茫茫无可据。dàn yù guān wǒ shēng,máng máng wú kě jù。
断尽有漏缘,悠然见生处。duàn jǐn yǒu lòu yuán,yōu rán jiàn shēng chù。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

一琴复一觞,咫尺足容与。yī qín fù yī shāng,zhǐ chǐ zú róng yǔ。
不作繁吹台,歌管日聒汝。bù zuò fán chuī tái,gē guǎn rì guā rǔ。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

明月将海色,阑入君家楼。míng yuè jiāng hǎi sè,lán rù jūn jiā lóu。
凭栏一矫首,满地金波流。píng lán yī jiǎo shǒu,mǎn dì jīn bō liú。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

周郎卧水阁,日从墨卿御。zhōu láng wò shuǐ gé,rì cóng mò qīng yù。
不敢写黄庭,为恐笼鹅去。bù gǎn xiě huáng tíng,wèi kǒng lóng é qù。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

数点白不定,忽浮还忽沈。shù diǎn bái bù dìng,hū fú hái hū shěn。
非关乏去志,缘尔少机心。fēi guān fá qù zhì,yuán ěr shǎo jī xīn。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

右军洗砚池,池水犹未黑。yòu jūn xǐ yàn chí,chí shuǐ yóu wèi hēi。
借问何以然,为有鱼吞墨。jiè wèn hé yǐ rán,wèi yǒu yú tūn mò。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

垂杨酿新柳,荡漾如春波。chuí yáng niàng xīn liǔ,dàng yàng rú chūn bō。
欲学三眠稳,其如波响何。yù xué sān mián wěn,qí rú bō xiǎng hé。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

秋树影扶苏,斜阳半亭挂。qiū shù yǐng fú sū,xié yáng bàn tíng guà。
似延李营丘,写得寒林画。shì yán lǐ yíng qiū,xiě dé hán lín huà。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

水面蜿蜒虹,乃是坚牢玉。shuǐ miàn wān yán hóng,nǎi shì jiān láo yù。
我欲访蓬莱,鼋鼍不须属。wǒ yù fǎng péng lái,yuán tuó bù xū shǔ。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

水木两芙蓉,为媚非一时。shuǐ mù liǎng fú róng,wèi mèi fēi yī shí。
客爱承露色,我爱凌云姿。kè ài chéng lù sè,wǒ ài líng yún zī。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

藩竹别成径,小欲观步鹤。fān zhú bié chéng jìng,xiǎo yù guān bù hè。
何似养翮成,高秋纵天路。hé shì yǎng hé chéng,gāo qiū zòng tiān lù。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

客从何方来,来复不肯去。kè cóng hé fāng lái,lái fù bù kěn qù。
为贪主人佳,尽作王猷趣。wèi tān zhǔ rén jiā,jǐn zuò wáng yóu qù。

追补姚元白市隐园十八咏玉林

王世贞

暝色何可爱,为辞白日嚣。míng sè hé kě ài,wèi cí bái rì xiāo。
非同倦飞鸟,大小归其巢。fēi tóng juàn fēi niǎo,dà xiǎo guī qí cháo。

伤俞四盲子伯安为其父仲蔚绝后也

王世贞

汝生不成生,汝死乃真死。rǔ shēng bù chéng shēng,rǔ sǐ nǎi zhēn sǐ。
可怜桑苎翁,今作若敖鬼。kě lián sāng zhù wēng,jīn zuò ruò áo guǐ。