古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

青楼曲二首

王世贞

驰道高騣赤电飞,横担蜀锦斗鸡归。chí dào gāo zōng chì diàn fēi,héng dān shǔ jǐn dòu jī guī。
新丰酒薄人难醉,夜半犹歌金缕衣。xīn fēng jiǔ báo rén nán zuì,yè bàn yóu gē jīn lǚ yī。

青楼曲二首

王世贞

姊妹争夸夫婿殊,众中单道不曾输。zǐ mèi zhēng kuā fū xù shū,zhòng zhōng dān dào bù céng shū。
千兵队里明金紫,腰下寒光玉辘轳。qiān bīng duì lǐ míng jīn zǐ,yāo xià hán guāng yù lù lú。

甘泉歌

王世贞

千尺通星井干楼,玉盘天酒夜来收。qiān chǐ tōng xīng jǐng gàn lóu,yù pán tiān jiǔ yè lái shōu。
白茅螭捧黄金印,五利明朝欲拜侯。bái máo chī pěng huáng jīn yìn,wǔ lì míng cháo yù bài hóu。

从军行八首

王世贞

蹋臂归来六博场,城中白羽募征羌。tà bì guī lái liù bó chǎng,chéng zhōng bái yǔ mù zhēng qiāng。
相逢试解吴钩看,已是金河万里霜。xiāng féng shì jiě wú gōu kàn,yǐ shì jīn hé wàn lǐ shuāng。

从军行八首

王世贞

马首垂杨折送行,酒阑长揖宝刀横。mǎ shǒu chuí yáng zhé sòng xíng,jiǔ lán zhǎng yī bǎo dāo héng。
军中最是多兄弟,不唱阳关第四声。jūn zhōng zuì shì duō xiōng dì,bù chàng yáng guān dì sì shēng。

从军行八首

王世贞

朝来分隶李轻车,揖客辕门意自如。cháo lái fēn lì lǐ qīng chē,yī kè yuán mén yì zì rú。
超距翘关三十万,何人领取豹韬书。chāo jù qiào guān sān shí wàn,hé rén lǐng qǔ bào tāo shū。

从军行八首

王世贞

夜深邻帐送胡笳,三月春寒雪作花。yè shēn lín zhàng sòng hú jiā,sān yuè chūn hán xuě zuò huā。
吹尽关山杨柳曲,壮心元自不思家。chuī jǐn guān shān yáng liǔ qū,zhuàng xīn yuán zì bù sī jiā。

从军行八首

王世贞

奇兵十万击匈奴,谷蠡屠耆未拟俘。qí bīng shí wàn jī xiōng nú,gǔ lí tú qí wèi nǐ fú。
对阵夺将金勒马,独身生致北单于。duì zhèn duó jiāng jīn lēi mǎ,dú shēn shēng zhì běi dān yú。

从军行八首

王世贞

蹀马吹尘紫极昏,洗刀飞血九河浑。dié mǎ chuī chén zǐ jí hūn,xǐ dāo fēi xuè jiǔ hé hún。
长城直拓三千里,表取阴山作北门。zhǎng chéng zhí tuò sān qiān lǐ,biǎo qǔ yīn shān zuò běi mén。

从军行八首

王世贞

胡姬学得汉宫眉,辛苦风尘损玉肌。hú jī xué dé hàn gōng méi,xīn kǔ fēng chén sǔn yù jī。
不为青春容易改,十年番地失焉支。bù wèi qīng chūn róng yì gǎi,shí nián fān dì shī yān zhī。

从军行八首

王世贞

铁骑横驱瀚海尘,戈船直捣瘴天春。tiě qí héng qū hàn hǎi chén,gē chuán zhí dǎo zhàng tiān chūn。
不知南北功多少,羞作麒麟第二人。bù zhī nán běi gōng duō shǎo,xiū zuò qí lín dì èr rén。

秋宫曲

王世贞

桂宫飘粟御筵香,银漏初添恩正长。guì gōng piāo sù yù yán xiāng,yín lòu chū tiān ēn zhèng zhǎng。
唱罢凉州天似水,百花仙队按霓裳。chàng bà liáng zhōu tiān shì shuǐ,bǎi huā xiān duì àn ní shang。

横江词四首

王世贞

越女红妆隐画桡,惊波无际雪山摇。yuè nǚ hóng zhuāng yǐn huà ráo,jīng bō wú jì xuě shān yáo。
贪趋破镜西陵约,不怕风江八月潮。tān qū pò jìng xī líng yuē,bù pà fēng jiāng bā yuè cháo。

横江词四首

王世贞

江上檀郎来往频,婆娑妙舞赛江神。jiāng shàng tán láng lái wǎng pín,pó suō miào wǔ sài jiāng shén。
来时风水随船尾,欲往惊涛好涉旬。lái shí fēng shuǐ suí chuán wěi,yù wǎng jīng tāo hǎo shè xún。

横江词四首

王世贞

锦缆罗帆翡翠舠,长年催趁午时潮。jǐn lǎn luó fān fěi cuì dāo,zhǎng nián cuī chèn wǔ shí cháo。
江头杨柳深相恨,折损春风几万条。jiāng tóu yáng liǔ shēn xiāng hèn,zhé sǔn chūn fēng jǐ wàn tiáo。