古诗词

于鳞遗苦酒瓜酱夜醉放歌戏用为报

王世贞

朝对云门雪,隐如两玉山。cháo duì yún mén xuě,yǐn rú liǎng yù shān。
时无一杯饮,何以俱颓然。shí wú yī bēi yǐn,hé yǐ jù tuí rán。
平头大奴尺一书,戟之不得中庭趋。píng tóu dà nú chǐ yī shū,jǐ zhī bù dé zhōng tíng qū。
青丝提绳白玉壶,郁金香夺银酡酥。qīng sī tí shéng bái yù hú,yù jīn xiāng duó yín tuó sū。
沉瓜片片芍药酱,压来纤甲痕珊瑚。chén guā piàn piàn sháo yào jiàng,yā lái xiān jiǎ hén shān hú。
削瓜进酒咍不止,谓我卒当以乐死。xuē guā jìn jiǔ hāi bù zhǐ,wèi wǒ zú dāng yǐ lè sǐ。
雪花为茵不肯寒,夜半歌声剑波起。xuě huā wèi yīn bù kěn hán,yè bàn gē shēng jiàn bō qǐ。
兰缸茕茕漏丁丁,罢舞起看头上星。lán gāng qióng qióng lòu dīng dīng,bà wǔ qǐ kàn tóu shàng xīng。
南有匏瓜北有斗,碧霞之脯天公酒。nán yǒu páo guā běi yǒu dòu,bì xiá zhī pú tiān gōng jiǔ。
虚名误人竟何有,安期生,闭女口。xū míng wù rén jìng hé yǒu,ān qī shēng,bì nǚ kǒu。
瓜出蔡姬酒,李侯八千年来汝得否。guā chū cài jī jiǔ,lǐ hóu bā qiān nián lái rǔ dé fǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

寄屠长卿

王世贞

莫以怜才少相君,提封尽跨五湖云。mò yǐ lián cái shǎo xiāng jūn,tí fēng jǐn kuà wǔ hú yún。
请看六字镌官诏,便是仙都十赉文。qǐng kàn liù zì juān guān zhào,biàn shì xiān dōu shí lài wén。

离薋园杂咏四首鴳适轩

王世贞

大鹏九万苦不足,尺鴳抢榆恒有余。dà péng jiǔ wàn kǔ bù zú,chǐ yàn qiǎng yú héng yǒu yú。
除却逍遥真际在,便应方朔羡侏儒。chú què xiāo yáo zhēn jì zài,biàn yīng fāng shuò xiàn zhū rú。

离薋园杂咏四首鴳适轩

王世贞

百挺琅玕直复斜,午熏摇入小窗纱。bǎi tǐng láng gān zhí fù xié,wǔ xūn yáo rù xiǎo chuāng shā。
偶然将作清漪看,碧浪湖头一钓艖。ǒu rán jiāng zuò qīng yī kàn,bì làng hú tóu yī diào chā。

离薋园杂咏四首鴳适轩

王世贞

九月微霜未授衣,桑榆向暖发堪晞。jiǔ yuè wēi shuāng wèi shòu yī,sāng yú xiàng nuǎn fā kān xī。
不知紫翠峰头敛,愁见栖鸦闪闪归。bù zhī zǐ cuì fēng tóu liǎn,chóu jiàn qī yā shǎn shǎn guī。

离薋园杂咏四首鴳适轩

王世贞

数拳培塿小亭前,涧壑峰峦亦宛然。shù quán péi lǒu xiǎo tíng qián,jiàn hè fēng luán yì wǎn rán。
不似壶公暂时幻,主人留结著书缘。bù shì hú gōng zàn shí huàn,zhǔ rén liú jié zhù shū yuán。

咏无住观中物四首白鹦鹉

王世贞

仙音隐隐似云和,雪色衣裳推素娥。xiān yīn yǐn yǐn shì yún hé,xuě sè yī shang tuī sù é。
生长白莲花瓣内,那能不遣诵弥陀。shēng zhǎng bái lián huā bàn nèi,nà néng bù qiǎn sòng mí tuó。

咏无住观中物四首白鹦鹉

王世贞

青田别种是胎仙,午夜清音彻九天。qīng tián bié zhǒng shì tāi xiān,wǔ yè qīng yīn chè jiǔ tiān。
我诵黄庭换凡骨,他时一点破苍烟。wǒ sòng huáng tíng huàn fán gǔ,tā shí yī diǎn pò cāng yān。

咏无住观中物四首白鹦鹉

王世贞

日长行散步庭皋,插羽佳人媚寂寥。rì zhǎng xíng sàn bù tíng gāo,chā yǔ jiā rén mèi jì liáo。
五色别成铺地锦,千铃忽起半天娇。wǔ sè bié chéng pù dì jǐn,qiān líng hū qǐ bàn tiān jiāo。

咏无住观中物四首白鹦鹉

王世贞

猩红数点媚清泠,暖藻香萍度此生。xīng hóng shù diǎn mèi qīng líng,nuǎn zǎo xiāng píng dù cǐ shēng。
莫向江湖贪广阔,近来鱼网大纵横。mò xiàng jiāng hú tān guǎng kuò,jìn lái yú wǎng dà zòng héng。

无锡陈生自樊山王邸来将梓其诗乞序姑与饭而以二绝句止之

王世贞

词客淮南气若云,莫疑山叟怯相闻。cí kè huái nán qì ruò yún,mò yí shān sǒu qiè xiāng wén。
自然鸡黍田家有,只是无名可借君。zì rán jī shǔ tián jiā yǒu,zhǐ shì wú míng kě jiè jūn。

无锡陈生自樊山王邸来将梓其诗乞序姑与饭而以二绝句止之

王世贞

平台新赋许谁贤,惟有相如赐独偏。píng tái xīn fù xǔ shuí xián,wéi yǒu xiāng rú cì dú piān。
若要上林天子问,吮毫应更十余年。ruò yào shàng lín tiān zi wèn,shǔn háo yīng gèng shí yú nián。

题画寿大参旸谷先生七十

王世贞

永嘉城外小缑山,明月长容笙鹤闲。yǒng jiā chéng wài xiǎo gōu shān,míng yuè zhǎng róng shēng hè xián。
总为旸湖泉石好,未教王子厌人间。zǒng wèi yáng hú quán shí hǎo,wèi jiào wáng zi yàn rén jiān。

题画寿大参旸谷先生七十

王世贞

千重绿嶂百重流,仙籍垂登朝籍收。qiān zhòng lǜ zhàng bǎi zhòng liú,xiān jí chuí dēng cháo jí shōu。
长见岁星瓯越部,不劳明主访羊裘。zhǎng jiàn suì xīng ōu yuè bù,bù láo míng zhǔ fǎng yáng qiú。

送林光宇文学同高吴二茂才还闽四绝句

王世贞

韩子文章日月光,当时闽海一欧阳。hán zi wén zhāng rì yuè guāng,dāng shí mǐn hǎi yī ōu yáng。
不论观察如常衮,分得三珠夜已光。bù lùn guān chá rú cháng gǔn,fēn dé sān zhū yè yǐ guāng。

送林光宇文学同高吴二茂才还闽四绝句

王世贞

吴江霜冷落枫丹,闽峤繁花正耐看。wú jiāng shuāng lěng luò fēng dān,mǐn jiào fán huā zhèng nài kàn。
识字儿曹师友意,春风桃李不成寒。shí zì ér cáo shī yǒu yì,chūn fēng táo lǐ bù chéng hán。