古诗词

慰明卿再谪长短歌二章和李于鳞

王世贞

明堂堂成不见帝,十二牧伯朝逡巡。míng táng táng chéng bù jiàn dì,shí èr mù bó cháo qūn xún。
丞相肩舆入内殿,摇笔一扫三千人。chéng xiāng jiān yú rù nèi diàn,yáo bǐ yī sǎo sān qiān rén。
王生束装视黜籍,乃见武昌吴国伦。wáng shēng shù zhuāng shì chù jí,nǎi jiàn wǔ chāng wú guó lún。
无官可谪左已久,有地足徙恩仍新。wú guān kě zhé zuǒ yǐ jiǔ,yǒu dì zú xǐ ēn réng xīn。
甘泉诸贵气成云,吴也亦是甘泉臣。gān quán zhū guì qì chéng yún,wú yě yì shì gān quán chén。
小臣无状业万死,尚许短檄随风尘。xiǎo chén wú zhuàng yè wàn sǐ,shàng xǔ duǎn xí suí fēng chén。
长沙坐中止鵩鸟,鲁东门外悲麒麟。zhǎng shā zuò zhōng zhǐ fú niǎo,lǔ dōng mén wài bēi qí lín。
何方魑魅不抚掌,何处猿猱不鼓唇。hé fāng chī mèi bù fǔ zhǎng,hé chù yuán náo bù gǔ chún。
李侯杜门十月矣,唶女再黜奚其陈。lǐ hóu dù mén shí yuè yǐ,zé nǚ zài chù xī qí chén。
此时尺一驰南康,府主揶揄目吴郎。cǐ shí chǐ yī chí nán kāng,fǔ zhǔ yé yú mù wú láng。
卷衣大笑出府舍,一舸乘风上武昌。juǎn yī dà xiào chū fǔ shě,yī gě chéng fēng shàng wǔ chāng。
匡庐五老宛相揖,长江九派流飞觞。kuāng lú wǔ lǎo wǎn xiāng yī,zhǎng jiāng jiǔ pài liú fēi shāng。
归来萧条四壁立,大妇谇骂小妇伤。guī lái xiāo tiáo sì bì lì,dà fù suì mà xiǎo fù shāng。
女等徒称弦金石,岂无宗徐李与王。nǚ děng tú chēng xián jīn shí,qǐ wú zōng xú lǐ yǔ wáng。
时从处士夸鹦鹉,可救文君典鹔鹴。shí cóng chù shì kuā yīng wǔ,kě jiù wén jūn diǎn sù shuāng。
何物故人能见负,却令妻子徇文章。hé wù gù rén néng jiàn fù,què lìng qī zi xùn wén zhāng。
啼寒泣饥苦未已,东驰西窜穷遐荒。tí hán qì jī kǔ wèi yǐ,dōng chí xī cuàn qióng xiá huāng。
燕中炊米若炊玉,公田种秫不种粳。yàn zhōng chuī mǐ ruò chuī yù,gōng tián zhǒng shú bù zhǒng jīng。
贡家车马谁与买,季子貂裘胡计藏。gòng jiā chē mǎ shuí yǔ mǎi,jì zi diāo qiú hú jì cáng。
解道人间富官职,女岂不念头上霜。jiě dào rén jiān fù guān zhí,nǚ qǐ bù niàn tóu shàng shuāng。
吴郎欲答答不得,王生请为歌夙昔。wú láng yù dá dá bù dé,wáng shēng qǐng wèi gē sù xī。
日者岁之丙辰前,五星犹闻在奎壁。rì zhě suì zhī bǐng chén qián,wǔ xīng yóu wén zài kuí bì。
片语高呼白雪飞,寸心肯让青云色。piàn yǔ gāo hū bái xuě fēi,cùn xīn kěn ràng qīng yún sè。
吾宗少年强解事,吴郎目摄遗其舄。wú zōng shǎo nián qiáng jiě shì,wú láng mù shè yí qí xì。
岂唯吴郎众辟易,但语吾曹少坚敌。qǐ wéi wú láng zhòng pì yì,dàn yǔ wú cáo shǎo jiān dí。
司空挝鼓尽裸袒,武安行酒半膝席。sī kōng wō gǔ jǐn luǒ tǎn,wǔ ān xíng jiǔ bàn xī xí。
小儿仅呼杨德祖,一钱可拟程不识。xiǎo ér jǐn hū yáng dé zǔ,yī qián kě nǐ chéng bù shí。
倘闻曹中理公事,君其且看西山碧。tǎng wén cáo zhōng lǐ gōng shì,jūn qí qiě kàn xī shān bì。
故知万变同翻手,风雨青天昼能吼。gù zhī wàn biàn tóng fān shǒu,fēng yǔ qīng tiān zhòu néng hǒu。
遗舄少年坐上坐,谁哉捧案前奔走。yí xì shǎo nián zuò shàng zuò,shuí zāi pěng àn qián bēn zǒu。
世人荣辱强相制,吾辈行藏终自取。shì rén róng rǔ qiáng xiāng zhì,wú bèi xíng cáng zhōng zì qǔ。
妻子宁须饶远略,且用七尺饵其口。qī zi níng xū ráo yuǎn lüè,qiě yòng qī chǐ ěr qí kǒu。
即使女官更削尽,豫章男子得活不。jí shǐ nǚ guān gèng xuē jǐn,yù zhāng nán zi dé huó bù。
女乏江陵千树橘,来共吴门千畦韭。nǚ fá jiāng líng qiān shù jú,lái gòng wú mén qiān qí jiǔ。
耕尽要离墓上云,洗眼看他竟何有。gēng jǐn yào lí mù shàng yún,xǐ yǎn kàn tā jìng hé yǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

金焦饯戚都督作

王世贞

大江耸金焦,兹实界宇甸。dà jiāng sǒng jīn jiāo,zī shí jiè yǔ diān。
圣灵深推毂,懿好将离燕。shèng líng shēn tuī gǔ,yì hǎo jiāng lí yàn。
春酒挹千流,崇肴指双巘。chūn jiǔ yì qiān liú,chóng yáo zhǐ shuāng yǎn。
柘鼓?晴雷,绮帆衡惊电。zhè gǔ qíng léi,qǐ fān héng jīng diàn。
回睇铜柱标,苍然天一线。huí dì tóng zhù biāo,cāng rán tiān yī xiàn。
极目龙沙南,紫气出葱茜。jí mù lóng shā nán,zǐ qì chū cōng qiàn。
慷慨豫州楫,飒爽褒公箭。kāng kǎi yù zhōu jí,sà shuǎng bāo gōng jiàn。
分躯应北扫,馀烈留南填。fēn qū yīng běi sǎo,yú liè liú nán tián。
宾僚富词俊,文酒要酣战。bīn liáo fù cí jùn,wén jiǔ yào hān zhàn。
燕石尚可铭,畴当为君先。yàn shí shàng kě míng,chóu dāng wèi jūn xiān。

初至杭左史郭公右史莫公邀宴西湖大风雨归作

王世贞

钱塘帝都会,西湖地灵杰。qián táng dì dōu huì,xī hú dì líng jié。
天目日夜翰,神瀵汇兹穴。tiān mù rì yè hàn,shén fèn huì zī xué。
山拥三面螺,城弯半弓霓。shān yōng sān miàn luó,chéng wān bàn gōng ní。
谬余长五湖,斯往信所阙。miù yú zhǎng wǔ hú,sī wǎng xìn suǒ quē。
左相咏紫微,右枢和白雪。zuǒ xiāng yǒng zǐ wēi,yòu shū hé bái xuě。
银榼渟宫醪,湘縢载珍飶。yín kē tíng gōng láo,xiāng téng zài zhēn bì。
篮舆日骀荡,皂盖风飘瞥。lán yú rì dài dàng,zào gài fēng piāo piē。
稍出清波门,驺声狎啼鴂。shāo chū qīng bō mén,zōu shēng xiá tí jué。
色界纷送奇,目疲不得说。sè jiè fēn sòng qí,mù pí bù dé shuō。
舟子方进篙,黄衫浪花撇。zhōu zi fāng jìn gāo,huáng shān làng huā piē。
俄然两高墨,顿使万象涅。é rán liǎng gāo mò,dùn shǐ wàn xiàng niè。
天笑眵不收,块噫鼓中裂。tiān xiào chī bù shōu,kuài yī gǔ zhōng liè。
縠纹剪破碎,铁冠冒巀嵲。hú wén jiǎn pò suì,tiě guān mào jié niè。
罗刹怒欲翻,鹫头奋仍掣。luó shā nù yù fān,jiù tóu fèn réng chè。
此辈逞狂怪,西子頩不悦。cǐ bèi chěng kuáng guài,xī zi pīng bù yuè。
骤雨面面来,蓬窗时时揭。zhòu yǔ miàn miàn lái,péng chuāng shí shí jiē。
莫君如谢安,麈尾手徐挈。mò jūn rú xiè ān,zhǔ wěi shǒu xú qiè。
微谓郭长公,虽奇泛宜辍。wēi wèi guō zhǎng gōng,suī qí fàn yí chuò。
仙舟固所慕,角巾毋乃折。xiān zhōu gù suǒ mù,jiǎo jīn wú nǎi zhé。
郭公笑王生,此变为畴设。guō gōng xiào wáng shēng,cǐ biàn wèi chóu shè。
昨夜真宰过,颇畏灵秘泄。zuó yè zhēn zǎi guò,pǒ wèi líng mì xiè。
袖君斫轮手,更卷雕龙舌。xiù jūn zhuó lún shǒu,gèng juǎn diāo lóng shé。
不见渼陂行,雷雨亦愁绝。bù jiàn měi bēi xíng,léi yǔ yì chóu jué。
玉立山未颓,鲸吞海仍竭。yù lì shān wèi tuí,jīng tūn hǎi réng jié。
携兴逼暮归,万燎吐明灭。xié xīng bī mù guī,wàn liáo tǔ míng miè。

薄暮赴臬中诸公期未归出憩湖上旋得新月湛然独胜因成此篇

王世贞

整策嚣中要,改憩湖上宫。zhěng cè xiāo zhōng yào,gǎi qì hú shàng gōng。
东霞尚冠渚,西魄已收蒙。dōng xiá shàng guān zhǔ,xī pò yǐ shōu méng。
弥弥烟幂地,澹澹月弦空。mí mí yān mì dì,dàn dàn yuè xián kōng。
俄顷吐清照,万碧开朦胧。é qǐng tǔ qīng zhào,wàn bì kāi méng lóng。
潜虬饮遥沚,栖鹘磔幽业。qián qiú yǐn yáo zhǐ,qī gǔ zhé yōu yè。
戢驺延远音,偃盖恣归艨。jí zōu yán yuǎn yīn,yǎn gài zì guī méng。
净色坐相媚,灵景伫莫从。jìng sè zuò xiāng mèi,líng jǐng zhù mò cóng。
酬赏诚少阙,会心何必同。chóu shǎng chéng shǎo quē,huì xīn hé bì tóng。

与黎职方吕光禄共赋岘山石尊

王世贞

李相昔鲸饮,颜公复鸿鶱。lǐ xiāng xī jīng yǐn,yán gōng fù hóng xiān。
遂令兹山名,远并太傅尊。suì lìng zī shān míng,yuǎn bìng tài fù zūn。
闰季大火流,清阴犹未髡。rùn jì dà huǒ liú,qīng yīn yóu wèi kūn。
选胜仍选良,避蒸因避喧。xuǎn shèng réng xuǎn liáng,bì zhēng yīn bì xuān。
稍惊蒙茸豁,遂辞䆗窱扪。shāo jīng méng rōng huō,suì cí yǎo tiǎo mén。
俨然见中洼,宛尔发清源。yǎn rán jiàn zhōng wā,wǎn ěr fā qīng yuán。
北斗与南箕,不挹名空存。běi dòu yǔ nán jī,bù yì míng kōng cún。
安得泻天瓢,下注此石樽。ān dé xiè tiān piáo,xià zhù cǐ shí zūn。
左揽仙人箸,右洗玉女盆。zuǒ lǎn xiān rén zhù,yòu xǐ yù nǚ pén。
夕旭代为薪,青山借作飧。xī xù dài wèi xīn,qīng shān jiè zuò sūn。
遥吹从东来,密箐轻飙翻。yáo chuī cóng dōng lái,mì qìng qīng biāo fān。
一酌浇磊磈,再举超笼樊。yī zhuó jiāo lěi wěi,zài jǔ chāo lóng fán。
首骖华胥路,息驾众妙门。shǒu cān huá xū lù,xī jià zhòng miào mén。
始知泛三雅,有待犹为烦。shǐ zhī fàn sān yǎ,yǒu dài yóu wèi fán。

石屋洞

王世贞

招隐岂必深,幽绝在康庄。zhāo yǐn qǐ bì shēn,yōu jué zài kāng zhuāng。
天开一层轩,群秀纳青苍。tiān kāi yī céng xuān,qún xiù nà qīng cāng。
其阳类江瑶,云足钟离房。qí yáng lèi jiāng yáo,yún zú zhōng lí fáng。
右凹若旋螺,中栖太乙粮。yòu āo ruò xuán luó,zhōng qī tài yǐ liáng。
游履迥失疲,归悰澹将忘。yóu lǚ jiǒng shī pí,guī cóng dàn jiāng wàng。
零雨滃四垂,飞润沾衣裳。líng yǔ wēng sì chuí,fēi rùn zhān yī shang。
山僧供茗罢,欲出仍彷徨。shān sēng gōng míng bà,yù chū réng páng huáng。

吴比部范太史邀游岘山二章

王世贞

吴兴岘山色,不减襄阳紫。wú xīng xiàn shān sè,bù jiǎn xiāng yáng zǐ。
气馀清和候,人是东南美。qì yú qīng hé hòu,rén shì dōng nán měi。
亦有艖头鳊,佐之若下醴。yì yǒu chā tóu biān,zuǒ zhī ruò xià lǐ。
炊烟隔岭出,渔唱菰芦起。chuī yān gé lǐng chū,yú chàng gū lú qǐ。
醉谓故所知,何必羊叔子。zuì wèi gù suǒ zhī,hé bì yáng shū zi。

吴比部范太史邀游岘山二章

王世贞

改席延绪飔,披襟向晴昊。gǎi xí yán xù sī,pī jīn xiàng qíng hào。
日染馀不水,烟平浮玉岛。rì rǎn yú bù shuǐ,yān píng fú yù dǎo。
顾见青芙蓉,了了透蘋藻。gù jiàn qīng fú róng,le le tòu píng zǎo。
季重追旧欢,巨卿吐新好。jì zhòng zhuī jiù huān,jù qīng tǔ xīn hǎo。
勿云兴易尽,新月在前道。wù yún xīng yì jǐn,xīn yuè zài qián dào。

病后初行园有述

王世贞

幽忧屏时累,况乃寝瘵馀。yōu yōu píng shí lèi,kuàng nǎi qǐn zhài yú。
行散得中林,聊以境自舒。xíng sàn dé zhōng lín,liáo yǐ jìng zì shū。
初阳破晨冰,流波跳伏鱼。chū yáng pò chén bīng,liú bō tiào fú yú。
松声坐来语,竹色窗中书。sōng shēng zuò lái yǔ,zhú sè chuāng zhōng shū。
外喧稍不接,内寂恒湛如。wài xuān shāo bù jiē,nèi jì héng zhàn rú。
安知浮荣在,且当谈遂初。ān zhī fú róng zài,qiě dāng tán suì chū。

焦山访郭道人次父不值用陶韵

王世贞

爱彼江上山,息此尘中鞅。ài bǐ jiāng shàng shān,xī cǐ chén zhōng yāng。
故人今何许,令我发遐想。gù rén jīn hé xǔ,lìng wǒ fā xiá xiǎng。
云胡焦居士,亦复舍山往。yún hú jiāo jū shì,yì fù shě shān wǎng。
鸟雀渐以骄,菉葹渐以长。niǎo què jiàn yǐ jiāo,lù shī jiàn yǐ zhǎng。
人生贵适我,所向何必广。rén shēng guì shì wǒ,suǒ xiàng hé bì guǎng。
慨焉发长谣,兹意存草莽。kǎi yān fā zhǎng yáo,zī yì cún cǎo mǎng。

小祗园小憩用陶韵

王世贞

昔有蹈海言,兹意惜未践。xī yǒu dǎo hǎi yán,zī yì xī wèi jiàn。
踯躅孟门道,一官岂待免。zhí zhú mèng mén dào,yī guān qǐ dài miǎn。
忧来日苦短,数往情屡缅。yōu lái rì kǔ duǎn,shù wǎng qíng lǚ miǎn。
春至不自知,稍闻鸟声善。chūn zhì bù zì zhī,shāo wén niǎo shēng shàn。
市穷中林出,境迩意乃远。shì qióng zhōng lín chū,jìng ěr yì nǎi yuǎn。
挟册水竹间,悠然忘其返。xié cè shuǐ zhú jiān,yōu rán wàng qí fǎn。
顾景忽自哂,吾何待吾浅。gù jǐng hū zì shěn,wú hé dài wú qiǎn。

小祗园小憩用陶韵

王世贞

群荣秀春气,天地遂不贫。qún róng xiù chūn qì,tiān dì suì bù pín。
敢以百慵故,废我杯酒勤。gǎn yǐ bǎi yōng gù,fèi wǒ bēi jiǔ qín。
修竹临绿波,清辉来媚人。xiū zhú lín lǜ bō,qīng huī lái mèi rén。
迹从逝晷旧,情与来景新。jì cóng shì guǐ jiù,qíng yǔ lái jǐng xīn。
游鱼故泼泼,时鸟亦欣欣。yóu yú gù pō pō,shí niǎo yì xīn xīn。
南征稍知吝,西往尚迷津。nán zhēng shāo zhī lìn,xī wǎng shàng mí jīn。
偶从静者说,获与兰若邻。ǒu cóng jìng zhě shuō,huò yǔ lán ruò lín。
世累从此祛,犹足称逸民。shì lèi cóng cǐ qū,yóu zú chēng yì mín。

赠王复入山读书

王世贞

挟册厌时嚣,蹑屩辞故林。xié cè yàn shí xiāo,niè juē cí gù lín。
岩栖延孙啸,壤室鸣卜琴。yán qī yán sūn xiào,rǎng shì míng bo qín。
流霞润清缃,飞溜助高吟。liú xiá rùn qīng xiāng,fēi liū zhù gāo yín。
兰衷托隆古,萝尚谢兹今。lán zhōng tuō lóng gǔ,luó shàng xiè zī jīn。
頫仰千秋士,庶协丘中心。fǔ yǎng qiān qiū shì,shù xié qiū zhōng xīn。
芊眠屯崖雾,幂历出岫霖。qiān mián tún yá wù,mì lì chū xiù lín。
窃用返招隐,冀子惠好音。qiè yòng fǎn zhāo yǐn,jì zi huì hǎo yīn。
毋令三径合,言乖二仲寻。wú lìng sān jìng hé,yán guāi èr zhòng xún。

送吴士游郧阳用贫士韵

王世贞

高树带微阳,倦鸟相与依。gāo shù dài wēi yáng,juàn niǎo xiāng yǔ yī。
本为聊托息,非用借光辉。běn wèi liáo tuō xī,fēi yòng jiè guāng huī。
南亩有栖粮,矫翮且一飞。nán mǔ yǒu qī liáng,jiǎo hé qiě yī fēi。
晨当暂相辞,夕当复来归。chén dāng zàn xiāng cí,xī dāng fù lái guī。
躄足未朝餐,原尝代其饥。bì zú wèi cháo cān,yuán cháng dài qí jī。
千载士失职,鼎鼎私所悲。qiān zài shì shī zhí,dǐng dǐng sī suǒ bēi。

送吴士游郧阳用贫士韵

王世贞

行游向郧楚,急憩鲜华轩。xíng yóu xiàng yún chǔ,jí qì xiān huá xuān。
路若经商山,为我吊绮园。lù ruò jīng shāng shān,wèi wǒ diào qǐ yuán。
芝歌停遗响,麇迹但苍烟。zhī gē tíng yí xiǎng,jūn jì dàn cāng yān。
隐见无专是,出处人自研。yǐn jiàn wú zhuān shì,chū chù rén zì yán。
达为向平叹,倦为宗炳言。dá wèi xiàng píng tàn,juàn wèi zōng bǐng yán。
要子以异时,庶几于二贤。yào zi yǐ yì shí,shù jǐ yú èr xián。

程君将北游谒余诗为赠君精易数独谓余尚当出余不许也

王世贞

客有手一编,自云古周易。kè yǒu shǒu yī biān,zì yún gǔ zhōu yì。
纷然后人造,不出先天画。fēn rán hòu rén zào,bù chū xiān tiān huà。
西笑入长安,列肆坐秋色。xī xiào rù zhǎng ān,liè sì zuò qiū sè。
倘遇宋大夫,相与谈昕夕。tǎng yù sòng dà fū,xiāng yǔ tán xīn xī。
为言向子平,今已悟损益。wèi yán xiàng zi píng,jīn yǐ wù sǔn yì。
未便五岳游,且蜡几两屐。wèi biàn wǔ yuè yóu,qiě là jǐ liǎng jī。
去去勿复陈,遁爻许贞吉。qù qù wù fù chén,dùn yáo xǔ zhēn jí。