古诗词

荆玉篇

王世贞

君不见道傍石精,光自缭绕。jūn bù jiàn dào bàng shí jīng,guāng zì liáo rào。
夜夜天中属白虹,时时海上来丹鸟。yè yè tiān zhōng shǔ bái hóng,shí shí hǎi shàng lái dān niǎo。
卞生持抱入昭关,愿学虞廷一献环。biàn shēng chí bào rù zhāo guān,yuàn xué yú tíng yī xiàn huán。
沂水未应输若水,昆山不敢傲荆山。yí shuǐ wèi yīng shū ruò shuǐ,kūn shān bù gǎn ào jīng shān。
祝宗虚闻夸祭饰,太史那能上占式。zhù zōng xū wén kuā jì shì,tài shǐ nà néng shàng zhàn shì。
未必君廷俱宋相,其奈工师有周客。wèi bì jūn tíng jù sòng xiāng,qí nài gōng shī yǒu zhōu kè。
回首群灵尽黯然,龙文欲吐咽苍烟。huí shǒu qún líng jǐn àn rán,lóng wén yù tǔ yàn cāng yān。
璠䃉首列乌绨几,对此云何不可怜。fán mín shǒu liè wū tí jǐ,duì cǐ yún hé bù kě lián。
智矣如葵能卫足,问君泣足还泣玉。zhì yǐ rú kuí néng wèi zú,wèn jūn qì zú hái qì yù。
窃比东门独角麟,宁言使者空笼鹄。qiè bǐ dōng mén dú jiǎo lín,níng yán shǐ zhě kōng lóng gǔ。
君王三听未为劳,好向昆吾问宝刀。jūn wáng sān tīng wèi wèi láo,hǎo xiàng kūn wú wèn bǎo dāo。
煜煜阳乌升碧汉,亭亭魄兔浴银涛。yù yù yáng wū shēng bì hàn,tíng tíng pò tù yù yín tāo。
捧出倾城动颜色,隋珠越镠咸辟易。pěng chū qīng chéng dòng yán sè,suí zhū yuè liú xián pì yì。
共道应偿十五城,何须更爱二千石。gòng dào yīng cháng shí wǔ chéng,hé xū gèng ài èr qiān shí。
膝行向前中自伤,野人焉敢食陵阳。xī xíng xiàng qián zhōng zì shāng,yě rén yān gǎn shí líng yáng。
唯凭寄语乐正子,三月胡为不下堂。wéi píng jì yǔ lè zhèng zi,sān yuè hú wèi bù xià táng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

青虹下饮水,徘徊不能去。qīng hóng xià yǐn shuǐ,pái huái bù néng qù。
为我作石梁,遂得天台路。wèi wǒ zuò shí liáng,suì dé tiān tái lù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

青虬在其上,雌霓甘为下。qīng qiú zài qí shàng,cí ní gān wèi xià。
游者虽异途,阴晴不相舍。yóu zhě suī yì tú,yīn qíng bù xiāng shě。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

契此不弥勒,此像非契此。qì cǐ bù mí lēi,cǐ xiàng fēi qì cǐ。
许大须弥山,收置一囊里。xǔ dà xū mí shān,shōu zhì yī náng lǐ。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

我非汉庄光,钓矶满苍藓。wǒ fēi hàn zhuāng guāng,diào jī mǎn cāng xiǎn。
虽有种鱼经,生来不开卷。suī yǒu zhǒng yú jīng,shēng lái bù kāi juǎn。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

春寒不成出,小出坐此屋。chūn hán bù chéng chū,xiǎo chū zuò cǐ wū。
不知天工巧,树树雕成玉。bù zhī tiān gōng qiǎo,shù shù diāo chéng yù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

宛宛欲沈波,憔悴抑其首。wǎn wǎn yù shěn bō,qiáo cuì yì qí shǒu。
可怜望夫心,却作秋胡妇。kě lián wàng fū xīn,què zuò qiū hú fù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

一夜中弇雷,率然穿作峡。yī yè zhōng yǎn léi,lǜ rán chuān zuò xiá。
蜿蜒诘曲中,时时露鳞甲。wān yán jí qū zhōng,shí shí lù lín jiǎ。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

天公幻天骨,自然吐奇秀。tiān gōng huàn tiān gǔ,zì rán tǔ qí xiù。
宁如宋人叶,三年雕始就。níng rú sòng rén yè,sān nián diāo shǐ jiù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

窈窕如不穷,芊眠足余趣。yǎo tiǎo rú bù qióng,qiān mián zú yú qù。
岂必有云归,自是归云处。qǐ bì yǒu yún guī,zì shì guī yún chù。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

止水清可掬,居然媚其涧。zhǐ shuǐ qīng kě jū,jū rán mèi qí jiàn。
吾有万斛珠,漱令夜光现。wú yǒu wàn hú zhū,shù lìng yè guāng xiàn。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

隔崦千叶桃,清芬袭人鼻。gé yān qiān yè táo,qīng fēn xí rén bí。
更许墙头醪,不妨便成醉。gèng xǔ qiáng tóu láo,bù fáng biàn chéng zuì。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

直对缥缈楼,迭玉映晶洁。zhí duì piāo miǎo lóu,dié yù yìng jīng jié。
诵得少陵诗,窗含西岭雪。sòng dé shǎo líng shī,chuāng hán xī lǐng xuě。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

夜半海潮音,松风窍天籁。yè bàn hǎi cháo yīn,sōng fēng qiào tiān lài。
我亦从中证,非惟观自在。wǒ yì cóng zhōng zhèng,fēi wéi guān zì zài。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

三弇此三夏,三产三秀草。sān yǎn cǐ sān xià,sān chǎn sān xiù cǎo。
吾亦有三儿,宁馨似芝好。wú yì yǒu sān ér,níng xīn shì zhī hǎo。

弇园杂咏四十三首清凉界

王世贞

壶公楼不开,于此待呼钥。hú gōng lóu bù kāi,yú cǐ dài hū yào。
长房少须臾,终享尘外乐。zhǎng fáng shǎo xū yú,zhōng xiǎng chén wài lè。