古诗词

荆玉篇

王世贞

君不见道傍石精,光自缭绕。jūn bù jiàn dào bàng shí jīng,guāng zì liáo rào。
夜夜天中属白虹,时时海上来丹鸟。yè yè tiān zhōng shǔ bái hóng,shí shí hǎi shàng lái dān niǎo。
卞生持抱入昭关,愿学虞廷一献环。biàn shēng chí bào rù zhāo guān,yuàn xué yú tíng yī xiàn huán。
沂水未应输若水,昆山不敢傲荆山。yí shuǐ wèi yīng shū ruò shuǐ,kūn shān bù gǎn ào jīng shān。
祝宗虚闻夸祭饰,太史那能上占式。zhù zōng xū wén kuā jì shì,tài shǐ nà néng shàng zhàn shì。
未必君廷俱宋相,其奈工师有周客。wèi bì jūn tíng jù sòng xiāng,qí nài gōng shī yǒu zhōu kè。
回首群灵尽黯然,龙文欲吐咽苍烟。huí shǒu qún líng jǐn àn rán,lóng wén yù tǔ yàn cāng yān。
璠䃉首列乌绨几,对此云何不可怜。fán mín shǒu liè wū tí jǐ,duì cǐ yún hé bù kě lián。
智矣如葵能卫足,问君泣足还泣玉。zhì yǐ rú kuí néng wèi zú,wèn jūn qì zú hái qì yù。
窃比东门独角麟,宁言使者空笼鹄。qiè bǐ dōng mén dú jiǎo lín,níng yán shǐ zhě kōng lóng gǔ。
君王三听未为劳,好向昆吾问宝刀。jūn wáng sān tīng wèi wèi láo,hǎo xiàng kūn wú wèn bǎo dāo。
煜煜阳乌升碧汉,亭亭魄兔浴银涛。yù yù yáng wū shēng bì hàn,tíng tíng pò tù yù yín tāo。
捧出倾城动颜色,隋珠越镠咸辟易。pěng chū qīng chéng dòng yán sè,suí zhū yuè liú xián pì yì。
共道应偿十五城,何须更爱二千石。gòng dào yīng cháng shí wǔ chéng,hé xū gèng ài èr qiān shí。
膝行向前中自伤,野人焉敢食陵阳。xī xíng xiàng qián zhōng zì shāng,yě rén yān gǎn shí líng yáng。
唯凭寄语乐正子,三月胡为不下堂。wéi píng jì yǔ lè zhèng zi,sān yuè hú wèi bù xià táng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

偶题

王世贞

抛却功名事上真,名根犹自惹凡尘。pāo què gōng míng shì shàng zhēn,míng gēn yóu zì rě fán chén。
怪来人鸟宫中客,多是羲皇向上人。guài lái rén niǎo gōng zhōng kè,duō shì xī huáng xiàng shàng rén。

偶题

王世贞

平生不拟作裴休,见有遗书好拨愁。píng shēng bù nǐ zuò péi xiū,jiàn yǒu yí shū hǎo bō chóu。
拨得一行黄蘖字,何须更访赤松游。bō dé yī xíng huáng niè zì,hé xū gèng fǎng chì sōng yóu。

蔡文学曼倩求书其赠大父九十四翁及父孝廉诗因题一绝于后

王世贞

九十四翁归道乡,孝廉花萼日相望。jiǔ shí sì wēng guī dào xiāng,xiào lián huā è rì xiāng wàng。
看君三世催身老,不是夸君大父行。kàn jūn sān shì cuī shēn lǎo,bù shì kuā jūn dà fù xíng。

昨秋有传殿卿左史游道山者得一绝见慰不胜快心走笔奉贺

王世贞

春来飞梦玉京山,乞得交梨一颗还。chūn lái fēi mèng yù jīng shān,qǐ dé jiāo lí yī kē hái。
遍叩金台无长史,只应犹自在人间。biàn kòu jīn tái wú zhǎng shǐ,zhǐ yīng yóu zì zài rén jiān。

有莲洲比丘者托康生寄一偈云法身有口能噇饭大地无尘翳眼睛此事遥知已相悉愿垂一语印愚情率尔奉答

王世贞

噇饭莫贪香积饭,无尘翻惹六根尘。chuáng fàn mò tān xiāng jī fàn,wú chén fān rě liù gēn chén。
通身是口通身眼,口眼应须赚世人。tōng shēn shì kǒu tōng shēn yǎn,kǒu yǎn yīng xū zhuàn shì rén。

又代僧答

王世贞

噇饭何妨香积饭,无尘一任世间尘。chuáng fàn hé fáng xiāng jī fàn,wú chén yī rèn shì jiān chén。
通身是口通身眼,口眼何曾赚世人。tōng shēn shì kǒu tōng shēn yǎn,kǒu yǎn hé céng zhuàn shì rén。

题李使君扇头小画

王世贞

几重云树几重山,小小茅檐三两间。jǐ zhòng yún shù jǐ zhòng shān,xiǎo xiǎo máo yán sān liǎng jiān。
但许使君赍酒至,不妨南陌荷锄还。dàn xǔ shǐ jūn jī jiǔ zhì,bù fáng nán mò hé chú hái。

袁绳之太常起家赴南少司空走笔为赠

王世贞

汉家清议重南宫,卧雪能怜袁邵公。hàn jiā qīng yì zhòng nán gōng,wò xuě néng lián yuán shào gōng。
总为太常高第久,玺书连旦拜司空。zǒng wèi tài cháng gāo dì jiǔ,xǐ shū lián dàn bài sī kōng。

袁绳之太常起家赴南少司空走笔为赠

王世贞

单车轧轧度丹阳,十载清名扬太常。dān chē yà yà dù dān yáng,shí zài qīng míng yáng tài cháng。
任是令公家宴好,也应中夜减红妆。rèn shì lìng gōng jiā yàn hǎo,yě yīng zhōng yè jiǎn hóng zhuāng。

袁绳之太常起家赴南少司空走笔为赠

王世贞

颠倒衣裳白发侵,箧中腰带半无金。diān dào yī shang bái fā qīn,qiè zhōng yāo dài bàn wú jīn。
当时谏草垂磨灭,犹是区区请剑心。dāng shí jiàn cǎo chuí mó miè,yóu shì qū qū qǐng jiàn xīn。

袁绳之太常起家赴南少司空走笔为赠

王世贞

依然蓝笋叩精兰,剥啄声停稚子欢。yī rán lán sǔn kòu jīng lán,bō zhuó shēng tíng zhì zi huān。
懒病科头当六月,不因知已便弹冠。lǎn bìng kē tóu dāng liù yuè,bù yīn zhī yǐ biàn dàn guān。

吴生得神符治余少子士骏疟应手即愈走笔赠之

王世贞

眼见儿曹病骨苏,将言无鬼未全无。yǎn jiàn ér cáo bìng gǔ sū,jiāng yán wú guǐ wèi quán wú。
少陵总有花卿句,不及吴郎一字符。shǎo líng zǒng yǒu huā qīng jù,bù jí wú láng yī zì fú。

偶成

王世贞

楚英晚节希转轮,汉狱株连千万人。chǔ yīng wǎn jié xī zhuǎn lún,hàn yù zhū lián qiān wàn rén。
清净慈悲两安在,西来谁为治贪嗔。qīng jìng cí bēi liǎng ān zài,xī lái shuí wèi zhì tān chēn。

偶成

王世贞

读书万卷葛勾漏,饮酒千钟郭景纯。dú shū wàn juǎn gé gōu lòu,yǐn jiǔ qiān zhōng guō jǐng chún。
狂夫借此聊自暖,第恐天宫无二人。kuáng fū jiè cǐ liáo zì nuǎn,dì kǒng tiān gōng wú èr rén。

偶成

王世贞

畴尊武媚作越古,畴字阿?为总持。chóu zūn wǔ mèi zuò yuè gǔ,chóu zì ā mó wèi zǒng chí。
不怕舌尖难过鼻,只谋衣钵且宽眉。bù pà shé jiān nán guò bí,zhǐ móu yī bō qiě kuān méi。