古诗词

壮歌行赠沈嘉则游闽

王世贞

四明之海一杯水,那能便灭男儿趾。sì míng zhī hǎi yī bēi shuǐ,nà néng biàn miè nán ér zhǐ。
北过钱塘泛震泽,处处观涛壮心起。běi guò qián táng fàn zhèn zé,chù chù guān tāo zhuàng xīn qǐ。
已许芙蓉作报恩,还将明月寻知已。yǐ xǔ fú róng zuò bào ēn,hái jiāng míng yuè xún zhī yǐ。
君不见吴下王元美,君不见吾家好弱弟。jūn bù jiàn wú xià wáng yuán měi,jūn bù jiàn wú jiā hǎo ruò dì。
双披鸿蒙万古色,并卧白雪空山里。shuāng pī hóng méng wàn gǔ sè,bìng wò bái xuě kōng shān lǐ。
以兹相对辄尽觞,慷慨悲歌泣数行。yǐ zī xiāng duì zhé jǐn shāng,kāng kǎi bēi gē qì shù xíng。
世间事事俱肮脏,身后人人归渺茫。shì jiān shì shì jù āng zàng,shēn hòu rén rén guī miǎo máng。
荆岭初云未睹白,燕台落日居然黄。jīng lǐng chū yún wèi dǔ bái,yàn tái luò rì jū rán huáng。
穷来扪舌恐不在,客处夸腰那得强。qióng lái mén shé kǒng bù zài,kè chù kuā yāo nà dé qiáng。
屈指诸侯太寂寂,唯有七闽紫气凌穹苍。qū zhǐ zhū hóu tài jì jì,wéi yǒu qī mǐn zǐ qì líng qióng cāng。
闽中日日捷书至,白茅方印劳飞骑。mǐn zhōng rì rì jié shū zhì,bái máo fāng yìn láo fēi qí。
辕门秋霜高瘴天,幕府春风在平地。yuán mén qiū shuāng gāo zhàng tiān,mù fǔ chūn fēng zài píng dì。
中丞缓带容揖客,将军解衣延死士。zhōng chéng huǎn dài róng yī kè,jiāng jūn jiě yī yán sǐ shì。
沈夫子,黄金虽如山,愿汝唾莫视。shěn fū zi,huáng jīn suī rú shān,yuàn rǔ tuò mò shì。
寸心此际如有托,十口何烦向人计。cùn xīn cǐ jì rú yǒu tuō,shí kǒu hé fán xiàng rén jì。
低昂百氏银不律,挥霍千秋铁如意。dī áng bǎi shì yín bù lǜ,huī huò qiān qiū tiě rú yì。
沈夫子,为汝歌,汝今当柰何。shěn fū zi,wèi rǔ gē,rǔ jīn dāng nài hé。
若过延津语太阿,人间未几冲波去,底事精光出绛河。ruò guò yán jīn yǔ tài ā,rén jiān wèi jǐ chōng bō qù,dǐ shì jīng guāng chū jiàng hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

江口

王世贞

江口安樯处,孤舟尽日停。jiāng kǒu ān qiáng chù,gū zhōu jǐn rì tíng。
秋云无限好,只傍蒋山青。qiū yún wú xiàn hǎo,zhǐ bàng jiǎng shān qīng。

江口

王世贞

似玉鲈鱼鲙,橙丝缕更鲜。shì yù lú yú kuài,chéng sī lǚ gèng xiān。
徘徊欲下箸,从此定何年。pái huái yù xià zhù,cóng cǐ dìng hé nián。

偶题

王世贞

女郎山头石,新妇矶边水。nǚ láng shān tóu shí,xīn fù jī biān shuǐ。
欲吐阳台云,徘徊傍谁起。yù tǔ yáng tái yún,pái huái bàng shuí qǐ。

教坊妇

王世贞

小拂乾红袖,新声十四弦。xiǎo fú qián hóng xiù,xīn shēng shí sì xián。
不知头已白,犹唱想夫怜。bù zhī tóu yǐ bái,yóu chàng xiǎng fū lián。

无题

王世贞

七宝流苏帐,金钿与定情。qī bǎo liú sū zhàng,jīn diàn yǔ dìng qíng。
十年春梦断,恍忽似前生。shí nián chūn mèng duàn,huǎng hū shì qián shēng。

题壁

王世贞

康乐烟霞屐,长房日月壶。kāng lè yān xiá jī,zhǎng fáng rì yuè hú。
有乡皆是醉,无谷不名愚。yǒu xiāng jiē shì zuì,wú gǔ bù míng yú。

春游

王世贞

小雨桃花径,轻风杜若洲。xiǎo yǔ táo huā jìng,qīng fēng dù ruò zhōu。
江南春事满,何处剩生愁。jiāng nán chūn shì mǎn,hé chù shèng shēng chóu。

闺恨

王世贞

兴庆坊前柳,萧郎手自栽。xīng qìng fāng qián liǔ,xiāo láng shǒu zì zāi。
藏鸦今渐稳,只是不归来。cáng yā jīn jiàn wěn,zhǐ shì bù guī lái。

弹琴峡

王世贞

银河落秋水,飞峡自鸣琴。yín hé luò qiū shuǐ,fēi xiá zì míng qín。
代马遥相避,君听无杀心。dài mǎ yáo xiāng bì,jūn tīng wú shā xīn。

夜宿碧云寺

王世贞

幽人夜无寐,初月衔山阁。yōu rén yè wú mèi,chū yuè xián shān gé。
不见月出光,但见松影落。bù jiàn yuè chū guāng,dàn jiàn sōng yǐng luò。

双鹤

王世贞

饮啄行相引,栖鸣炯自如。yǐn zhuó xíng xiāng yǐn,qī míng jiǒng zì rú。
主人饭脱粟,尔莫叹无鱼。zhǔ rén fàn tuō sù,ěr mò tàn wú yú。

记汉童谣

王世贞

蹇人欲上山,秦帝欲上天。jiǎn rén yù shàng shān,qín dì yù shàng tiān。
假令天可上,地上少人烟。jiǎ lìng tiān kě shàng,dì shàng shǎo rén yān。

暑日见客

王世贞

客自褦襶来,我当科头出。kè zì nài dài lái,wǒ dāng kē tóu chū。
语客幸勿嫌,宋人偶游越。yǔ kè xìng wù xián,sòng rén ǒu yóu yuè。

古意

王世贞

听尽西宫漏,踟蹰不肯眠。tīng jǐn xī gōng lòu,chí chú bù kěn mián。
仙韶一派乐,又过玉楼前。xiān sháo yī pài lè,yòu guò yù lóu qián。

古意

王世贞

薄命红颜是,倾城亦枉然。báo mìng hóng yán shì,qīng chéng yì wǎng rán。
君王七宝殿,自拥少儿眠。jūn wáng qī bǎo diàn,zì yōng shǎo ér mián。