古诗词

壮歌行赠沈嘉则游闽

王世贞

四明之海一杯水,那能便灭男儿趾。sì míng zhī hǎi yī bēi shuǐ,nà néng biàn miè nán ér zhǐ。
北过钱塘泛震泽,处处观涛壮心起。běi guò qián táng fàn zhèn zé,chù chù guān tāo zhuàng xīn qǐ。
已许芙蓉作报恩,还将明月寻知已。yǐ xǔ fú róng zuò bào ēn,hái jiāng míng yuè xún zhī yǐ。
君不见吴下王元美,君不见吾家好弱弟。jūn bù jiàn wú xià wáng yuán měi,jūn bù jiàn wú jiā hǎo ruò dì。
双披鸿蒙万古色,并卧白雪空山里。shuāng pī hóng méng wàn gǔ sè,bìng wò bái xuě kōng shān lǐ。
以兹相对辄尽觞,慷慨悲歌泣数行。yǐ zī xiāng duì zhé jǐn shāng,kāng kǎi bēi gē qì shù xíng。
世间事事俱肮脏,身后人人归渺茫。shì jiān shì shì jù āng zàng,shēn hòu rén rén guī miǎo máng。
荆岭初云未睹白,燕台落日居然黄。jīng lǐng chū yún wèi dǔ bái,yàn tái luò rì jū rán huáng。
穷来扪舌恐不在,客处夸腰那得强。qióng lái mén shé kǒng bù zài,kè chù kuā yāo nà dé qiáng。
屈指诸侯太寂寂,唯有七闽紫气凌穹苍。qū zhǐ zhū hóu tài jì jì,wéi yǒu qī mǐn zǐ qì líng qióng cāng。
闽中日日捷书至,白茅方印劳飞骑。mǐn zhōng rì rì jié shū zhì,bái máo fāng yìn láo fēi qí。
辕门秋霜高瘴天,幕府春风在平地。yuán mén qiū shuāng gāo zhàng tiān,mù fǔ chūn fēng zài píng dì。
中丞缓带容揖客,将军解衣延死士。zhōng chéng huǎn dài róng yī kè,jiāng jūn jiě yī yán sǐ shì。
沈夫子,黄金虽如山,愿汝唾莫视。shěn fū zi,huáng jīn suī rú shān,yuàn rǔ tuò mò shì。
寸心此际如有托,十口何烦向人计。cùn xīn cǐ jì rú yǒu tuō,shí kǒu hé fán xiàng rén jì。
低昂百氏银不律,挥霍千秋铁如意。dī áng bǎi shì yín bù lǜ,huī huò qiān qiū tiě rú yì。
沈夫子,为汝歌,汝今当柰何。shěn fū zi,wèi rǔ gē,rǔ jīn dāng nài hé。
若过延津语太阿,人间未几冲波去,底事精光出绛河。ruò guò yán jīn yǔ tài ā,rén jiān wèi jǐ chōng bō qù,dǐ shì jīng guāng chū jiàng hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

剪鹤翅偶成

王世贞

并刀初剪六铢衣,欲向瑶池梦里飞。bìng dāo chū jiǎn liù zhū yī,yù xiàng yáo chí mèng lǐ fēi。
此日还应为竹住,他年不许伴琴归。cǐ rì hái yīng wèi zhú zhù,tā nián bù xǔ bàn qín guī。

剪鹤翅偶成

王世贞

惭愧开笼支道林,只怜寒月九皋音。cán kuì kāi lóng zhī dào lín,zhǐ lián hán yuè jiǔ gāo yīn。
不辞放尔翀天去,弱水丹丘何处寻。bù cí fàng ěr chōng tiān qù,ruò shuǐ dān qiū hé chù xún。

醉调徐汝思不饮

王世贞

去辞杯酒读兵书,明月青山恨有馀。qù cí bēi jiǔ dú bīng shū,míng yuè qīng shān hèn yǒu yú。
我自三驺车畔饮,看他千骑上头居。wǒ zì sān zōu chē pàn yǐn,kàn tā qiān qí shàng tóu jū。

书怀四绝

王世贞

上马琵琶别汉宫,玉颜休更怨东风。shàng mǎ pí pá bié hàn gōng,yù yán xiū gèng yuàn dōng fēng。
看他前殿麒麟阁,也自黄金问画工。kàn tā qián diàn qí lín gé,yě zì huáng jīn wèn huà gōng。

书怀四绝

王世贞

休言谈笑却边烽,秦将功多自不封。xiū yán tán xiào què biān fēng,qín jiāng gōng duō zì bù fēng。
一片平阳歌舞月,可曾双匣照芙蓉。yī piàn píng yáng gē wǔ yuè,kě céng shuāng xiá zhào fú róng。

书怀四绝

王世贞

早闻金印出长安,诸将人人拟筑坛。zǎo wén jīn yìn chū zhǎng ān,zhū jiāng rén rén nǐ zhù tán。
却向乐通侯馆去,玉关双鬓不胜寒。què xiàng lè tōng hóu guǎn qù,yù guān shuāng bìn bù shèng hán。

书怀四绝

王世贞

相如元自倦为郎,五马双鞬也不妨。xiāng rú yuán zì juàn wèi láng,wǔ mǎ shuāng jiān yě bù fáng。
闻道枚皋方献赋,可烦含笔待长杨。wén dào méi gāo fāng xiàn fù,kě fán hán bǐ dài zhǎng yáng。

高唐王席上有怀齐东故王

王世贞

一曲清商露未收,坐间枚叟泪潜偷。yī qū qīng shāng lù wèi shōu,zuò jiān méi sǒu lèi qián tōu。
那堪花萼楼头色,半入池塘梦里愁。nà kān huā è lóu tóu sè,bàn rù chí táng mèng lǐ chóu。

感怀

王世贞

战罢西风万树残,又看桃李遍春山。zhàn bà xī fēng wàn shù cán,yòu kàn táo lǐ biàn chūn shān。
不知天地元何意,惟有长松了不关。bù zhī tiān dì yuán hé yì,wéi yǒu zhǎng sōng le bù guān。

感怀

王世贞

年年秋色饱云门,留滞殊深圣主恩。nián nián qiū sè bǎo yún mén,liú zhì shū shēn shèng zhǔ ēn。
莫向山城轻白日,请看风雨易黄昏。mò xiàng shān chéng qīng bái rì,qǐng kàn fēng yǔ yì huáng hūn。

高唐王邸夜宴口占

王世贞

翡翠春温金屈卮,青天璧月浸蛾眉。fěi cuì chūn wēn jīn qū zhī,qīng tiān bì yuè jìn é méi。
君王莫更留髡饮,政是能胜一石时。jūn wáng mò gèng liú kūn yǐn,zhèng shì néng shèng yī shí shí。

寄致仕尚书山阴何公

王世贞

嵇山别墅倚云开,新放尚书天上回。jī shān bié shù yǐ yún kāi,xīn fàng shàng shū tiān shàng huí。
客至不妨棋局赌,主恩还乞鉴湖来。kè zhì bù fáng qí jú dǔ,zhǔ ēn hái qǐ jiàn hú lái。

送客吕生谒赵生因问谢山人

王世贞

丛台歌舞四时春,君去平原客更新。cóng tái gē wǔ sì shí chūn,jūn qù píng yuán kè gèng xīn。
双璧连城都不换,却教将赠立谈人。shuāng bì lián chéng dōu bù huàn,què jiào jiāng zèng lì tán rén。

送客吕生谒赵生因问谢山人

王世贞

平明策马渡漳河,回首东秦紫气多。píng míng cè mǎ dù zhāng hé,huí shǒu dōng qín zǐ qì duō。
若见谢榛应借问,不知华发傍谁过。ruò jiàn xiè zhēn yīng jiè wèn,bù zhī huá fā bàng shuí guò。

单家桥赠杨柳

王世贞

十五年前杨柳条,轻阴绿遍单家桥。shí wǔ nián qián yáng liǔ tiáo,qīng yīn lǜ biàn dān jiā qiáo。
而今髡尽如僧老,却怪行人鬓早雕。ér jīn kūn jǐn rú sēng lǎo,què guài xíng rén bìn zǎo diāo。