古诗词

壮歌行赠沈嘉则游闽

王世贞

四明之海一杯水,那能便灭男儿趾。sì míng zhī hǎi yī bēi shuǐ,nà néng biàn miè nán ér zhǐ。
北过钱塘泛震泽,处处观涛壮心起。běi guò qián táng fàn zhèn zé,chù chù guān tāo zhuàng xīn qǐ。
已许芙蓉作报恩,还将明月寻知已。yǐ xǔ fú róng zuò bào ēn,hái jiāng míng yuè xún zhī yǐ。
君不见吴下王元美,君不见吾家好弱弟。jūn bù jiàn wú xià wáng yuán měi,jūn bù jiàn wú jiā hǎo ruò dì。
双披鸿蒙万古色,并卧白雪空山里。shuāng pī hóng méng wàn gǔ sè,bìng wò bái xuě kōng shān lǐ。
以兹相对辄尽觞,慷慨悲歌泣数行。yǐ zī xiāng duì zhé jǐn shāng,kāng kǎi bēi gē qì shù xíng。
世间事事俱肮脏,身后人人归渺茫。shì jiān shì shì jù āng zàng,shēn hòu rén rén guī miǎo máng。
荆岭初云未睹白,燕台落日居然黄。jīng lǐng chū yún wèi dǔ bái,yàn tái luò rì jū rán huáng。
穷来扪舌恐不在,客处夸腰那得强。qióng lái mén shé kǒng bù zài,kè chù kuā yāo nà dé qiáng。
屈指诸侯太寂寂,唯有七闽紫气凌穹苍。qū zhǐ zhū hóu tài jì jì,wéi yǒu qī mǐn zǐ qì líng qióng cāng。
闽中日日捷书至,白茅方印劳飞骑。mǐn zhōng rì rì jié shū zhì,bái máo fāng yìn láo fēi qí。
辕门秋霜高瘴天,幕府春风在平地。yuán mén qiū shuāng gāo zhàng tiān,mù fǔ chūn fēng zài píng dì。
中丞缓带容揖客,将军解衣延死士。zhōng chéng huǎn dài róng yī kè,jiāng jūn jiě yī yán sǐ shì。
沈夫子,黄金虽如山,愿汝唾莫视。shěn fū zi,huáng jīn suī rú shān,yuàn rǔ tuò mò shì。
寸心此际如有托,十口何烦向人计。cùn xīn cǐ jì rú yǒu tuō,shí kǒu hé fán xiàng rén jì。
低昂百氏银不律,挥霍千秋铁如意。dī áng bǎi shì yín bù lǜ,huī huò qiān qiū tiě rú yì。
沈夫子,为汝歌,汝今当柰何。shěn fū zi,wèi rǔ gē,rǔ jīn dāng nài hé。
若过延津语太阿,人间未几冲波去,底事精光出绛河。ruò guò yán jīn yǔ tài ā,rén jiān wèi jǐ chōng bō qù,dǐ shì jīng guāng chū jiàng hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

哭敬美弟二十四首

王世贞

子猷当日痛人琴,刚是乾坤死别心。zi yóu dāng rì tòng rén qín,gāng shì qián kūn sǐ bié xīn。
若使弹成山水调,更应肠断为知音。ruò shǐ dàn chéng shān shuǐ diào,gèng yīng cháng duàn wèi zhī yīn。

哭敬美弟二十四首

王世贞

尚书阡柏紫云屯,新奉君王表墓门。shàng shū qiān bǎi zǐ yún tún,xīn fèng jūn wáng biǎo mù mén。
莫较生前供养日,九泉先得侍晨昏。mò jiào shēng qián gōng yǎng rì,jiǔ quán xiān dé shì chén hūn。

哭敬美弟二十四首

王世贞

谈玄未竟又谈禅,似净身心未了缘。tán xuán wèi jìng yòu tán chán,shì jìng shēn xīn wèi le yuán。
何事又添名理障,病中犹着望崖编。hé shì yòu tiān míng lǐ zhàng,bìng zhōng yóu zhe wàng yá biān。

哭敬美弟二十四首

王世贞

晨朝煮粥啖饥贫,夕向寒林施鬼神。chén cháo zhǔ zhōu dàn jī pín,xī xiàng hán lín shī guǐ shén。
岂是好生非帝意,不教留却善缘人。qǐ shì hǎo shēng fēi dì yì,bù jiào liú què shàn yuán rén。

哭敬美弟二十四首

王世贞

支分身后析秋毫,尔自从容见似劳。zhī fēn shēn hòu xī qiū háo,ěr zì cóng róng jiàn shì láo。
惭愧老夫临去日,一抔黄土听儿曹。cán kuì lǎo fū lín qù rì,yī póu huáng tǔ tīng ér cáo。

哭敬美弟二十四首

王世贞

晨晡一哭泪全枯,泪到枯时气稍苏。chén bū yī kū lèi quán kū,lèi dào kū shí qì shāo sū。
无奈陡然冲念发,数声天际雁行孤。wú nài dǒu rán chōng niàn fā,shù shēng tiān jì yàn xíng gū。

哭敬美弟二十四首

王世贞

一病经年百感侵,到头方验道根深。yī bìng jīng nián bǎi gǎn qīn,dào tóu fāng yàn dào gēn shēn。
银台化佛空劳至,不解无生忍处寻。yín tái huà fú kōng láo zhì,bù jiě wú shēng rěn chù xún。

哭敬美弟二十四首

王世贞

长将勇退抑飞腾,火色鸢肩未可凭。zhǎng jiāng yǒng tuì yì fēi téng,huǒ sè yuān jiān wèi kě píng。
别有数行家国泪,宋文皇帝语王弘。bié yǒu shù xíng jiā guó lèi,sòng wén huáng dì yǔ wáng hóng。

哭敬美弟二十四首

王世贞

欲将何物拟传真,遗墨纵横妙绝伦。yù jiāng hé wù nǐ chuán zhēn,yí mò zòng héng miào jué lún。
不展如何便忘却,展来一字一伤神。bù zhǎn rú hé biàn wàng què,zhǎn lái yī zì yī shāng shén。

哭敬美弟二十四首

王世贞

当时得御李龙门,爱尔长呼小陆云。dāng shí dé yù lǐ lóng mén,ài ěr zhǎng hū xiǎo lù yún。
今日人间留不得,可应相替一修文。jīn rì rén jiān liú bù dé,kě yīng xiāng tì yī xiū wén。

哭敬美弟二十四首

王世贞

闽海诸生雅并奇,山摧斗折为君悲。mǐn hǎi zhū shēng yǎ bìng qí,shān cuī dòu zhé wèi jūn bēi。
那知匹练吴门马,发白颜公在此时。nà zhī pǐ liàn wú mén mǎ,fā bái yán gōng zài cǐ shí。

哭敬美弟二十四首

王世贞

遗书一字不关情,相度须宏士气平。yí shū yī zì bù guān qíng,xiāng dù xū hóng shì qì píng。
纵美兹言谁为达,阿兄无意问燕京。zòng měi zī yán shuí wèi dá,ā xiōng wú yì wèn yàn jīng。

哭敬美弟二十四首

王世贞

四十金绯已叹迟,腰章一纪未全移。sì shí jīn fēi yǐ tàn chí,yāo zhāng yī jì wèi quán yí。
莫言卿少年仍老,得老于今也不悲。mò yán qīng shǎo nián réng lǎo,dé lǎo yú jīn yě bù bēi。

上人将谒补陀过金陵谒诗为别

王世贞

百日都无一日闲,暂闲如在补陀山。bǎi rì dōu wú yī rì xián,zàn xián rú zài bǔ tuó shān。
难将面目从师勘,且向潮音洞里还。nán jiāng miàn mù cóng shī kān,qiě xiàng cháo yīn dòng lǐ hái。

上人将谒补陀过金陵谒诗为别

王世贞

宝地莲花不动尊,如何移足向红尘。bǎo dì lián huā bù dòng zūn,rú hé yí zú xiàng hóng chén。
请公但问金陵客,若个能抛火宅身。qǐng gōng dàn wèn jīn líng kè,ruò gè néng pāo huǒ zhái shēn。