古诗词

昆溟歌赠楚人曾生麟兆

王世贞

我闻西有昆仑山,山高不可测,天地垂欲合。wǒ wén xī yǒu kūn lún shān,shān gāo bù kě cè,tiān dì chuí yù hé。
又闻东有大溟海,海深不可测,日月所出没。yòu wén dōng yǒu dà míng hǎi,hǎi shēn bù kě cè,rì yuè suǒ chū méi。
元始丈人窍鸿蒙,搏揣两气为两雄。yuán shǐ zhàng rén qiào hóng méng,bó chuāi liǎng qì wèi liǎng xióng。
上有玉京下三酆,真仙灵皇之所封。shàng yǒu yù jīng xià sān fēng,zhēn xiān líng huáng zhī suǒ fēng。
神鳌背负玫瑰柱,烛龙口作玻璃宫。shén áo bèi fù méi guī zhù,zhú lóng kǒu zuò bō lí gōng。
嗟嗟,丈夫乃在世间,龌龊那能言。jiē jiē,zhàng fū nǎi zài shì jiān,wò chuò nà néng yán。
我欲抗手如鸟奋笼,我欲振足如兽触藩。wǒ yù kàng shǒu rú niǎo fèn lóng,wǒ yù zhèn zú rú shòu chù fān。
飘然凌虚出紫垣,八景玉舆三素幡。piāo rán líng xū chū zǐ yuán,bā jǐng yù yú sān sù fān。
章亥为向导,造父为乘轩。zhāng hài wèi xiàng dǎo,zào fù wèi chéng xuān。
白鹄血腥岂足洗,苍虬翼在时腾翻。bái gǔ xuè xīng qǐ zú xǐ,cāng qiú yì zài shí téng fān。
焉知身所诣,但见历历千白榆,举头若可扪昆仑。yān zhī shēn suǒ yì,dàn jiàn lì lì qiān bái yú,jǔ tóu ruò kě mén kūn lún。
城何森切,光彩一何凌乱。chéng hé sēn qiè,guāng cǎi yī hé líng luàn。
时听嘈嘈声,天门漏银汉。shí tīng cáo cáo shēng,tiān mén lòu yín hàn。
玉女碧绡冠芙蓉,粲然半启含桃红。yù nǚ bì xiāo guān fú róng,càn rán bàn qǐ hán táo hóng。
为言此水既东逝,划作双带横寰中。wèi yán cǐ shuǐ jì dōng shì,huà zuò shuāng dài héng huán zhōng。
一月一书附赤鲤,但逝不返如秋蓬,咄哉恨杀扶桑公。yī yuè yī shū fù chì lǐ,dàn shì bù fǎn rú qiū péng,duō zāi hèn shā fú sāng gōng。
殷勤语王叟,掉头忽东去。yīn qín yǔ wáng sǒu,diào tóu hū dōng qù。
下见扶桑公,其居半云雾。xià jiàn fú sāng gōng,qí jū bàn yún wù。
醉我玄霞浆,三日不得语。zuì wǒ xuán xiá jiāng,sān rì bù dé yǔ。
一语一泪零,泪下如悬河。yī yǔ yī lèi líng,lèi xià rú xuán hé。
天老吝相假,遂无西逝波。tiān lǎo lìn xiāng jiǎ,suì wú xī shì bō。
扶桑公,可柰何,曷不学王叟,耿耿径寸间,挥霍宇宙若弹指。fú sāng gōng,kě nài hé,hé bù xué wáng sǒu,gěng gěng jìng cùn jiān,huī huò yǔ zhòu ruò dàn zhǐ。
五岳五拳石,四渎四杯水。wǔ yuè wǔ quán shí,sì dú sì bēi shuǐ。
道逢楚狂人,自称昆溟子。dào féng chǔ kuáng rén,zì chēng kūn míng zi。
问余何方来,又复问所以。wèn yú hé fāng lái,yòu fù wèn suǒ yǐ。
昆溟子,汝亦知南溟有鱼名曰鲲,鲲之大不知几千里。kūn míng zi,rǔ yì zhī nán míng yǒu yú míng yuē kūn,kūn zhī dà bù zhī jǐ qiān lǐ。
化为鹏,鹏之大亦不知几千里。huà wèi péng,péng zhī dà yì bù zhī jǐ qiān lǐ。
鲛宫水击白波立,羊角风抟黑云起。jiāo gōng shuǐ jī bái bō lì,yáng jiǎo fēng tuán hēi yún qǐ。
朝从南溟游,夕宿昆仑阯。cháo cóng nán míng yóu,xī sù kūn lún zhǐ。
噫吁戏,男儿变化竟如此。yī xū xì,nán ér biàn huà jìng rú cǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

古意

王世贞

歌罢齐纨扇,沉吟异代名。gē bà qí wán shàn,chén yín yì dài míng。
自怜长信帚,不是主恩轻。zì lián zhǎng xìn zhǒu,bù shì zhǔ ēn qīng。

碧云寺泉

王世贞

碧云长在天,碧泉长在山。bì yún zhǎng zài tiān,bì quán zhǎng zài shān。
谁怜卓锡后,宛转向人间。shuí lián zhuó xī hòu,wǎn zhuǎn xiàng rén jiān。

为僧题画

王世贞

别僧虎溪渡,扶藜踏微月。bié sēng hǔ xī dù,fú lí tà wēi yuè。
一笑春风来,林花偶然发。yī xiào chūn fēng lái,lín huā ǒu rán fā。

为僧题画

王世贞

玉梁界铁峡,迸作摩尼珠。yù liáng jiè tiě xiá,bèng zuò mó ní zhū。
不肯青山住,飞流遍五湖。bù kěn qīng shān zhù,fēi liú biàn wǔ hú。

为僧题画

王世贞

蜻蛉橛头船,自度还度汝。qīng líng jué tóu chuán,zì dù hái dù rǔ。
一夜曹溪风,吹散黄梅雨。yī yè cáo xī fēng,chuī sàn huáng méi yǔ。

为僧题画

王世贞

我是王弘之,得鱼亦不卖。wǒ shì wáng hóng zhī,dé yú yì bù mài。
新水上查头,纶竿竟何在。xīn shuǐ shàng chá tóu,lún gān jìng hé zài。

过于鳞郡斋分韵赋十二体得傍字

王世贞

腰间辘轳剑,错莫无精光。yāo jiān lù lú jiàn,cuò mò wú jīng guāng。
不是芙蓉浅,纯钩北斗傍。bù shì fú róng qiǎn,chún gōu běi dòu bàng。

塞上辞

王世贞

人言塞上老,不恨塞上老。rén yán sāi shàng lǎo,bù hèn sāi shàng lǎo。
但恨作别时,握手太草草。dàn hèn zuò bié shí,wò shǒu tài cǎo cǎo。

春日偶成

王世贞

丘壑殊无恙,春风故不赀。qiū hè shū wú yàng,chūn fēng gù bù zī。
冥搜徒自苦,处处是吾诗。míng sōu tú zì kǔ,chù chù shì wú shī。

二慕

王世贞

少小慕书生,书生良不易。shǎo xiǎo mù shū shēng,shū shēng liáng bù yì。
欲以径寸心,博他千古事。yù yǐ jìng cùn xīn,bó tā qiān gǔ shì。

二慕

王世贞

少小慕侠客,侠客良亦难。shǎo xiǎo mù xiá kè,xiá kè liáng yì nán。
宁将百岁掷,不使片言寒。níng jiāng bǎi suì zhì,bù shǐ piàn yán hán。

吴江舟中送子与一绝得溪字

王世贞

宝带桥头水,曾通罨画溪。bǎo dài qiáo tóu shuǐ,céng tōng yǎn huà xī。
只愁归路远,迟日未应西。zhǐ chóu guī lù yuǎn,chí rì wèi yīng xī。

又戏为周生代送得情字

王世贞

今朝送迁客,憔悴不胜情。jīn cháo sòng qiān kè,qiáo cuì bù shèng qíng。
莫怪愁看镜,蛾眉世总轻。mò guài chóu kàn jìng,é méi shì zǒng qīng。

偶题小园

王世贞

今宵高枕处,白石含青萝。jīn xiāo gāo zhěn chù,bái shí hán qīng luó。
人喧虽稍息,鸟声其奈何。rén xuān suī shāo xī,niǎo shēng qí nài hé。

偶题小园

王世贞

萝薜长自衣,桃梅犹未色。luó bì zhǎng zì yī,táo méi yóu wèi sè。
唯有东风来,悠然酒中得。wéi yǒu dōng fēng lái,yōu rán jiǔ zhōng dé。