古诗词

昆溟歌赠楚人曾生麟兆

王世贞

我闻西有昆仑山,山高不可测,天地垂欲合。wǒ wén xī yǒu kūn lún shān,shān gāo bù kě cè,tiān dì chuí yù hé。
又闻东有大溟海,海深不可测,日月所出没。yòu wén dōng yǒu dà míng hǎi,hǎi shēn bù kě cè,rì yuè suǒ chū méi。
元始丈人窍鸿蒙,搏揣两气为两雄。yuán shǐ zhàng rén qiào hóng méng,bó chuāi liǎng qì wèi liǎng xióng。
上有玉京下三酆,真仙灵皇之所封。shàng yǒu yù jīng xià sān fēng,zhēn xiān líng huáng zhī suǒ fēng。
神鳌背负玫瑰柱,烛龙口作玻璃宫。shén áo bèi fù méi guī zhù,zhú lóng kǒu zuò bō lí gōng。
嗟嗟,丈夫乃在世间,龌龊那能言。jiē jiē,zhàng fū nǎi zài shì jiān,wò chuò nà néng yán。
我欲抗手如鸟奋笼,我欲振足如兽触藩。wǒ yù kàng shǒu rú niǎo fèn lóng,wǒ yù zhèn zú rú shòu chù fān。
飘然凌虚出紫垣,八景玉舆三素幡。piāo rán líng xū chū zǐ yuán,bā jǐng yù yú sān sù fān。
章亥为向导,造父为乘轩。zhāng hài wèi xiàng dǎo,zào fù wèi chéng xuān。
白鹄血腥岂足洗,苍虬翼在时腾翻。bái gǔ xuè xīng qǐ zú xǐ,cāng qiú yì zài shí téng fān。
焉知身所诣,但见历历千白榆,举头若可扪昆仑。yān zhī shēn suǒ yì,dàn jiàn lì lì qiān bái yú,jǔ tóu ruò kě mén kūn lún。
城何森切,光彩一何凌乱。chéng hé sēn qiè,guāng cǎi yī hé líng luàn。
时听嘈嘈声,天门漏银汉。shí tīng cáo cáo shēng,tiān mén lòu yín hàn。
玉女碧绡冠芙蓉,粲然半启含桃红。yù nǚ bì xiāo guān fú róng,càn rán bàn qǐ hán táo hóng。
为言此水既东逝,划作双带横寰中。wèi yán cǐ shuǐ jì dōng shì,huà zuò shuāng dài héng huán zhōng。
一月一书附赤鲤,但逝不返如秋蓬,咄哉恨杀扶桑公。yī yuè yī shū fù chì lǐ,dàn shì bù fǎn rú qiū péng,duō zāi hèn shā fú sāng gōng。
殷勤语王叟,掉头忽东去。yīn qín yǔ wáng sǒu,diào tóu hū dōng qù。
下见扶桑公,其居半云雾。xià jiàn fú sāng gōng,qí jū bàn yún wù。
醉我玄霞浆,三日不得语。zuì wǒ xuán xiá jiāng,sān rì bù dé yǔ。
一语一泪零,泪下如悬河。yī yǔ yī lèi líng,lèi xià rú xuán hé。
天老吝相假,遂无西逝波。tiān lǎo lìn xiāng jiǎ,suì wú xī shì bō。
扶桑公,可柰何,曷不学王叟,耿耿径寸间,挥霍宇宙若弹指。fú sāng gōng,kě nài hé,hé bù xué wáng sǒu,gěng gěng jìng cùn jiān,huī huò yǔ zhòu ruò dàn zhǐ。
五岳五拳石,四渎四杯水。wǔ yuè wǔ quán shí,sì dú sì bēi shuǐ。
道逢楚狂人,自称昆溟子。dào féng chǔ kuáng rén,zì chēng kūn míng zi。
问余何方来,又复问所以。wèn yú hé fāng lái,yòu fù wèn suǒ yǐ。
昆溟子,汝亦知南溟有鱼名曰鲲,鲲之大不知几千里。kūn míng zi,rǔ yì zhī nán míng yǒu yú míng yuē kūn,kūn zhī dà bù zhī jǐ qiān lǐ。
化为鹏,鹏之大亦不知几千里。huà wèi péng,péng zhī dà yì bù zhī jǐ qiān lǐ。
鲛宫水击白波立,羊角风抟黑云起。jiāo gōng shuǐ jī bái bō lì,yáng jiǎo fēng tuán hēi yún qǐ。
朝从南溟游,夕宿昆仑阯。cháo cóng nán míng yóu,xī sù kūn lún zhǐ。
噫吁戏,男儿变化竟如此。yī xū xì,nán ér biàn huà jìng rú cǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

西城宫词十二首

王世贞

花底传筹到五更,隐囊斜倚到天明。huā dǐ chuán chóu dào wǔ gèng,yǐn náng xié yǐ dào tiān míng。
寒霜不敢蒙头坐,暖阁时聆謦欬声。hán shuāng bù gǎn méng tóu zuò,nuǎn gé shí líng qǐng kài shēng。

西城宫词十二首

王世贞

红轩步挽碧油轮,白玉阶头不动尘。hóng xuān bù wǎn bì yóu lún,bái yù jiē tóu bù dòng chén。
阿监排当须次第,喜来俱作放班人。ā jiān pái dāng xū cì dì,xǐ lái jù zuò fàng bān rén。

西城宫词十二首

王世贞

两角鸦青双箸红,灵犀一点未曾通。liǎng jiǎo yā qīng shuāng zhù hóng,líng xī yī diǎn wèi céng tōng。
自缘身作延年药,憔悴春风雨露中。zì yuán shēn zuò yán nián yào,qiáo cuì chūn fēng yǔ lù zhōng。

西城宫词十二首

王世贞

梨园弟子鬓如霜,十部龟兹九部荒。lí yuán dì zi bìn rú shuāng,shí bù guī zī jiǔ bù huāng。
妒杀女冠诸侍长,大罗天上奏霓裳。dù shā nǚ guān zhū shì zhǎng,dà luó tiān shàng zòu ní shang。

西城宫词十二首

王世贞

鳌山烟火冠春城,步辇龙旌倒褪行。áo shān yān huǒ guān chūn chéng,bù niǎn lóng jīng dào tuì xíng。
忽报大官供法酒,玉音宣唤五先生。hū bào dà guān gōng fǎ jiǔ,yù yīn xuān huàn wǔ xiān shēng。

西城宫词十二首

王世贞

西苑传看白鹿归,金鳌桥下立依依。xī yuàn chuán kàn bái lù guī,jīn áo qiáo xià lì yī yī。
不论供张能如鹿,愁见鸳鸯接翅飞。bù lùn gōng zhāng néng rú lù,chóu jiàn yuān yāng jiē chì fēi。

西城宫词十二首

王世贞

侍女俱传厌虏符,猫为铁骑鼠为奴。shì nǚ jù chuán yàn lǔ fú,māo wèi tiě qí shǔ wèi nú。
挦扯一博天颜喜,八宝金钱踠地铺。xián chě yī bó tiān yán xǐ,bā bǎo jīn qián wǎn dì pù。

西城宫词十二首

王世贞

不御坤宁二十年,玉阶埋月树迷烟。bù yù kūn níng èr shí nián,yù jiē mái yuè shù mí yān。
联房自信无人到,闲放猧儿自在眠。lián fáng zì xìn wú rén dào,xián fàng wō ér zì zài mián。

吴中迎春曲八首

王世贞

十五女儿好容颜,恰似杨花太剧颠。shí wǔ nǚ ér hǎo róng yán,qià shì yáng huā tài jù diān。
贪过吴桥新水发,湿着罗襦不解怜。tān guò wú qiáo xīn shuǐ fā,shī zhe luó rú bù jiě lián。

吴中迎春曲八首

王世贞

侬家少年来看春,绣帢雕鞍色色新。nóng jiā shǎo nián lái kàn chūn,xiù qià diāo ān sè sè xīn。
拾得金钿便骄惜,不道红妆恼杀人。shí dé jīn diàn biàn jiāo xī,bù dào hóng zhuāng nǎo shā rén。

吴中迎春曲八首

王世贞

弓鞋罗袜细温存,偏爱春泥印齿痕。gōng xié luó wà xì wēn cún,piān ài chūn ní yìn chǐ hén。
看到阊门天欲暝,六街灯月照黄昏。kàn dào chāng mén tiān yù míng,liù jiē dēng yuè zhào huáng hūn。

吴中迎春曲八首

王世贞

今年冰雪太迟春,分外催花羯鼓频。jīn nián bīng xuě tài chí chūn,fēn wài cuī huā jié gǔ pín。
行过贵家春不度,隔帘呼住打毬人。xíng guò guì jiā chūn bù dù,gé lián hū zhù dǎ qiú rén。

吴中迎春曲八首

王世贞

桥边宛宛双柳株,贾客蹀?千金驹。qiáo biān wǎn wǎn shuāng liǔ zhū,jiǎ kè dié qiān jīn jū。
停鞭半醉道春好,笑入胡姬旧酒垆。tíng biān bàn zuì dào chūn hǎo,xiào rù hú jī jiù jiǔ lú。

吴中迎春曲八首

王世贞

青天幻出木兰舟,对对妖童发似油。qīng tiān huàn chū mù lán zhōu,duì duì yāo tóng fā shì yóu。
齐唱采莲新乐府,高楼抛下锦缠头。qí chàng cǎi lián xīn lè fǔ,gāo lóu pāo xià jǐn chán tóu。

吴中迎春曲八首

王世贞

白发田家一老翁,欲行翻更仗儿童。bái fā tián jiā yī lǎo wēng,yù xíng fān gèng zhàng ér tóng。
只问勾芒甚颜色,还呼社酒醉东风。zhǐ wèn gōu máng shén yán sè,hái hū shè jiǔ zuì dōng fēng。