古诗词

过邯郸吕翁祠

王世贞

昔时卢生道邯郸,干谒不止恒苦饥。xī shí lú shēng dào hán dān,gàn yè bù zhǐ héng kǔ jī。
行逢吕翁为叹息,授之一枕同龟兹。xíng féng lǚ wēng wèi tàn xī,shòu zhī yī zhěn tóng guī zī。
出入将相五十载,觉来黄粱犹在炊。chū rù jiāng xiāng wǔ shí zài,jué lái huáng liáng yóu zài chuī。
檀槐共斗蝼蚁穴,蕉鹿展转令人痴。tán huái gòng dòu lóu yǐ xué,jiāo lù zhǎn zhuǎn lìng rén chī。
我方梦醒出尘境,胡为复逐东风迷。wǒ fāng mèng xǐng chū chén jìng,hú wèi fù zhú dōng fēng mí。
汗颜强拜此翁像,拂藓自读唐人碑。hàn yán qiáng bài cǐ wēng xiàng,fú xiǎn zì dú táng rén bēi。
误传兹事属剑叟,不识开元年为谁。wù chuán zī shì shǔ jiàn sǒu,bù shí kāi yuán nián wèi shuí。
石垆灰烬燕遗矢,粉面龟坼蛛垂丝。shí lú huī jìn yàn yí shǐ,fěn miàn guī chè zhū chuí sī。
儿重戏偷铁屈戍,鸟鼠争穴青琉璃。ér zhòng xì tōu tiě qū shù,niǎo shǔ zhēng xué qīng liú lí。
呼茶一啜槐影净,黄冠三四前致词。hū chá yī chuài huái yǐng jìng,huáng guān sān sì qián zhì cí。
乃闻庙貌出妖竖,彼竖轩帝称天师。nǎi wén miào mào chū yāo shù,bǐ shù xuān dì chēng tiān shī。
鼓唇立嘘寒暑变,弹指能令河岳移。gǔ chún lì xū hán shǔ biàn,dàn zhǐ néng lìng hé yuè yí。
渔阳石媚琢赑屃,尚方金软镌罘罳。yú yáng shí mèi zuó bì xì,shàng fāng jīn ruǎn juān fú sī。
北门学士促草敕,南省尚书称奉祠。běi mén xué shì cù cǎo chì,nán shěng shàng shū chēng fèng cí。
天开电掣妖倏灭,香火岂复前朝时。tiān kāi diàn chè yāo shū miè,xiāng huǒ qǐ fù qián cháo shí。
此翁亦作邯郸梦,若遇卢生翻自悲。cǐ wēng yì zuò hán dān mèng,ruò yù lú shēng fān zì bēi。
我从明日挂冠去,蝴蝶由他知不知。wǒ cóng míng rì guà guān qù,hú dié yóu tā zhī bù zhī。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

早过长信报平安,晚向昭阳效合欢。zǎo guò zhǎng xìn bào píng ān,wǎn xiàng zhāo yáng xiào hé huān。
天上只夸频送喜,不知双翅落金丸。tiān shàng zhǐ kuā pín sòng xǐ,bù zhī shuāng chì luò jīn wán。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

络纬唤织朝从暮,布谷催耕雨复晴。luò wěi huàn zhī cháo cóng mù,bù gǔ cuī gēng yǔ fù qíng。
汝道不如归去好,可将耕织了平生。rǔ dào bù rú guī qù hǎo,kě jiāng gēng zhī le píng shēng。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

引吭长鸣动九霄,丹砂冠顶白云翘。yǐn kēng zhǎng míng dòng jiǔ xiāo,dān shā guān dǐng bái yún qiào。
自从名唤仙禽后,鳅鳝吞声恨不消。zì cóng míng huàn xiān qín hòu,qiū shàn tūn shēng hèn bù xiāo。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

严霜种种映颠毛,莫更嫌人赋老饕。yán shuāng zhǒng zhǒng yìng diān máo,mò gèng xián rén fù lǎo tāo。
处处珍苞浑欲尽,可辞罗网入蓬蒿。chù chù zhēn bāo hún yù jǐn,kě cí luó wǎng rù péng hāo。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

西山罝网弥天去,北极苍鹰掠地来。xī shān jū wǎng mí tiān qù,běi jí cāng yīng lüè dì lái。
日夜怨啼行不得,雄心一片已成灰。rì yè yuàn tí xíng bù dé,xióng xīn yī piàn yǐ chéng huī。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

曾逐东风入紫微,晚抛江海滞乌衣。céng zhú dōng fēng rù zǐ wēi,wǎn pāo jiāng hǎi zhì wū yī。
空夸万里封侯颔,还傍人家门户飞。kōng kuā wàn lǐ fēng hóu hàn,hái bàng rén jiā mén hù fēi。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

偶听春声墙外枝,雕笼惆怅立多时。ǒu tīng chūn shēng qiáng wài zhī,diāo lóng chóu chàng lì duō shí。
分明细语传鹦鹉,总为聪明欲怨谁。fēn míng xì yǔ chuán yīng wǔ,zǒng wèi cōng míng yù yuàn shuí。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

空林长日自敲訇,一扫千章蠹尽清。kōng lín zhǎng rì zì qiāo hōng,yī sǎo qiān zhāng dù jǐn qīng。
闻道柏台乌更好,不知何事但吞声。wén dào bǎi tái wū gèng hǎo,bù zhī hé shì dàn tūn shēng。

松法师示微疾须陈米作粥侑以小诗

王世贞

自是庵罗树下身,现将微疾欲明真。zì shì ān luó shù xià shēn,xiàn jiāng wēi jí yù míng zhēn。
莫疑香积盂中米,居士原来有胜因。mò yí xiāng jī yú zhōng mǐ,jū shì yuán lái yǒu shèng yīn。

送张州守归蜀

王世贞

攀辕泪洒大河干,把酒毋歌蜀道难。pān yuán lèi sǎ dà hé gàn,bǎ jiǔ wú gē shǔ dào nán。
倘遇贤兄京兆问,秋霜不改惠文冠。tǎng yù xián xiōng jīng zhào wèn,qiū shuāng bù gǎi huì wén guān。

送张州守归蜀

王世贞

五马春风鬓尚玄,忽闻平子赋归田。wǔ mǎ chūn fēng bìn shàng xuán,hū wén píng zi fù guī tián。
吴江岂是无驯雉,子午山头响杜鹃。wú jiāng qǐ shì wú xùn zhì,zi wǔ shān tóu xiǎng dù juān。

送张州守归蜀

王世贞

挂冠归去一身轻,瑶草华阳洞里耕。guà guān guī qù yī shēn qīng,yáo cǎo huá yáng dòng lǐ gēng。
仙令只今多少在,丹成凫鹤自来迎。xiān lìng zhǐ jīn duō shǎo zài,dān chéng fú hè zì lái yíng。

送张州守归蜀

王世贞

万里桥下水连天,桥系东吴万里船。wàn lǐ qiáo xià shuǐ lián tiān,qiáo xì dōng wú wàn lǐ chuán。
应有旧时松菊在,不妨杯酒傲霜天。yīng yǒu jiù shí sōng jú zài,bù fáng bēi jiǔ ào shuāng tiān。

郡城方戒严晓上人以疑被杖下狱作此慰之

王世贞

岂有沙门蓄四兵,空将四大施黄荆。qǐ yǒu shā mén xù sì bīng,kōng jiāng sì dà shī huáng jīng。
还他业后无馀事,身在四禅天下行。hái tā yè hòu wú yú shì,shēn zài sì chán tiān xià xíng。

寄明卿邵武四绝

王世贞

樵岚山头云欲飞,家家竹马樵川矶。qiáo lán shān tóu yún yù fēi,jiā jiā zhú mǎ qiáo chuān jī。
为道新年多气色,樵阳太守拜恩归。wèi dào xīn nián duō qì sè,qiáo yáng tài shǒu bài ēn guī。