古诗词

过邯郸吕翁祠

王世贞

昔时卢生道邯郸,干谒不止恒苦饥。xī shí lú shēng dào hán dān,gàn yè bù zhǐ héng kǔ jī。
行逢吕翁为叹息,授之一枕同龟兹。xíng féng lǚ wēng wèi tàn xī,shòu zhī yī zhěn tóng guī zī。
出入将相五十载,觉来黄粱犹在炊。chū rù jiāng xiāng wǔ shí zài,jué lái huáng liáng yóu zài chuī。
檀槐共斗蝼蚁穴,蕉鹿展转令人痴。tán huái gòng dòu lóu yǐ xué,jiāo lù zhǎn zhuǎn lìng rén chī。
我方梦醒出尘境,胡为复逐东风迷。wǒ fāng mèng xǐng chū chén jìng,hú wèi fù zhú dōng fēng mí。
汗颜强拜此翁像,拂藓自读唐人碑。hàn yán qiáng bài cǐ wēng xiàng,fú xiǎn zì dú táng rén bēi。
误传兹事属剑叟,不识开元年为谁。wù chuán zī shì shǔ jiàn sǒu,bù shí kāi yuán nián wèi shuí。
石垆灰烬燕遗矢,粉面龟坼蛛垂丝。shí lú huī jìn yàn yí shǐ,fěn miàn guī chè zhū chuí sī。
儿重戏偷铁屈戍,鸟鼠争穴青琉璃。ér zhòng xì tōu tiě qū shù,niǎo shǔ zhēng xué qīng liú lí。
呼茶一啜槐影净,黄冠三四前致词。hū chá yī chuài huái yǐng jìng,huáng guān sān sì qián zhì cí。
乃闻庙貌出妖竖,彼竖轩帝称天师。nǎi wén miào mào chū yāo shù,bǐ shù xuān dì chēng tiān shī。
鼓唇立嘘寒暑变,弹指能令河岳移。gǔ chún lì xū hán shǔ biàn,dàn zhǐ néng lìng hé yuè yí。
渔阳石媚琢赑屃,尚方金软镌罘罳。yú yáng shí mèi zuó bì xì,shàng fāng jīn ruǎn juān fú sī。
北门学士促草敕,南省尚书称奉祠。běi mén xué shì cù cǎo chì,nán shěng shàng shū chēng fèng cí。
天开电掣妖倏灭,香火岂复前朝时。tiān kāi diàn chè yāo shū miè,xiāng huǒ qǐ fù qián cháo shí。
此翁亦作邯郸梦,若遇卢生翻自悲。cǐ wēng yì zuò hán dān mèng,ruò yù lú shēng fān zì bēi。
我从明日挂冠去,蝴蝶由他知不知。wǒ cóng míng rì guà guān qù,hú dié yóu tā zhī bù zhī。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

闻命有感

王世贞

一时真宰让山公,感旧能怜嵇侍中。yī shí zhēn zǎi ràng shān gōng,gǎn jiù néng lián jī shì zhōng。
应是不经攀柏处,断肠秋色满霜风。yīng shì bù jīng pān bǎi chù,duàn cháng qiū sè mǎn shuāng fēng。

闻命有感

王世贞

玉颜零落数经秋,听说承恩已自愁。yù yán líng luò shù jīng qiū,tīng shuō chéng ēn yǐ zì chóu。
宫监满前言不得,只将双泪滴心头。gōng jiān mǎn qián yán bù dé,zhǐ jiāng shuāng lèi dī xīn tóu。

闻命有感

王世贞

北阙除书日日新,肯留心事傍风尘。běi quē chú shū rì rì xīn,kěn liú xīn shì bàng fēng chén。
城头一片西山色,看尽人间得意人。chéng tóu yī piàn xī shān sè,kàn jǐn rén jiān dé yì rén。

赠蔡二户部广平人

王世贞

九天春色散铜龙,黄纸年年免上供。jiǔ tiān chūn sè sàn tóng lóng,huáng zhǐ nián nián miǎn shàng gōng。
刍粟如山挥不尽,君家兄弟领司农。chú sù rú shān huī bù jǐn,jūn jiā xiōng dì lǐng sī nóng。

赠蔡二户部广平人

王世贞

参差鹓序进贤冠,不独兄难弟亦难。cān chà yuān xù jìn xián guān,bù dú xiōng nán dì yì nán。
解道滹沱饶紫气,至今双璧在邯郸。jiě dào hū tuó ráo zǐ qì,zhì jīn shuāng bì zài hán dān。

行抵平原而酒忽浊作此自嘲

王世贞

使君虚忝旧青州,无那平原有督邮。shǐ jūn xū tiǎn jiù qīng zhōu,wú nà píng yuán yǒu dū yóu。
解使玺书今夜至,不教封作醉乡侯。jiě shǐ xǐ shū jīn yè zhì,bù jiào fēng zuò zuì xiāng hóu。

李主簿携具为别索诗

王世贞

五陵车马日翩翩,上客空劳玳瑁筵。wǔ líng chē mǎ rì piān piān,shàng kè kōng láo dài mào yán。
欲觅阮家青眼去,只烦流水两三弦。yù mì ruǎn jiā qīng yǎn qù,zhǐ fán liú shuǐ liǎng sān xián。

李主簿携具为别索诗

王世贞

与君今日混风尘,明发生涯各自新。yǔ jūn jīn rì hùn fēng chén,míng fā shēng yá gè zì xīn。
何限吴山何限色,不将名姓借时人。hé xiàn wú shān hé xiàn sè,bù jiāng míng xìng jiè shí rén。

旅店夜酌

王世贞

蹇驴秋色易黄昏,穄米茅柴老瓦盆。jiǎn lǘ qiū sè yì huáng hūn,jì mǐ máo chái lǎo wǎ pén。
笑杀憨人周柱史,偏将紫气恼关门。xiào shā hān rén zhōu zhù shǐ,piān jiāng zǐ qì nǎo guān mén。

别江上人

王世贞

还将抖擞向风尘,一放声闻酒入唇。hái jiāng dǒu sǒu xiàng fēng chén,yī fàng shēng wén jiǔ rù chún。
莫笑野夫无所住,出山今是住山人。mò xiào yě fū wú suǒ zhù,chū shān jīn shì zhù shān rén。

别江上人

王世贞

门前紫马踏青苔,怨别新诗可更裁。mén qián zǐ mǎ tà qīng tái,yuàn bié xīn shī kě gèng cái。
回首燕山当落日,城头一片碧云来。huí shǒu yàn shān dāng luò rì,chéng tóu yī piàn bì yún lái。

过江一绝

王世贞

江豚吹浪浪花飞,无数征帆下钓矶。jiāng tún chuī làng làng huā fēi,wú shù zhēng fān xià diào jī。
饶他北固山头色,不傲江南旧布衣。ráo tā běi gù shān tóu sè,bù ào jiāng nán jiù bù yī。

赠别王生

王世贞

肘后刀圭倘见分,不须杯酒叹离群。zhǒu hòu dāo guī tǎng jiàn fēn,bù xū bēi jiǔ tàn lí qún。
他时天眼如相觅,林屈峰头生紫云。tā shí tiān yǎn rú xiāng mì,lín qū fēng tóu shēng zǐ yún。

赠别王生

王世贞

玉壶天酒号长春,五岳金符字字真。yù hú tiān jiǔ hào zhǎng chūn,wǔ yuè jīn fú zì zì zhēn。
若到缑山逢子晋,为言俱是姓王人。ruò dào gōu shān féng zi jìn,wèi yán jù shì xìng wáng rén。

楚人刘司封父母

王世贞

即看贤子领公车,中垒传经定不如。jí kàn xián zi lǐng gōng chē,zhōng lěi chuán jīng dìng bù rú。
莫怪红颜长自若,淮南旧有枕中书。mò guài hóng yán zhǎng zì ruò,huái nán jiù yǒu zhěn zhōng shū。