古诗词

过邯郸吕翁祠

王世贞

昔时卢生道邯郸,干谒不止恒苦饥。xī shí lú shēng dào hán dān,gàn yè bù zhǐ héng kǔ jī。
行逢吕翁为叹息,授之一枕同龟兹。xíng féng lǚ wēng wèi tàn xī,shòu zhī yī zhěn tóng guī zī。
出入将相五十载,觉来黄粱犹在炊。chū rù jiāng xiāng wǔ shí zài,jué lái huáng liáng yóu zài chuī。
檀槐共斗蝼蚁穴,蕉鹿展转令人痴。tán huái gòng dòu lóu yǐ xué,jiāo lù zhǎn zhuǎn lìng rén chī。
我方梦醒出尘境,胡为复逐东风迷。wǒ fāng mèng xǐng chū chén jìng,hú wèi fù zhú dōng fēng mí。
汗颜强拜此翁像,拂藓自读唐人碑。hàn yán qiáng bài cǐ wēng xiàng,fú xiǎn zì dú táng rén bēi。
误传兹事属剑叟,不识开元年为谁。wù chuán zī shì shǔ jiàn sǒu,bù shí kāi yuán nián wèi shuí。
石垆灰烬燕遗矢,粉面龟坼蛛垂丝。shí lú huī jìn yàn yí shǐ,fěn miàn guī chè zhū chuí sī。
儿重戏偷铁屈戍,鸟鼠争穴青琉璃。ér zhòng xì tōu tiě qū shù,niǎo shǔ zhēng xué qīng liú lí。
呼茶一啜槐影净,黄冠三四前致词。hū chá yī chuài huái yǐng jìng,huáng guān sān sì qián zhì cí。
乃闻庙貌出妖竖,彼竖轩帝称天师。nǎi wén miào mào chū yāo shù,bǐ shù xuān dì chēng tiān shī。
鼓唇立嘘寒暑变,弹指能令河岳移。gǔ chún lì xū hán shǔ biàn,dàn zhǐ néng lìng hé yuè yí。
渔阳石媚琢赑屃,尚方金软镌罘罳。yú yáng shí mèi zuó bì xì,shàng fāng jīn ruǎn juān fú sī。
北门学士促草敕,南省尚书称奉祠。běi mén xué shì cù cǎo chì,nán shěng shàng shū chēng fèng cí。
天开电掣妖倏灭,香火岂复前朝时。tiān kāi diàn chè yāo shū miè,xiāng huǒ qǐ fù qián cháo shí。
此翁亦作邯郸梦,若遇卢生翻自悲。cǐ wēng yì zuò hán dān mèng,ruò yù lú shēng fān zì bēi。
我从明日挂冠去,蝴蝶由他知不知。wǒ cóng míng rì guà guān qù,hú dié yóu tā zhī bù zhī。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

余所品顾家三白酒以甘败而近得其法者皆胜之因补三绝句而其一以贻胡家

王世贞

品酒新诗亦浪传,顾家三白大非前。pǐn jiǔ xīn shī yì làng chuán,gù jiā sān bái dà fēi qián。
如何夺署青帘字,把向胡生店里悬。rú hé duó shǔ qīng lián zì,bǎ xiàng hú shēng diàn lǐ xuán。

余所品顾家三白酒以甘败而近得其法者皆胜之因补三绝句而其一以贻胡家

王世贞

扫地人间色味铨,自将真趣媚丹田。sǎo dì rén jiān sè wèi quán,zì jiāng zhēn qù mèi dān tián。
从教扬子中泠品,不及沙头第一泉。cóng jiào yáng zi zhōng líng pǐn,bù jí shā tóu dì yī quán。

余所品顾家三白酒以甘败而近得其法者皆胜之因补三绝句而其一以贻胡家

王世贞

压得檀槽瑟瑟珠,泻时犹有看成无。yā dé tán cáo sè sè zhū,xiè shí yóu yǒu kàn chéng wú。
谁能闲步桃花涧,不向章郎乞一壶。shuí néng xián bù táo huā jiàn,bù xiàng zhāng láng qǐ yī hú。

清明日偶题

王世贞

秾李夭桃各斗新,伤心眼底上坟人。nóng lǐ yāo táo gè dòu xīn,shāng xīn yǎn dǐ shàng fén rén。
生憎介子成寒食,破损风光一日春。shēng zēng jiè zi chéng hán shí,pò sǔn fēng guāng yī rì chūn。

清明日偶题

王世贞

典却寒襦挂纸钱,又闻呼役向杨川。diǎn què hán rú guà zhǐ qián,yòu wén hū yì xiàng yáng chuān。
三家两舍无薪米,错认江南也禁烟。sān jiā liǎng shě wú xīn mǐ,cuò rèn jiāng nán yě jìn yān。

过瞻美弟饮题

王世贞

傍水诛茅三五椽,网鱼沽酒杏花前。bàng shuǐ zhū máo sān wǔ chuán,wǎng yú gū jiǔ xìng huā qián。
欲知何物堪难弟,夜半酣歌不肯眠。yù zhī hé wù kān nán dì,yè bàn hān gē bù kěn mián。

过从子学贤饮

王世贞

小阮才余犊鼻裈,海棠花底奏清尊。xiǎo ruǎn cái yú dú bí kūn,hǎi táng huā dǐ zòu qīng zūn。
春光如此休教负,明日催租任打门。chūn guāng rú cǐ xiū jiào fù,míng rì cuī zū rèn dǎ mén。

乡居晏起

王世贞

小楼烟雨乍霏霏,支枕消教酒力微。xiǎo lóu yān yǔ zhà fēi fēi,zhī zhěn xiāo jiào jiǔ lì wēi。
除却西邻呼酒外,判无剥啄到荆扉。chú què xī lín hū jiǔ wài,pàn wú bō zhuó dào jīng fēi。

走笔再送冯使君之楚

王世贞

三吴重地古来闻,全楚雄藩更不群。sān wú zhòng dì gǔ lái wén,quán chǔ xióng fān gèng bù qún。
江岸送迎饶竹马,何人不颂大冯君。jiāng àn sòng yíng ráo zhú mǎ,hé rén bù sòng dà féng jūn。

走笔再送冯使君之楚

王世贞

卷雾凌风青雀开,分明一坐玉山来。juǎn wù líng fēng qīng què kāi,fēn míng yī zuò yù shān lái。
悬知傲杀南楼月,重见千秋庾亮才。xuán zhī ào shā nán lóu yuè,zhòng jiàn qiān qiū yǔ liàng cái。

赠张老

王世贞

莫欺贫惫少生涯,半亩沙田百种花。mò qī pín bèi shǎo shēng yá,bàn mǔ shā tián bǎi zhǒng huā。
笑杀东篱黄菊后,春光全不到陶家。xiào shā dōng lí huáng jú hòu,chūn guāng quán bù dào táo jiā。

调姚山人匡叔

王世贞

羽扇藤衫竹箨冠,自言亲受九还丹。yǔ shàn téng shān zhú tuò guān,zì yán qīn shòu jiǔ hái dān。
无端却爱人间好,不怕山房丹灶寒。wú duān què ài rén jiān hǎo,bù pà shān fáng dān zào hán。

鳦先以书自通于屠青浦有国士之遇赋此赠之

王世贞

于生书记似邹阳,片纸能专上客床。yú shēng shū jì shì zōu yáng,piàn zhǐ néng zhuān shàng kè chuáng。
不信比来知己事,试闻犹有令君香。bù xìn bǐ lái zhī jǐ shì,shì wén yóu yǒu lìng jūn xiāng。

朱定国解馆归明州赠之得三绝

王世贞

风物清佳浣客愁,不知何事忆明州。fēng wù qīng jiā huàn kè chóu,bù zhī hé shì yì míng zhōu。
轻舠泛尽东湖色,应向娄江问旧游。qīng dāo fàn jǐn dōng hú sè,yīng xiàng lóu jiāng wèn jiù yóu。

朱定国解馆归明州赠之得三绝

王世贞

两儿头角渐嶙峋,三载东风绛帐春。liǎng ér tóu jiǎo jiàn lín xún,sān zài dōng fēng jiàng zhàng chūn。
白虎倘逢明主问,可能忘得授经人。bái hǔ tǎng féng míng zhǔ wèn,kě néng wàng dé shòu jīng rén。