古诗词

汉女行寄张助甫

王世贞

汉帝惜倾城,双蛾当三千。hàn dì xī qīng chéng,shuāng é dāng sān qiān。
偶然转盼失颜色,㸌如流波坠九天。ǒu rán zhuǎn pàn shī yán sè,huò rú liú bō zhuì jiǔ tiān。
阿监摇唇婕妤笑,看取它人领光耀。ā jiān yáo chún jié yú xiào,kàn qǔ tā rén lǐng guāng yào。
宝镜羞窥永巷身,银灯望断长门诏。bǎo jìng xiū kuī yǒng xiàng shēn,yín dēng wàng duàn zhǎng mén zhào。
我从选部识张卿,天下红颜俱却行。wǒ cóng xuǎn bù shí zhāng qīng,tiān xià hóng yán jù què xíng。
片言进退群公坐,一字低昂千古名。piàn yán jìn tuì qún gōng zuò,yī zì dī áng qiān gǔ míng。
不合文章犯牛斗,也学吾曹厄阳九。bù hé wén zhāng fàn niú dòu,yě xué wú cáo è yáng jiǔ。
扣角敢唱龙蛇歌,折腰自称牛马走。kòu jiǎo gǎn chàng lóng shé gē,zhé yāo zì chēng niú mǎ zǒu。
当时广平百不忧,谓言茂陵将见求。dāng shí guǎng píng bǎi bù yōu,wèi yán mào líng jiāng jiàn qiú。
金鱼岂羡鵩鸟地,黄鹤独唤苍梧愁。jīn yú qǐ xiàn fú niǎo dì,huáng hè dú huàn cāng wú chóu。
三楚褰帷声赫奕,百城墨吏秋霜慑。sān chǔ qiān wéi shēng hè yì,bǎi chéng mò lì qiū shuāng shè。
故旧俱传勃海书,何人为发中山箧。gù jiù jù chuán bó hǎi shū,hé rén wèi fā zhōng shān qiè。
即今龙卧汝颍间,杜门日玩浮云闲。jí jīn lóng wò rǔ yǐng jiān,dù mén rì wán fú yún xián。
但令班女重升辇,争道君王不赐环。dàn lìng bān nǚ zhòng shēng niǎn,zhēng dào jūn wáng bù cì huán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

答王叔承

王世贞

不为拈花也破颜,史多天上尽宽闲。bù wèi niān huā yě pò yán,shǐ duō tiān shàng jǐn kuān xián。
隐囊一撮无劳问,中有须弥七宝山。yǐn náng yī cuō wú láo wèn,zhōng yǒu xū mí qī bǎo shān。

题文待诏玄墓四景

王世贞

虎山桥畔月如银,桃花梅花相代新。hǔ shān qiáo pàn yuè rú yín,táo huā méi huā xiāng dài xīn。
不须指点增惆怅,身是当年画里人。bù xū zhǐ diǎn zēng chóu chàng,shēn shì dāng nián huà lǐ rén。

题文待诏玄墓四景

王世贞

郁口坟前路欲迷,桃花骄杀武陵溪。yù kǒu fén qián lù yù mí,táo huā jiāo shā wǔ líng xī。
楼头一种看山眼,不见花残衬马蹄。lóu tóu yī zhǒng kàn shān yǎn,bù jiàn huā cán chèn mǎ tí。

题文待诏玄墓四景

王世贞

孤峰远插白云间,秀竹长松相对闲。gū fēng yuǎn chā bái yún jiān,xiù zhú zhǎng sōng xiāng duì xián。
听得菱歌人欲近,不知犹隔法华山。tīng dé líng gē rén yù jìn,bù zhī yóu gé fǎ huá shān。

题文待诏玄墓四景

王世贞

古塔垂倾老树奇,雾残云泄转多姿。gǔ tǎ chuí qīng lǎo shù qí,wù cán yún xiè zhuǎn duō zī。
而今始悟寒林色,大是丹青未竟时。ér jīn shǐ wù hán lín sè,dà shì dān qīng wèi jìng shí。

和韵题扇头梅花

王世贞

铜坑万树玉横斜,月洗烟笼领岁华。tóng kēng wàn shù yù héng xié,yuè xǐ yān lóng lǐng suì huá。
棹过酒船无好句,至今犹自负梅花。zhào guò jiǔ chuán wú hǎo jù,zhì jīn yóu zì fù méi huā。

徐孟章索诗为赠走笔得三绝句

王世贞

奚囊恰可诗千首,拄杖时须酒一壶。xī náng qià kě shī qiān shǒu,zhǔ zhàng shí xū jiǔ yī hú。
醉后能轻田太尉,归时那怕李金吾。zuì hòu néng qīng tián tài wèi,guī shí nà pà lǐ jīn wú。

徐孟章索诗为赠走笔得三绝句

王世贞

从令处士题鹦鹉,所少文君典鹔鹴。cóng lìng chù shì tí yīng wǔ,suǒ shǎo wén jūn diǎn sù shuāng。
指口大堪容卷白,转喉何必寘雌黄。zhǐ kǒu dà kān róng juǎn bái,zhuǎn hóu hé bì zhì cí huáng。

徐孟章索诗为赠走笔得三绝句

王世贞

自言身世两难容,削发从归南北宗。zì yán shēn shì liǎng nán róng,xuē fā cóng guī nán běi zōng。
不见高僧名慧地,还缘旧业有雕龙。bù jiàn gāo sēng míng huì dì,hái yuán jiù yè yǒu diāo lóng。

徐生号云樵而以叶子雪樵书为介走笔戏成一绝句

王世贞

从夸范釜未生鱼,其奈劳薪桂不如。cóng kuā fàn fǔ wèi shēng yú,qí nài láo xīn guì bù rú。
笑杀山人山计拙,云樵将至雪樵书。xiào shā shān rén shān jì zhuō,yún qiáo jiāng zhì xuě qiáo shū。

顾母张孺人六十

王世贞

曾参补衮扶红日,尚忆移衾赋小星。céng cān bǔ gǔn fú hóng rì,shàng yì yí qīn fù xiǎo xīng。
四十年来丞相柏,一枝留向北堂青。sì shí nián lái chéng xiāng bǎi,yī zhī liú xiàng běi táng qīng。

送张子新之兰溪

王世贞

棹过钱塘莫厌迟,千峰倒翠插涟漪。zhào guò qián táng mò yàn chí,qiān fēng dào cuì chā lián yī。
居人已晓弹琴事,茂宰能歌解愠辞。jū rén yǐ xiǎo dàn qín shì,mào zǎi néng gē jiě yùn cí。

送张子新之兰溪

王世贞

桐君南部尽仙官,叱石为羊也不难。tóng jūn nán bù jǐn xiān guān,chì shí wèi yáng yě bù nán。
凫舄一双须好在,金华旧省是长安。fú xì yī shuāng xū hǎo zài,jīn huá jiù shěng shì zhǎng ān。

陆无从茂才自扬州来乞文以赠歙人吴惟登得三绝句与之生高于诗与欧博士桢伯为广陵社

王世贞

金徽玉轸拂尘开,流水高山信指裁。jīn huī yù zhěn fú chén kāi,liú shuǐ gāo shān xìn zhǐ cái。
忽讶新声移入散,坐中人自广陵来。hū yà xīn shēng yí rù sàn,zuò zhōng rén zì guǎng líng lái。

陆无从茂才自扬州来乞文以赠歙人吴惟登得三绝句与之生高于诗与欧博士桢伯为广陵社

王世贞

维扬词客尽英髦,得句争夸白雪高。wéi yáng cí kè jǐn yīng máo,dé jù zhēng kuā bái xuě gāo。
一自社中枚叟去,何人八月赋观涛。yī zì shè zhōng méi sǒu qù,hé rén bā yuè fù guān tāo。