古诗词

汉女行寄张助甫

王世贞

汉帝惜倾城,双蛾当三千。hàn dì xī qīng chéng,shuāng é dāng sān qiān。
偶然转盼失颜色,㸌如流波坠九天。ǒu rán zhuǎn pàn shī yán sè,huò rú liú bō zhuì jiǔ tiān。
阿监摇唇婕妤笑,看取它人领光耀。ā jiān yáo chún jié yú xiào,kàn qǔ tā rén lǐng guāng yào。
宝镜羞窥永巷身,银灯望断长门诏。bǎo jìng xiū kuī yǒng xiàng shēn,yín dēng wàng duàn zhǎng mén zhào。
我从选部识张卿,天下红颜俱却行。wǒ cóng xuǎn bù shí zhāng qīng,tiān xià hóng yán jù què xíng。
片言进退群公坐,一字低昂千古名。piàn yán jìn tuì qún gōng zuò,yī zì dī áng qiān gǔ míng。
不合文章犯牛斗,也学吾曹厄阳九。bù hé wén zhāng fàn niú dòu,yě xué wú cáo è yáng jiǔ。
扣角敢唱龙蛇歌,折腰自称牛马走。kòu jiǎo gǎn chàng lóng shé gē,zhé yāo zì chēng niú mǎ zǒu。
当时广平百不忧,谓言茂陵将见求。dāng shí guǎng píng bǎi bù yōu,wèi yán mào líng jiāng jiàn qiú。
金鱼岂羡鵩鸟地,黄鹤独唤苍梧愁。jīn yú qǐ xiàn fú niǎo dì,huáng hè dú huàn cāng wú chóu。
三楚褰帷声赫奕,百城墨吏秋霜慑。sān chǔ qiān wéi shēng hè yì,bǎi chéng mò lì qiū shuāng shè。
故旧俱传勃海书,何人为发中山箧。gù jiù jù chuán bó hǎi shū,hé rén wèi fā zhōng shān qiè。
即今龙卧汝颍间,杜门日玩浮云闲。jí jīn lóng wò rǔ yǐng jiān,dù mén rì wán fú yún xián。
但令班女重升辇,争道君王不赐环。dàn lìng bān nǚ zhòng shēng niǎn,zhēng dào jūn wáng bù cì huán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠刘少府四膺台奖

王世贞

赞公庭馆真如洗,吟岸乌纱据槁梧。zàn gōng tíng guǎn zhēn rú xǐ,yín àn wū shā jù gǎo wú。
刘宠虽廉争得似,橐中犹长一青蚨。liú chǒng suī lián zhēng dé shì,tuó zhōng yóu zhǎng yī qīng fú。

赠刘少府四膺台奖

王世贞

尚书两世大名垂,乔木干云荫后枝。shàng shū liǎng shì dà míng chuí,qiáo mù gàn yún yīn hòu zhī。
处处遗碑应好在,知君不是狄公儿。chù chù yí bēi yīng hǎo zài,zhī jūn bù shì dí gōng ér。

黄仲高先辈枉访有赠

王世贞

兰芬馝■蔼衿裾,一片冲怀玉不如。lán fēn bì ǎi jīn jū,yī piàn chōng huái yù bù rú。
事事拟君家叔度,祗输年少赴公车。shì shì nǐ jūn jiā shū dù,zhī shū nián shǎo fù gōng chē。

黄仲高先辈枉访有赠

王世贞

四明才子气如虹,何事低头王长公。sì míng cái zi qì rú hóng,hé shì dī tóu wáng zhǎng gōng。
误道姓名登琬琰,此身原只在墙东。wù dào xìng míng dēng wǎn yǎn,cǐ shēn yuán zhǐ zài qiáng dōng。

题复甫墨牡丹

王世贞

百种沉香亭畔枝,锦嫣红醉午风迟。bǎi zhǒng chén xiāng tíng pàn zhī,jǐn yān hóng zuì wǔ fēng chí。
那期虢国夫人到,淡扫春山八字眉。nà qī guó guó fū rén dào,dàn sǎo chūn shān bā zì méi。

题复甫墨牡丹

王世贞

半幅生绡墨乍匀,天然貌出玉精神。bàn fú shēng xiāo mò zhà yún,tiān rán mào chū yù jīng shén。
朱栏下尽葳蕤锁,却是丹青解误人。zhū lán xià jǐn wēi ruí suǒ,què shì dān qīng jiě wù rén。

苏山人自张司马归云辱倒屣之延而所谋未尽果戏赠一绝

王世贞

博得侯门一笑新,鬓霜犹自未回春。bó dé hóu mén yī xiào xīn,bìn shuāng yóu zì wèi huí chūn。
人间不遇邢和璞,谁向天门礼弄臣。rén jiān bù yù xíng hé pú,shuí xiàng tiān mén lǐ nòng chén。

题潇湘夜雨有感

王世贞

扁舟十载问潇湘,曾向天东指雁行。biǎn zhōu shí zài wèn xiāo xiāng,céng xiàng tiān dōng zhǐ yàn xíng。
今夜对床春梦稳,不妨风雨过西堂。jīn yè duì chuáng chūn mèng wěn,bù fáng fēng yǔ guò xī táng。

作张令书戏题后

王世贞

贪闻方外有闲居,笔砚垂抛乐有余。tān wén fāng wài yǒu xián jū,bǐ yàn chuí pāo lè yǒu yú。
谁信别生方外事,为僧仍作使君书。shuí xìn bié shēng fāng wài shì,wèi sēng réng zuò shǐ jūn shū。

仙师处见徐郎有赠

王世贞

双瞳剪水玉为神,皈礼神坛叩宿因。shuāng tóng jiǎn shuǐ yù wèi shén,guī lǐ shén tán kòu sù yīn。
自是徐家原有记,此儿天上石麒麟。zì shì xú jiā yuán yǒu jì,cǐ ér tiān shàng shí qí lín。

偶题

王世贞

一间茅屋足沈沦,无那虚名转趁身。yī jiān máo wū zú shěn lún,wú nà xū míng zhuǎn chèn shēn。
记得松风陶氏阁,玉书先下扫除人。jì dé sōng fēng táo shì gé,yù shū xiān xià sǎo chú rén。

偶题

王世贞

十里香烟夹路岐,少年争草步虚词。shí lǐ xiāng yān jiā lù qí,shǎo nián zhēng cǎo bù xū cí。
不知天上原无用,只礼身中一字师。bù zhī tiān shàng yuán wú yòng,zhǐ lǐ shēn zhōng yī zì shī。

余德甫见贻箨冠侑以一绝句倚韵和答

王世贞

竹萌含露供朝餐,余箨犹堪刘氏冠。zhú méng hán lù gōng cháo cān,yú tuò yóu kān liú shì guān。
不道道人心死尽,雨来犹作化龙看。bù dào dào rén xīn sǐ jǐn,yǔ lái yóu zuò huà lóng kàn。

七年前为在明赋此十绝句今春在明遇余吴阊复出卷索书之时余二人各挂冠久矣因题二绝于后

王世贞

当年楚馆咏江篱,忽戴宫花集凤池。dāng nián chǔ guǎn yǒng jiāng lí,hū dài gōng huā jí fèng chí。
何限幽芳领秋意,于今方是属君时。hé xiàn yōu fāng lǐng qiū yì,yú jīn fāng shì shǔ jūn shí。

七年前为在明赋此十绝句今春在明遇余吴阊复出卷索书之时余二人各挂冠久矣因题二绝于后

王世贞

才谈访旧便欣然,更怯长江浪拍天。cái tán fǎng jiù biàn xīn rán,gèng qiè zhǎng jiāng làng pāi tiān。
十绝新题挂君壁,似应翻胜子猷船。shí jué xīn tí guà jūn bì,shì yīng fān shèng zi yóu chuán。