古诗词

长短句调子与补楚臬

王世贞

天目山人恋山住,天目之神诉上帝。tiān mù shān rén liàn shān zhù,tiān mù zhī shén sù shàng dì。
往者先朝时,此曹落魄不得意。wǎng zhě xiān cháo shí,cǐ cáo luò pò bù dé yì。
搜剔魍魉,调弄元气。sōu tī wǎng liǎng,diào nòng yuán qì。
令我刺促竟岁无时宁,胡不驱之向燕京。lìng wǒ cì cù jìng suì wú shí níng,hú bù qū zhī xiàng yàn jīng。
燕京酒价一夕增,七贵五侯倒屣迎。yàn jīng jiǔ jià yī xī zēng,qī guì wǔ hóu dào xǐ yíng。
吹嘘大路寒暑出,指顾阊阖风云生。chuī xū dà lù hán shǔ chū,zhǐ gù chāng hé fēng yún shēng。
故人见君面,移尊日欢宴。gù rén jiàn jūn miàn,yí zūn rì huān yàn。
少年见君诗,下帷日吾伊。shǎo nián jiàn jūn shī,xià wéi rì wú yī。
忽闻除书唤,依然旧银艾。hū wén chú shū huàn,yī rán jiù yín ài。
节度唐粗官,长沙汉天外。jié dù táng cū guān,zhǎng shā hàn tiān wài。
银艾笑君双鬓丝,鬓亦笑君银艾迟。yín ài xiào jūn shuāng bìn sī,bìn yì xiào jūn yín ài chí。
腰如杯棬项如磬,安用冯冯大腹为。yāo rú bēi quān xiàng rú qìng,ān yòng féng féng dà fù wèi。
为汝歌,汝为舞。wèi rǔ gē,rǔ wèi wǔ。
但使文章不后王,断令名姓能张楚。dàn shǐ wén zhāng bù hòu wáng,duàn lìng míng xìng néng zhāng chǔ。
男儿失意一生,得意一生,莫悲祢衡,莫吊屈平。nán ér shī yì yī shēng,dé yì yī shēng,mò bēi mí héng,mò diào qū píng。
若云流放比君甚,千古不断湘江声。ruò yún liú fàng bǐ jūn shén,qiān gǔ bù duàn xiāng jiāng shēng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题李于鳞赠子与守汝南序后

王世贞

风雨千林剑色分,中原吾党渐离群。fēng yǔ qiān lín jiàn sè fēn,zhōng yuán wú dǎng jiàn lí qún。
莫言天上无推毂,总向青山领白云。mò yán tiān shàng wú tuī gǔ,zǒng xiàng qīng shān lǐng bái yún。

题李于鳞赠子与守汝南序后

王世贞

曾将仙籍问三山,次第安期与大还。céng jiāng xiān jí wèn sān shān,cì dì ān qī yǔ dà hái。
惟有吴郎浑未得,至今踪迹在人间。wéi yǒu wú láng hún wèi dé,zhì jīn zōng jì zài rén jiān。

重九日登高怀故人

王世贞

频年摇落伴风尘,回首连枝泪满巾。pín nián yáo luò bàn fēng chén,huí shǒu lián zhī lèi mǎn jīn。
今朝兄弟茱萸酒,却向天涯忆远人。jīn cháo xiōng dì zhū yú jiǔ,què xiàng tiān yá yì yuǎn rén。

为谢道士题兰卷

王世贞

离离九畹暗香来,读罢玄经手自栽。lí lí jiǔ wǎn àn xiāng lái,dú bà xuán jīng shǒu zì zāi。
莫倚谢家庭内物,不知新种在蓬莱。mò yǐ xiè jiā tíng nèi wù,bù zhī xīn zhǒng zài péng lái。

客谈李于鳞事有感

王世贞

衡门秋色远京尘,畏客时时称采薪。héng mén qiū sè yuǎn jīng chén,wèi kè shí shí chēng cǎi xīn。
莫为问奇容载酒,近来年少易窥人。mò wèi wèn qí róng zài jiǔ,jìn lái nián shǎo yì kuī rén。

题宾竹山房为李炼师作

王世贞

千挺琅玕秋色新,清泉白石自为邻。qiān tǐng láng gān qiū sè xīn,qīng quán bái shí zì wèi lín。
阿猷元解吾家语,但过何须问主人。ā yóu yuán jiě wú jiā yǔ,dàn guò hé xū wèn zhǔ rén。

寄张广平助甫六首

王世贞

自甘愚谷五经春,无限天涯草色新。zì gān yú gǔ wǔ jīng chūn,wú xiàn tiān yá cǎo sè xīn。
纵有除书应懒读,广平还是折腰人。zòng yǒu chú shū yīng lǎn dú,guǎng píng hái shì zhé yāo rén。

寄张广平助甫六首

王世贞

当年宣室受釐开,绛灌如闻也爱才。dāng nián xuān shì shòu lí kāi,jiàng guàn rú wén yě ài cái。
三辅去天今尺五,何人解放贾生回。sān fǔ qù tiān jīn chǐ wǔ,hé rén jiě fàng jiǎ shēng huí。

寄张广平助甫六首

王世贞

蛾眉萧飒不禁寒,青镜流年懒自看。é méi xiāo sà bù jìn hán,qīng jìng liú nián lǎn zì kàn。
大有丛台歌舞在,莫将行步怨邯郸。dà yǒu cóng tái gē wǔ zài,mò jiāng xíng bù yuàn hán dān。

寄张广平助甫六首

王世贞

可随桃李恨春风,曾是春风掌握中。kě suí táo lǐ hèn chūn fēng,céng shì chūn fēng zhǎng wò zhōng。
千尺乔松万年雪,不知天地为谁功。qiān chǐ qiáo sōng wàn nián xuě,bù zhī tiān dì wèi shuí gōng。

寄张广平助甫六首

王世贞

愁闻平子赋归田,半刺翱翔亦可怜。chóu wén píng zi fù guī tián,bàn cì áo xiáng yì kě lián。
老病束书黄犊角,不烦重数好文年。lǎo bìng shù shū huáng dú jiǎo,bù fán zhòng shù hǎo wén nián。

寄张广平助甫六首

王世贞

雨色丹枫半掩扉,交游尺素渐来稀。yǔ sè dān fēng bàn yǎn fēi,jiāo yóu chǐ sù jiàn lái xī。
无端最是随阳鸟,只作青云一处飞。wú duān zuì shì suí yáng niǎo,zhǐ zuò qīng yún yī chù fēi。

偶成

王世贞

骨肉都卢业海中,偶然相聚便生风。gǔ ròu dōu lú yè hǎi zhōng,ǒu rán xiāng jù biàn shēng fēng。
何如学取庞居士,了却无生事事空。hé rú xué qǔ páng jū shì,le què wú shēng shì shì kōng。

偶成

王世贞

三载寒庐梦不成,悔将馀债伴残生。sān zài hán lú mèng bù chéng,huǐ jiāng yú zhài bàn cán shēng。
南楼酒力初微后,依旧萧萧夜雨声。nán lóu jiǔ lì chū wēi hòu,yī jiù xiāo xiāo yè yǔ shēng。

题竹赠沈山人

王世贞

小径初抽碧玉枝,澹烟零雨揔相宜。xiǎo jìng chū chōu bì yù zhī,dàn yān líng yǔ zǒng xiāng yí。
知君欲写江湖色,懒向梁王赋夹池。zhī jūn yù xiě jiāng hú sè,lǎn xiàng liáng wáng fù jiā chí。