古诗词

长短句调子与补楚臬

王世贞

天目山人恋山住,天目之神诉上帝。tiān mù shān rén liàn shān zhù,tiān mù zhī shén sù shàng dì。
往者先朝时,此曹落魄不得意。wǎng zhě xiān cháo shí,cǐ cáo luò pò bù dé yì。
搜剔魍魉,调弄元气。sōu tī wǎng liǎng,diào nòng yuán qì。
令我刺促竟岁无时宁,胡不驱之向燕京。lìng wǒ cì cù jìng suì wú shí níng,hú bù qū zhī xiàng yàn jīng。
燕京酒价一夕增,七贵五侯倒屣迎。yàn jīng jiǔ jià yī xī zēng,qī guì wǔ hóu dào xǐ yíng。
吹嘘大路寒暑出,指顾阊阖风云生。chuī xū dà lù hán shǔ chū,zhǐ gù chāng hé fēng yún shēng。
故人见君面,移尊日欢宴。gù rén jiàn jūn miàn,yí zūn rì huān yàn。
少年见君诗,下帷日吾伊。shǎo nián jiàn jūn shī,xià wéi rì wú yī。
忽闻除书唤,依然旧银艾。hū wén chú shū huàn,yī rán jiù yín ài。
节度唐粗官,长沙汉天外。jié dù táng cū guān,zhǎng shā hàn tiān wài。
银艾笑君双鬓丝,鬓亦笑君银艾迟。yín ài xiào jūn shuāng bìn sī,bìn yì xiào jūn yín ài chí。
腰如杯棬项如磬,安用冯冯大腹为。yāo rú bēi quān xiàng rú qìng,ān yòng féng féng dà fù wèi。
为汝歌,汝为舞。wèi rǔ gē,rǔ wèi wǔ。
但使文章不后王,断令名姓能张楚。dàn shǐ wén zhāng bù hòu wáng,duàn lìng míng xìng néng zhāng chǔ。
男儿失意一生,得意一生,莫悲祢衡,莫吊屈平。nán ér shī yì yī shēng,dé yì yī shēng,mò bēi mí héng,mò diào qū píng。
若云流放比君甚,千古不断湘江声。ruò yún liú fàng bǐ jūn shén,qiān gǔ bù duàn xiāng jiāng shēng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

九江道中大风

王世贞

乌头千树卷秋蓬,乱激飞涛拍大空。wū tóu qiān shù juǎn qiū péng,luàn jī fēi tāo pāi dà kōng。
坐起船窗浑不觉,此生原惯石尤风。zuò qǐ chuán chuāng hún bù jué,cǐ shēng yuán guàn shí yóu fēng。

江口望鄱阳湖感事

王世贞

十万楼船不得骄,洪波血立注青霄。shí wàn lóu chuán bù dé jiāo,hóng bō xuè lì zhù qīng xiāo。
天弧一举旄头落,不似浔阳枉射鲛。tiān hú yī jǔ máo tóu luò,bù shì xún yáng wǎng shè jiāo。

过九江风迅不克上匡庐自嘲

王世贞

月满清尊霞满裾,何人不信上匡庐。yuè mǎn qīng zūn xiá mǎn jū,hé rén bù xìn shàng kuāng lú。
东风一夜吹帆去,估客江陵也不如。dōng fēng yī yè chuī fān qù,gū kè jiāng líng yě bù rú。

江州问琵琶亭

王世贞

亦知迁地胜长沙,无那中年易忆家。yì zhī qiān dì shèng zhǎng shā,wú nà zhōng nián yì yì jiā。
裁唱楚歌头便白,不须遥夜听琵琶。cái chàng chǔ gē tóu biàn bái,bù xū yáo yè tīng pí pá。

戏题赤壁

王世贞

越州兰亭千载奇,黄州赤壁今半之。yuè zhōu lán tíng qiān zài qí,huáng zhōu chì bì jīn bàn zhī。
若使舟人不解说,一拳顽石草迷离。ruò shǐ zhōu rén bù jiě shuō,yī quán wán shí cǎo mí lí。

道士洑

王世贞

西塞山头啼杜鹃,湔涛百尺泻楼船。xī sāi shān tóu tí dù juān,jiān tāo bǎi chǐ xiè lóu chuán。
总令渔父心无事,耐可中流倚醉眠。zǒng lìng yú fù xīn wú shì,nài kě zhōng liú yǐ zuì mián。

泊樊口

王世贞

千条弱缕拂轻罗,尽日无风少见波。qiān tiáo ruò lǚ fú qīng luó,jǐn rì wú fēng shǎo jiàn bō。
不到武昌应不恨,一尊樊口听渔歌。bù dào wǔ chāng yīng bù hèn,yī zūn fán kǒu tīng yú gē。

偶览元白长庆集有感逝者

王世贞

莫悲长庆元丞死,更觅刘郎伴白头。mò bēi zhǎng qìng yuán chéng sǐ,gèng mì liú láng bàn bái tóu。
何事调高酬不得,一生春雪半生愁。hé shì diào gāo chóu bù dé,yī shēng chūn xuě bàn shēng chóu。

小饮东林戏成

王世贞

双旌曙色转逶迤,那似门人篮笋迟。shuāng jīng shǔ sè zhuǎn wēi yí,nà shì mén rén lán sǔn chí。
今日白莲无酒禁,可知游客不攒眉。jīn rì bái lián wú jiǔ jìn,kě zhī yóu kè bù zǎn méi。

余次得邸报姚继文少卿南太常予卿太仆因寄一绝

王世贞

我徙苍梧君豫章,君游留省我金阊。wǒ xǐ cāng wú jūn yù zhāng,jūn yóu liú shěng wǒ jīn chāng。
司空自有华阴土,一拭能令两剑霜。sī kōng zì yǒu huá yīn tǔ,yī shì néng lìng liǎng jiàn shuāng。

程孟孺谒余武昌以是日至而余以是日发因偕登庐岳各返故里遂成二绝为赠并呈豫章诸王孙

王世贞

君作游人上武昌,我为迁客下浔阳。jūn zuò yóu rén shàng wǔ chāng,wǒ wèi qiān kè xià xún yáng。
何如一醉匡庐色,归卧沧江紫气傍。hé rú yī zuì kuāng lú sè,guī wò cāng jiāng zǐ qì bàng。

程孟孺谒余武昌以是日至而余以是日发因偕登庐岳各返故里遂成二绝为赠并呈豫章诸王孙

王世贞

豫章隆准汉王孙,推食能将国士论。yù zhāng lóng zhǔn hàn wáng sūn,tuī shí néng jiāng guó shì lùn。
君去但夸庐岳好,此曹无念落朱门。jūn qù dàn kuā lú yuè hǎo,cǐ cáo wú niàn luò zhū mén。

寄用晦君颇事丹术聊此志规

王世贞

彭蠡春流白雪声,小山朱邸暮云横。péng lí chūn liú bái xuě shēng,xiǎo shān zhū dǐ mù yún héng。
枕中那得无鸿宝,其若当年误更生。zhěn zhōng nà dé wú hóng bǎo,qí ruò dāng nián wù gèng shēng。

赠袭克懋文学

王世贞

潦倒青衫也不贫,济南诗样诵来新。lǎo dào qīng shān yě bù pín,jì nán shī yàng sòng lái xīn。
相逢莫怪难分手,白雪楼中纵酒人。xiāng féng mò guài nán fēn shǒu,bái xuě lóu zhōng zòng jiǔ rén。

哭王君载四绝

王世贞

娄江云色黯芊眠,知道王家玉不全。lóu jiāng yún sè àn qiān mián,zhī dào wáng jiā yù bù quán。
七尺并埋千卷去,的应天上胜顽仙。qī chǐ bìng mái qiān juǎn qù,de yīng tiān shàng shèng wán xiān。