古诗词

题王晋卿烟江叠嶂图苏子瞻歌后仍用苏韵

王世贞

千涛跃江千叠山,晴烟笼山山吐烟。qiān tāo yuè jiāng qiān dié shān,qíng yān lóng shān shān tǔ yān。
与君拄笏聊骋望,但见一气长苍然。yǔ jūn zhǔ hù liáo chěng wàng,dàn jiàn yī qì zhǎng cāng rán。
细看云腰出矮屋,复有木末奔寒泉。xì kàn yún yāo chū ǎi wū,fù yǒu mù mò bēn hán quán。
渔网迎阳罥小港,布帆吹籁弥平川。yú wǎng yíng yáng juàn xiǎo gǎng,bù fān chuī lài mí píng chuān。
王家禁脔得此景,骨格迥出荆关前。wáng jiā jìn luán dé cǐ jǐng,gǔ gé jiǒng chū jīng guān qián。
胸中八九小云梦,笔底万顷沧浪天。xiōng zhōng bā jiǔ xiǎo yún mèng,bǐ dǐ wàn qǐng cāng làng tiān。
眉山学士高兴发,秀句欲夺春江妍。méi shān xué shì gāo xīng fā,xiù jù yù duó chūn jiāng yán。
以兹不爱玉堂美,去买阳羡山中田。yǐ zī bù ài yù táng měi,qù mǎi yáng xiàn shān zhōng tián。
此图此歌有神护,小住人间四百年。cǐ tú cǐ gē yǒu shén hù,xiǎo zhù rén jiān sì bǎi nián。
摩挲绢素开黯淡,飞舞醉墨藏便娟。mó sā juàn sù kāi àn dàn,fēi wǔ zuì mò cáng biàn juān。
卧游斋头一展看,恍若身对湘巫眠。wò yóu zhāi tóu yī zhǎn kàn,huǎng ruò shēn duì xiāng wū mián。
鼎湖髯挂都尉去,学士亦作芙蓉城内仙。dǐng hú rán guà dōu wèi qù,xué shì yì zuò fú róng chéng nèi xiān。
邹阳后身薄自晓,舍我谁结三生缘。zōu yáng hòu shēn báo zì xiǎo,shě wǒ shuí jié sān shēng yuán。
呜呼江烟幻灭在俄顷,万古不废王苏篇。wū hū jiāng yān huàn miè zài é qǐng,wàn gǔ bù fèi wáng sū piān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

重登金山作

王世贞

春山春望郁葱哉,矫首扶桑黛色开。chūn shān chūn wàng yù cōng zāi,jiǎo shǒu fú sāng dài sè kāi。
沧海潮吞丹鹫去,大江天卷白龙来。cāng hǎi cháo tūn dān jiù qù,dà jiāng tiān juǎn bái lóng lái。
凭陵不尽千秋语,辽落长悲六代才。píng líng bù jǐn qiān qiū yǔ,liáo luò zhǎng bēi liù dài cái。
为喜摩尼施珠在,振衣还上妙高台。wèi xǐ mó ní shī zhū zài,zhèn yī hái shàng miào gāo tái。

重登金山作

王世贞

苍藤绝巘锁丹寮,忽有钟声至泬寥。cāng téng jué yǎn suǒ dān liáo,hū yǒu zhōng shēng zhì jué liáo。
万堞对分天堑色,千樯争上海门潮。wàn dié duì fēn tiān qiàn sè,qiān qiáng zhēng shàng hǎi mén cháo。
云低雁鹜行时断,日落鼋鼍卧转骄。yún dī yàn wù xíng shí duàn,rì luò yuán tuó wò zhuǎn jiāo。
屈指旧游君莫哂,十年吾岂愧渔樵。qū zhǐ jiù yóu jūn mò shěn,shí nián wú qǐ kuì yú qiáo。

张山人会于子相芙蓉馆十五年矣子相物故且八年而予以伏阙会山人山人赠予以诗不胜怀旧之感因赋此为赠

王世贞

伊昔邗沟旧草堂,芙蓉叶是美人觞。yī xī hán gōu jiù cǎo táng,fú róng yè shì měi rén shāng。
十年长恨山阳笛,此日仍悬孺子床。shí nián zhǎng hèn shān yáng dí,cǐ rì réng xuán rú zi chuáng。
我自覆盆希日月,君能吹律转冰霜。wǒ zì fù pén xī rì yuè,jūn néng chuī lǜ zhuǎn bīng shuāng。
相逢莫作风尘语,少室三花春正长。xiāng féng mò zuò fēng chén yǔ,shǎo shì sān huā chūn zhèng zhǎng。

戴锦衣伯常过访

王世贞

衡门草色远相寻,握手登堂意气深。héng mén cǎo sè yuǎn xiāng xún,wò shǒu dēng táng yì qì shēn。
天地尔曹仍缓带,风尘吾党合抽簪。tiān dì ěr cáo réng huǎn dài,fēng chén wú dǎng hé chōu zān。
犹馀广柳车中泪,谁问陵阳石里心。yóu yú guǎng liǔ chē zhōng lèi,shuí wèn líng yáng shí lǐ xīn。
但使臭兰长不负,莫从鸿鲤论浮沉。dàn shǐ chòu lán zhǎng bù fù,mò cóng hóng lǐ lùn fú chén。

城南饮邵宪使道徵用舍弟韵

王世贞

抱病风尘敢自安,欲归杯酒暂相宽。bào bìng fēng chén gǎn zì ān,yù guī bēi jiǔ zàn xiāng kuān。
谁怜尺五瞻天远,且唱寻常行路难。shuí lián chǐ wǔ zhān tiān yuǎn,qiě chàng xún cháng xíng lù nán。
句里芳兰留作佩,江南新箨好为冠。jù lǐ fāng lán liú zuò pèi,jiāng nán xīn tuò hǎo wèi guān。
太阶星斗时时合,彩笔于今未可干。tài jiē xīng dòu shí shí hé,cǎi bǐ yú jīn wèi kě gàn。

莫大夫子良起参梁藩入贺登极有赠

王世贞

蚤辞簪绂偃林扉,总为苍生愿不违。zǎo cí zān fú yǎn lín fēi,zǒng wèi cāng shēng yuàn bù wéi。
一出云山无豹隐,百年天地有龙飞。yī chū yún shān wú bào yǐn,bǎi nián tiān dì yǒu lóng fēi。
鸡声带月催长乐,凫色占星倚少微。jī shēng dài yuè cuī zhǎng lè,fú sè zhàn xīng yǐ shǎo wēi。
最是五湖饶钓叟,从君乞取旧荷衣。zuì shì wǔ hú ráo diào sǒu,cóng jūn qǐ qǔ jiù hé yī。

答赠苏鸿胪濓

王世贞

病后时才屈指空,尊前青眼暂相同。bìng hòu shí cái qū zhǐ kōng,zūn qián qīng yǎn zàn xiāng tóng。
家声自识中郎将,词笔重归小许公。jiā shēng zì shí zhōng láng jiāng,cí bǐ zhòng guī xiǎo xǔ gōng。
宦就承明新汉月,篇成东海旧齐风。huàn jiù chéng míng xīn hàn yuè,piān chéng dōng hǎi jiù qí fēng。
知君岂少河梁思,翘首南天有断鸿。zhī jūn qǐ shǎo hé liáng sī,qiào shǒu nán tiān yǒu duàn hóng。

寄耿中丞子承

王世贞

黄龙东去海云低,玄菟城头乌夜啼。huáng lóng dōng qù hǎi yún dī,xuán tú chéng tóu wū yè tí。
帐下青羌新属国,军中白马旧安西。zhàng xià qīng qiāng xīn shǔ guó,jūn zhōng bái mǎ jiù ān xī。
牙旗月拥诸陵出,甲帐天回万堞齐。yá qí yuè yōng zhū líng chū,jiǎ zhàng tiān huí wàn dié qí。
最是驼酥争捧处,不妨飞捷醉中题。zuì shì tuó sū zhēng pěng chù,bù fáng fēi jié zuì zhōng tí。

遇邵宪使道徵作

王世贞

使者春风白接䍦,不教霜色染缁衣。shǐ zhě chūn fēng bái jiē lí,bù jiào shuāng sè rǎn zī yī。
初疑少室花间度,忽忆梁园雪里归。chū yí shǎo shì huā jiān dù,hū yì liáng yuán xuě lǐ guī。
北极冠裳多气色,中原词赋有光辉。běi jí guān shang duō qì sè,zhōng yuán cí fù yǒu guāng huī。
夹池修竹依然在,回首风尘几是非。jiā chí xiū zhú yī rán zài,huí shǒu fēng chén jǐ shì fēi。

邵莫二大夫朝天歌

王世贞

喧喧符传指天津,共道衣冠禹会新。xuān xuān fú chuán zhǐ tiān jīn,gòng dào yī guān yǔ huì xīn。
过岳嵩呼催玉节,入朝云色拥金轮。guò yuè sōng hū cuī yù jié,rù cháo yún sè yōng jīn lún。
来时并讶占星瑞,宴罢双歌湛露仁。lái shí bìng yà zhàn xīng ruì,yàn bà shuāng gē zhàn lù rén。
自是乾坤多涸辙,不将馀泽润波臣。zì shì qián kūn duō hé zhé,bù jiāng yú zé rùn bō chén。

春郊漫兴

王世贞

短裘仍为酒家留,且傍春风缓独愁。duǎn qiú réng wèi jiǔ jiā liú,qiě bàng chūn fēng huǎn dú chóu。
南陌柳长谁赠别,东林花落始成游。nán mò liǔ zhǎng shuí zèng bié,dōng lín huā luò shǐ chéng yóu。
穷来畏客论时事,醉里逢人讳故侯。qióng lái wèi kè lùn shí shì,zuì lǐ féng rén huì gù hóu。
若道野夫归后兴,白云争向五湖流。ruò dào yě fū guī hòu xīng,bái yún zhēng xiàng wǔ hú liú。

归思

王世贞

一疏高天听肯卑,春程日日改归期。yī shū gāo tiān tīng kěn bēi,chūn chéng rì rì gǎi guī qī。
躬如韦杜长宜曲,迹似湘山尽可疑。gōng rú wéi dù zhǎng yí qū,jì shì xiāng shān jǐn kě yí。
鶗鴂欲传何地语,辛夷偏发故园枝。tí jué yù chuán hé dì yǔ,xīn yí piān fā gù yuán zhī。
朝来短发犹堪把,懒向青铜问几丝。cháo lái duǎn fā yóu kān bǎ,lǎn xiàng qīng tóng wèn jǐ sī。

赠王子亮勋且招之

王世贞

历落风尘意气孤,即看人世满穷途。lì luò fēng chén yì qì gū,jí kàn rén shì mǎn qióng tú。
宁因久客轻弹铗,纵得微官忍滥竽。níng yīn jiǔ kè qīng dàn jiá,zòng dé wēi guān rěn làn yú。
家远并州成故国,身闲魏阙有江湖。jiā yuǎn bìng zhōu chéng gù guó,shēn xián wèi quē yǒu jiāng hú。
相逢未少衣冠态,且向城南伴酒徒。xiāng féng wèi shǎo yī guān tài,qiě xiàng chéng nán bàn jiǔ tú。

题寺壁

王世贞

翛然落日在庭梧,病骨经年药懒扶。xiāo rán luò rì zài tíng wú,bìng gǔ jīng nián yào lǎn fú。
身退不妨成远志,路穷谁与赠文无。shēn tuì bù fáng chéng yuǎn zhì,lù qióng shuí yǔ zèng wén wú。
逢将怖景真同鸽,参得禅心已是狐。féng jiāng bù jǐng zhēn tóng gē,cān dé chán xīn yǐ shì hú。
总为人天多眷属,欲捐衰鬓事浮屠。zǒng wèi rén tiān duō juàn shǔ,yù juān shuāi bìn shì fú tú。

仲子仁罢官后出访善果寺有作

王世贞

握手招提旅思停,即看鸿色远冥冥。wò shǒu zhāo tí lǚ sī tíng,jí kàn hóng sè yuǎn míng míng。
十年鬓向长杨白,一疏山从槜李青。shí nián bìn xiàng zhǎng yáng bái,yī shū shān cóng zuì lǐ qīng。
宝地重逢今作雨,金门不遣岁为星。bǎo dì zhòng féng jīn zuò yǔ,jīn mén bù qiǎn suì wèi xīng。
清尊莫怪频倾倒,我亦风尘未敢醒。qīng zūn mò guài pín qīng dào,wǒ yì fēng chén wèi gǎn xǐng。