古诗词

黄山歌题叔宝画赠新安吴孝父

王世贞

吴生方袍白纶巾,顾我自谓黄山人。wú shēng fāng páo bái lún jīn,gù wǒ zì wèi huáng shān rén。
彭城钱榖画绝伦,复与黄山传其神。péng chéng qián gǔ huà jué lún,fù yǔ huáng shān chuán qí shén。
此山虽小据地脊,根压天目排秋旻。cǐ shān suī xiǎo jù dì jí,gēn yā tiān mù pái qiū mín。
三十六峰玉突兀,千一百仞金嶙峋。sān shí liù fēng yù tū wù,qiān yī bǎi rèn jīn lín xún。
广成授丹轩辕炼,至今草木含阳春。guǎng chéng shòu dān xuān yuán liàn,zhì jīn cǎo mù hán yáng chūn。
病夫投袂见起色,拟踏青鞋寻隐沦。bìng fū tóu mèi jiàn qǐ sè,nǐ tà qīng xié xún yǐn lún。
人言吴生不复此山住,大艑峨舸五湖水。rén yán wú shēng bù fù cǐ shān zhù,dà biàn é gě wǔ hú shuǐ。
前者长干一醉归,橐装尽付金陵子。qián zhě zhǎng gàn yī zuì guī,tuó zhuāng jǐn fù jīn líng zi。
已同嘉宾令财尽,复慕琅琊为情死。yǐ tóng jiā bīn lìng cái jǐn,fù mù láng yá wèi qíng sǐ。
真州桥边酒似油,长卿去逐文君游。zhēn zhōu qiáo biān jiǔ shì yóu,zhǎng qīng qù zhú wén jūn yóu。
壁立犹存上林赋,衣单不典鹔鹴裘。bì lì yóu cún shàng lín fù,yī dān bù diǎn sù shuāng qiú。
此山猿鹤夜啼怨,其若吴生方掉头。cǐ shān yuán hè yè tí yuàn,qí ruò wú shēng fāng diào tóu。
呜呼人间奇事不易述,宗生欲挟众山归,吴生欲挟黄山出。wū hū rén jiān qí shì bù yì shù,zōng shēng yù xié zhòng shān guī,wú shēng yù xié huáng shān chū。
男儿有心复有足,安能兀兀穷岩守苓术。nán ér yǒu xīn fù yǒu zú,ān néng wù wù qióng yán shǒu líng shù。
要使兹山长属君,吾歌与榖丹青笔。yào shǐ zī shān zhǎng shǔ jūn,wú gē yǔ gǔ dān qīng bǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

途遇治河潘中丞时良南归有赠

王世贞

两持符节讨河源,三督军需进国门。liǎng chí fú jié tǎo hé yuán,sān dū jūn xū jìn guó mén。
试听于䰄翻是颂,得归销骨转成恩。shì tīng yú sāi fān shì sòng,dé guī xiāo gǔ zhuǎn chéng ēn。
赐环他日心犹在,投璧千秋事可论。cì huán tā rì xīn yóu zài,tóu bì qiān qiū shì kě lùn。
若问河渠书就未,故人今有马迁存。ruò wèn hé qú shū jiù wèi,gù rén jīn yǒu mǎ qiān cún。

途遇治河潘中丞时良南归有赠

王世贞

聊从握手叹初衣,自昔功成有是非。liáo cóng wò shǒu tàn chū yī,zì xī gōng chéng yǒu shì fēi。
潘鬓总深忧后白,商颜终觉胜时肥。pān bìn zǒng shēn yōu hòu bái,shāng yán zhōng jué shèng shí féi。
春风急足开茶界,秋水查头拥钓矶。chūn fēng jí zú kāi chá jiè,qiū shuǐ chá tóu yōng diào jī。
记得五湖争长事,与公相对欲忘机。jì dé wǔ hú zhēng zhǎng shì,yǔ gōng xiāng duì yù wàng jī。

同章生辈游虞山桃源涧作

王世贞

春芜渺渺遍平原,忽起苍虬踞石门。chūn wú miǎo miǎo biàn píng yuán,hū qǐ cāng qiú jù shí mén。
叠涧乱流金屑水,飞花不让武陵源。dié jiàn luàn liú jīn xiè shuǐ,fēi huā bù ràng wǔ líng yuán。
白云孤自坡中出,黄鸟双从树杪翻。bái yún gū zì pō zhōng chū,huáng niǎo shuāng cóng shù miǎo fān。
济胜况饶风景异,与君那可不呼尊。jì shèng kuàng ráo fēng jǐng yì,yǔ jūn nà kě bù hū zūn。

秦方伯子成邀饮惠山园

王世贞

日气初高雾色降,青山幂历映船窗。rì qì chū gāo wù sè jiàng,qīng shān mì lì yìng chuán chuāng。
故人且系青丝笮,邀我同倾白玉缸。gù rén qiě xì qīng sī zé,yāo wǒ tóng qīng bái yù gāng。
分得甘泉名第二,教成新伎字无双。fēn dé gān quán míng dì èr,jiào chéng xīn jì zì wú shuāng。
归来鼓吹应须缓,莫使花间吠小厖。guī lái gǔ chuī yīng xū huǎn,mò shǐ huā jiān fèi xiǎo páng。

送皇甫子循游黄山白岳诸胜地得一律

王世贞

白岳黄山千万峰,峰峰云气欲如龙。bái yuè huáng shān qiān wàn fēng,fēng fēng yún qì yù rú lóng。
平将远势凌天目,雅有高名配岱宗。píng jiāng yuǎn shì líng tiān mù,yǎ yǒu gāo míng pèi dài zōng。
风光旧属囊中草,岁月新收脚底筇。fēng guāng jiù shǔ náng zhōng cǎo,suì yuè xīn shōu jiǎo dǐ qióng。
应作青莲李居士,九华拈出九芙蓉。yīng zuò qīng lián lǐ jū shì,jiǔ huá niān chū jiǔ fú róng。

送袁鲁望督学山东

王世贞

十上公车鬓更玄,银章邸吏忽惊悬。shí shàng gōng chē bìn gèng xuán,yín zhāng dǐ lì hū jīng xuán。
繇来稷下田何易,多自江东馯臂传。yáo lái jì xià tián hé yì,duō zì jiāng dōng hàn bì chuán。
岱顶扶桑先出日,齐宫碣石有谈天。dài dǐng fú sāng xiān chū rì,qí gōng jié shí yǒu tán tiān。
朱幡绛帐争前后,好是人生得意年。zhū fān jiàng zhàng zhēng qián hòu,hǎo shì rén shēng dé yì nián。

喜肖甫中丞开府吴中

王世贞

熙朝词客见鶱腾,晋国扶风尔代兴。xī cháo cí kè jiàn xiān téng,jìn guó fú fēng ěr dài xīng。
一节尽监诸校尉,两年超拜大中丞。yī jié jǐn jiān zhū xiào wèi,liǎng nián chāo bài dà zhōng chéng。
清霜吐豸来开府,紫气成龙拱孝陵。qīng shuāng tǔ zhì lái kāi fǔ,zǐ qì chéng lóng gǒng xiào líng。
见说平吴应入相,只今雄剑已堪凭。jiàn shuō píng wú yīng rù xiāng,zhǐ jīn xióng jiàn yǐ kān píng。

喜肖甫中丞开府吴中

王世贞

当时七子大名齐,谁似金瓯出御题。dāng shí qī zi dà míng qí,shuí shì jīn ōu chū yù tí。
摇笔江南开雨露,挥鞭海外卷虹霓。yáo bǐ jiāng nán kāi yǔ lù,huī biān hǎi wài juǎn hóng ní。
张公政就真堪乐,蜀国弦调自不凄。zhāng gōng zhèng jiù zhēn kān lè,shǔ guó xián diào zì bù qī。
倘许元戎过小队,新庄亦号浣花溪。tǎng xǔ yuán róng guò xiǎo duì,xīn zhuāng yì hào huàn huā xī。

赠故秦比部少说尝为御史

王世贞

两都台省并称雄,名姓先朝抗疏中。liǎng dōu tái shěng bìng chēng xióng,míng xìng xiān cháo kàng shū zhōng。
和璧苍蝇元不染,鲍家骢马渐难工。hé bì cāng yíng yuán bù rǎn,bào jiā cōng mǎ jiàn nán gōng。
浮云自失三舂色,大泽长回九辨风。fú yún zì shī sān chōng sè,dà zé zhǎng huí jiǔ biàn fēng。
若语莼鲈秋后味,步兵元合醉江东。ruò yǔ chún lú qiū hòu wèi,bù bīng yuán hé zuì jiāng dōng。

寄送吴高州明卿转贵省学宪

王世贞

今皇禹贡古山川,似托图经亥步传。jīn huáng yǔ gòng gǔ shān chuān,shì tuō tú jīng hài bù chuán。
露冕再穷诸粤地,谈经仍向百蛮天。lù miǎn zài qióng zhū yuè dì,tán jīng réng xiàng bǎi mán tiān。
无论张楚名空大,即使居夷道亦全。wú lùn zhāng chǔ míng kōng dà,jí shǐ jū yí dào yì quán。
寄语雍容台省客,几人曾共伏蒲年。jì yǔ yōng róng tái shěng kè,jǐ rén céng gòng fú pú nián。

肖甫中丞许为小祗园之会后以江警暂停贻诗再订敬成一章促之

王世贞

见说前茅向海濆,真人紫气已氤氲。jiàn shuō qián máo xiàng hǎi fén,zhēn rén zǐ qì yǐ yīn yūn。
千崖欲鼓风云色,百草希垂雨露文。qiān yá yù gǔ fēng yún sè,bǎi cǎo xī chuí yǔ lù wén。
总为虞人难却负,那能内史不相闻。zǒng wèi yú rén nán què fù,nà néng nèi shǐ bù xiāng wén。
竹林名士元成七,莫遣延之咏五君。zhú lín míng shì yuán chéng qī,mò qiǎn yán zhī yǒng wǔ jūn。

欧桢伯奔丧见访有赠

王世贞

荒庐寂寂掩松萝,客有冲炎布帽过。huāng lú jì jì yǎn sōng luó,kè yǒu chōng yán bù mào guò。
遮莫羊城君到后,约量鲛渚泪谁多。zhē mò yáng chéng jūn dào hòu,yuē liàng jiāo zhǔ lèi shuí duō。
征途一溢怜饘粥,受简诸生避蓼莪。zhēng tú yī yì lián zhān zhōu,shòu jiǎn zhū shēng bì liǎo é。
莫叹广文官亦罢,此星元自傍渔蓑。mò tàn guǎng wén guān yì bà,cǐ xīng yuán zì bàng yú suō。

沈嘉则之楚不遂复有中原之游赋此壮之

王世贞

春波忽卷楚江蓬,乍复骑驴问岱嵩。chūn bō hū juǎn chǔ jiāng péng,zhà fù qí lǘ wèn dài sōng。
下里有谁堪和雪,中原何处不观风。xià lǐ yǒu shuí kān hé xuě,zhōng yuán hé chù bù guān fēng。
奚囊二室花应满,齐铗三歌蒯转工。xī náng èr shì huā yīng mǎn,qí jiá sān gē kuǎi zhuǎn gōng。
自昔壮游公辈事,华阳今帝有新宫。zì xī zhuàng yóu gōng bèi shì,huá yáng jīn dì yǒu xīn gōng。

沈嘉则陶一灶自随日用二斤炭可供数客至晚不竭系以诗名之曰作灶而要余嗣响

王世贞

那因增灶恼行窝,杖底阳春信手过。nà yīn zēng zào nǎo xíng wō,zhàng dǐ yáng chūn xìn shǒu guò。
燕客始知燃桂易,牛山宁假负薪多。yàn kè shǐ zhī rán guì yì,niú shān níng jiǎ fù xīn duō。
非时解熟熊蹯火,不断能翻蟹眼波。fēi shí jiě shú xióng fán huǒ,bù duàn néng fān xiè yǎn bō。
为问群歌白石烂,干汤尔意竟如何。wèi wèn qún gē bái shí làn,gàn tāng ěr yì jìng rú hé。

吴城送梁彦国大理左迁归岭南

王世贞

江枫乍点逐臣桡,鸡骨逢君黯自销。jiāng fēng zhà diǎn zhú chén ráo,jī gǔ féng jūn àn zì xiāo。
三黜官从士师后,五噫人去伯通桥。sān chù guān cóng shì shī hòu,wǔ yī rén qù bó tōng qiáo。
愁中棣萼芳难采,梦里梅花路不遥。chóu zhōng dì è fāng nán cǎi,mèng lǐ méi huā lù bù yáo。
莫向墓田轻有誓,罗浮秋色转应骄。mò xiàng mù tián qīng yǒu shì,luó fú qiū sè zhuǎn yīng jiāo。