古诗词

黄山歌题叔宝画赠新安吴孝父

王世贞

吴生方袍白纶巾,顾我自谓黄山人。wú shēng fāng páo bái lún jīn,gù wǒ zì wèi huáng shān rén。
彭城钱榖画绝伦,复与黄山传其神。péng chéng qián gǔ huà jué lún,fù yǔ huáng shān chuán qí shén。
此山虽小据地脊,根压天目排秋旻。cǐ shān suī xiǎo jù dì jí,gēn yā tiān mù pái qiū mín。
三十六峰玉突兀,千一百仞金嶙峋。sān shí liù fēng yù tū wù,qiān yī bǎi rèn jīn lín xún。
广成授丹轩辕炼,至今草木含阳春。guǎng chéng shòu dān xuān yuán liàn,zhì jīn cǎo mù hán yáng chūn。
病夫投袂见起色,拟踏青鞋寻隐沦。bìng fū tóu mèi jiàn qǐ sè,nǐ tà qīng xié xún yǐn lún。
人言吴生不复此山住,大艑峨舸五湖水。rén yán wú shēng bù fù cǐ shān zhù,dà biàn é gě wǔ hú shuǐ。
前者长干一醉归,橐装尽付金陵子。qián zhě zhǎng gàn yī zuì guī,tuó zhuāng jǐn fù jīn líng zi。
已同嘉宾令财尽,复慕琅琊为情死。yǐ tóng jiā bīn lìng cái jǐn,fù mù láng yá wèi qíng sǐ。
真州桥边酒似油,长卿去逐文君游。zhēn zhōu qiáo biān jiǔ shì yóu,zhǎng qīng qù zhú wén jūn yóu。
壁立犹存上林赋,衣单不典鹔鹴裘。bì lì yóu cún shàng lín fù,yī dān bù diǎn sù shuāng qiú。
此山猿鹤夜啼怨,其若吴生方掉头。cǐ shān yuán hè yè tí yuàn,qí ruò wú shēng fāng diào tóu。
呜呼人间奇事不易述,宗生欲挟众山归,吴生欲挟黄山出。wū hū rén jiān qí shì bù yì shù,zōng shēng yù xié zhòng shān guī,wú shēng yù xié huáng shān chū。
男儿有心复有足,安能兀兀穷岩守苓术。nán ér yǒu xīn fù yǒu zú,ān néng wù wù qióng yán shǒu líng shù。
要使兹山长属君,吾歌与榖丹青笔。yào shǐ zī shān zhǎng shǔ jūn,wú gē yǔ gǔ dān qīng bǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

游莫愁湖徐氏庄

王世贞

青山如黛水如油,垂柳千条拂地柔。qīng shān rú dài shuǐ rú yóu,chuí liǔ qiān tiáo fú dì róu。
不须真见卢家妇,才听湖名解莫愁。bù xū zhēn jiàn lú jiā fù,cái tīng hú míng jiě mò chóu。

游莫愁湖徐氏庄

王世贞

坐中吴语觉清便,三白新篘缩项鳊。zuò zhōng wú yǔ jué qīng biàn,sān bái xīn chōu suō xiàng biān。
把向石湖相较看,只应输却木兰船。bǎ xiàng shí hú xiāng jiào kàn,zhǐ yīng shū què mù lán chuán。

游莫愁湖徐氏庄

王世贞

断桥颓壁隐苍烟,僵石枯藤夕照边。duàn qiáo tuí bì yǐn cāng yān,jiāng shí kū téng xī zhào biān。
将比莫愁应不似,徐娘虽老尚堪怜。jiāng bǐ mò chóu yīng bù shì,xú niáng suī lǎo shàng kān lián。

游莫愁湖徐氏庄

王世贞

一葫芦酒一沙鸥,唤作卢姬与劝酬。yī hú lú jiǔ yī shā ōu,huàn zuò lú jī yǔ quàn chóu。
陌上少年知自悔,青楼抛尽锦缠头。mò shàng shǎo nián zhī zì huǐ,qīng lóu pāo jǐn jǐn chán tóu。

哭敬美弟二十四首

王世贞

一口空龈两鬓星,可能知已不凋零。yī kǒu kōng kěn liǎng bìn xīng,kě néng zhī yǐ bù diāo líng。
那堪此夜山阳笛,吹到原头病鹡鸰。nà kān cǐ yè shān yáng dí,chuī dào yuán tóu bìng jí líng。

哭敬美弟二十四首

王世贞

偷得余生能几时,不须肠断为分离。tōu dé yú shēng néng jǐ shí,bù xū cháng duàn wèi fēn lí。
唯愁业识难凭据,枉向泉台无会期。wéi chóu yè shí nán píng jù,wǎng xiàng quán tái wú huì qī。

哭敬美弟二十四首

王世贞

一讣惊传渐已真,但来相慰各沾巾。yī fù jīng chuán jiàn yǐ zhēn,dàn lái xiāng wèi gè zhān jīn。
谁能洗却关情话,只道乾坤无此人。shuí néng xǐ què guān qíng huà,zhǐ dào qián kūn wú cǐ rén。

哭敬美弟二十四首

王世贞

当时奉讳十年强,何夕何曾不对床。dāng shí fèng huì shí nián qiáng,hé xī hé céng bù duì chuáng。
但落人间成聚散,更堪天地两茫茫。dàn luò rén jiān chéng jù sàn,gèng kān tiān dì liǎng máng máng。

哭敬美弟二十四首

王世贞

久将情字付庄周,有泪何曾汗漫流。jiǔ jiāng qíng zì fù zhuāng zhōu,yǒu lèi hé céng hàn màn liú。
今日泪来禁不得,始知真痛在心头。jīn rì lèi lái jìn bù dé,shǐ zhī zhēn tòng zài xīn tóu。

哭敬美弟二十四首

王世贞

端坐能抛火宅身,共言前路不迷津。duān zuò néng pāo huǒ zhái shēn,gòng yán qián lù bù mí jīn。
惟怜忍位无无着,那可翛然送世亲。wéi lián rěn wèi wú wú zhe,nà kě xiāo rán sòng shì qīn。

哭敬美弟二十四首

王世贞

澹圃烟波似辋川,薋园花木小平泉。dàn pǔ yān bō shì wǎng chuān,cí yuán huā mù xiǎo píng quán。
而今总是销魂地,断送余生蜡屐缘。ér jīn zǒng shì xiāo hún dì,duàn sòng yú shēng là jī yuán。

哭敬美弟二十四首

王世贞

新诗十卷写初成,滴泪和丹字字评。xīn shī shí juǎn xiě chū chéng,dī lèi hé dān zì zì píng。
唤作家鸡应不分,风神多自济南生。huàn zuò jiā jī yīng bù fēn,fēng shén duō zì jì nán shēng。

哭敬美弟二十四首

王世贞

初从六季仿先秦,晚节成风妙斫轮。chū cóng liù jì fǎng xiān qín,wǎn jié chéng fēng miào zhuó lún。
若使余年天假后,老夫甘作卫夫人。ruò shǐ yú nián tiān jiǎ hòu,lǎo fū gān zuò wèi fū rén。

哭敬美弟二十四首

王世贞

容易金门四挂冠,不言田里起家难。róng yì jīn mén sì guà guān,bù yán tián lǐ qǐ jiā nán。
前头正是云霄路,收拾雄心付盖棺。qián tóu zhèng shì yún xiāo lù,shōu shí xióng xīn fù gài guān。

哭敬美弟二十四首

王世贞

尚忆当年废蓼莪,凄然吊影两湘累。shàng yì dāng nián fèi liǎo é,qī rán diào yǐng liǎng xiāng lèi。
那知白日回光处,已傍崦嵫奈尔何。nà zhī bái rì huí guāng chù,yǐ bàng yān zī nài ěr hé。