古诗词

崌崃歌题画赠张中丞肖甫

王世贞

帝遣鸿蒙奠西极,擘作崌崃两拳石。dì qiǎn hóng méng diàn xī jí,bāi zuò jū lái liǎng quán shí。
南含女几万叠青,下注岷江双练白。nán hán nǚ jǐ wàn dié qīng,xià zhù mín jiāng shuāng liàn bái。
峰顶平悬日月观,泉端对写烟霞色。fēng dǐng píng xuán rì yuè guān,quán duān duì xiě yān xiá sè。
严道之阳绝紫金,勾檷以往无白璧。yán dào zhī yáng jué zǐ jīn,gōu nǐ yǐ wǎng wú bái bì。
岂谓扶舆歇灵秀,固知真宰钟词伯。qǐ wèi fú yú xiē líng xiù,gù zhī zhēn zǎi zhōng cí bó。
中丞昔时此中居,羚㚟为友龙蛇俱。zhōng chéng xī shí cǐ zhōng jū,líng chuò wèi yǒu lóng shé jù。
空庭种药成书带,大鸟衔鳣非䲀鱼。kōng tíng zhǒng yào chéng shū dài,dà niǎo xián zhān fēi zhì yú。
铭就孟阳输剑阁,赋成得意荐相如。míng jiù mèng yáng shū jiàn gé,fù chéng dé yì jiàn xiāng rú。
南山猿呼北山鹤,九折驱车亦不恶。nán shān yuán hū běi shān hè,jiǔ zhé qū chē yì bù è。
二华星窥一帐褰,三江雪喷千帆落。èr huá xīng kuī yī zhàng qiān,sān jiāng xuě pēn qiān fān luò。
宾从如云拥朝暮,旌旗合遝横寥廓。bīn cóng rú yún yōng cháo mù,jīng qí hé tà héng liáo kuò。
犹自踟蹰思锦乡,莼鲈乍发步兵狂。yóu zì chí chú sī jǐn xiāng,chún lú zhà fā bù bīng kuáng。
东吴王孙画岝崿,西蜀公子神飞扬。dōng wú wáng sūn huà zuò è,xī shǔ gōng zi shén fēi yáng。
初疑笔作蛾眉妩,便欲身依白帝傍。chū yí bǐ zuò é méi wǔ,biàn yù shēn yī bái dì bàng。
野夫为挽中丞住,不作中丞意中句。yě fū wèi wǎn zhōng chéng zhù,bù zuò zhōng chéng yì zhōng jù。
文成赤松事已远,壮武青萍喜初遇。wén chéng chì sōng shì yǐ yuǎn,zhuàng wǔ qīng píng xǐ chū yù。
况乃潘舆处处安,何烦却返王阳驭。kuàng nǎi pān yú chù chù ān,hé fán què fǎn wáng yáng yù。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

庚午元日日有食之

王世贞

甲寅元日雨不食,庚午正元食稍微。jiǎ yín yuán rì yǔ bù shí,gēng wǔ zhèng yuán shí shāo wēi。
称贺先朝无抗表,省躬今圣有垂衣。chēng hè xiān cháo wú kàng biǎo,shěng gōng jīn shèng yǒu chuí yī。
金轮万象光旋复,玉佩千官护却归。jīn lún wàn xiàng guāng xuán fù,yù pèi qiān guān hù què guī。
拱极葵心应稍慰,当尊柏酒莫教违。gǒng jí kuí xīn yīng shāo wèi,dāng zūn bǎi jiǔ mò jiào wéi。

子与久宦楚中贻书见讯而余有晋臬之除赋此奉答

王世贞

东西岁晏走除书,转觉徐郎姓字疏。dōng xī suì yàn zǒu chú shū,zhuǎn jué xú láng xìng zì shū。
薄劣偶先燕市骏,羁栖宁为武昌鱼。báo liè ǒu xiān yàn shì jùn,jī qī níng wèi wǔ chāng yú。
台中白简霜容老,湖上青衫草色如。tái zhōng bái jiǎn shuāng róng lǎo,hú shàng qīng shān cǎo sè rú。
莫向并门频问讯,病夫无意太行车。mò xiàng bìng mén pín wèn xùn,bìng fū wú yì tài xíng chē。

奉题龙沙草堂

王世贞

高帝歌风帐宴除,至今龙护子侯居。gāo dì gē fēng zhàng yàn chú,zhì jīn lóng hù zi hóu jū。
星空紫剑时双犯,雨暮朱帘宛自舒。xīng kōng zǐ jiàn shí shuāng fàn,yǔ mù zhū lián wǎn zì shū。
地僻长沙旋舞袖,国贫鸿宝出藏书。dì pì zhǎng shā xuán wǔ xiù,guó pín hóng bǎo chū cáng shū。
灵光莫问王文考,八斗君才故有馀。líng guāng mò wèn wáng wén kǎo,bā dòu jūn cái gù yǒu yú。

张山人游吴留一月以诗画为贽赋此赠之

王世贞

南中平子雅三绝,来向吴江歌四愁。nán zhōng píng zi yǎ sān jué,lái xiàng wú jiāng gē sì chóu。
自谓暂因双凤住,不然归作五羊游。zì wèi zàn yīn shuāng fèng zhù,bù rán guī zuò wǔ yáng yóu。
玉壶小醉阊门月,银管长骄艺苑秋。yù hú xiǎo zuì chāng mén yuè,yín guǎn zhǎng jiāo yì yuàn qiū。
莫问区区借名姓,此生端拟不惊鸥。mò wèn qū qū jiè míng xìng,cǐ shēng duān nǐ bù jīng ōu。

写西湖碧浪诸诗付瞻美因题其后

王世贞

吴兴使君清且尊,时复钱塘领画幡。wú xīng shǐ jūn qīng qiě zūn,shí fù qián táng lǐng huà fān。
月夜小维浮玉岛,花朝已踏涌金门。yuè yè xiǎo wéi fú yù dǎo,huā cháo yǐ tà yǒng jīn mén。
官移西北天双戒,家傍东南水一村。guān yí xī běi tiān shuāng jiè,jiā bàng dōng nán shuǐ yī cūn。
不论长卿游果倦,可能无疏乞田园。bù lùn zhǎng qīng yóu guǒ juàn,kě néng wú shū qǐ tián yuán。

春日感兴

王世贞

称病江城绝可怜,入春风雨妒朝天。chēng bìng jiāng chéng jué kě lián,rù chūn fēng yǔ dù cháo tiān。
挥弦杳杳过黄鹄,步屧萋萋逢杜鹃。huī xián yǎo yǎo guò huáng gǔ,bù xiè qī qī féng dù juān。
万卷世仍看长物,一归吾自制残年。wàn juǎn shì réng kàn zhǎng wù,yī guī wú zì zhì cán nián。
东邻社瓮芳醅满,且向花前索醉眠。dōng lín shè wèng fāng pēi mǎn,qiě xiàng huā qián suǒ zuì mián。

故河间守史公颜其庵曰蠹祝京兆为题卷文待诏赋之会其卷失去而公之嗣鸿胪尊丈命予追书以补予素拙于笔且吴下能为文祝家书甚众史丈必以见属者岂谓不佞亦有杜征南之癖耶故不辞而题于后

王世贞

人间长物是雕虫,尔为三馀故不同。rén jiān zhǎng wù shì diāo chóng,ěr wèi sān yú gù bù tóng。
踪迹汗青科斗后,生涯垂白豕鱼中。zōng jì hàn qīng kē dòu hòu,shēng yá chuí bái shǐ yú zhōng。
绿窗明月应犹在,芸简芳烟旧已空。lǜ chuāng míng yuè yīng yóu zài,yún jiǎn fāng yān jiù yǐ kōng。
曾蚀神仙三遍字,可随苍蝶梦春风。céng shí shén xiān sān biàn zì,kě suí cāng dié mèng chūn fēng。

吴君家黄山中即其地别号凤源于是尤子求写图赠之而予系以诗

王世贞

黄山七十二峰色,中有一峰成凤皇。huáng shān qī shí èr fēng sè,zhōng yǒu yī fēng chéng fèng huáng。
皛皛飞泉出丹穴,雍雍中石谐清商。xiǎo xiǎo fēi quán chū dān xué,yōng yōng zhōng shí xié qīng shāng。
苍梧翠竹结终好,五彩九苞谁为藏。cāng wú cuì zhú jié zhōng hǎo,wǔ cǎi jiǔ bāo shuí wèi cáng。
长离写图鹓雏咏,好逐虞帝栖阿房。zhǎng lí xiě tú yuān chú yǒng,hǎo zhú yú dì qī ā fáng。

送百榖应试北上尝入校秘书当得官不就时予方上乞休疏

王世贞

江东才俊数诸王,念汝新文复擅场。jiāng dōng cái jùn shù zhū wáng,niàn rǔ xīn wén fù shàn chǎng。
夺解欲倾京兆尹,锁厅曾试校书郎。duó jiě yù qīng jīng zhào yǐn,suǒ tīng céng shì xiào shū láng。
飞来五色为鹓鷟,卖得千金是骕骦。fēi lái wǔ sè wèi yuān zhuó,mài dé qiān jīn shì sù shuāng。
倘问右军重誓墓,为言疏懒合沧浪。tǎng wèn yòu jūn zhòng shì mù,wèi yán shū lǎn hé cāng làng。

王司成元驭转北露章请告时予乞归之疏已上矣赋此奉问

王世贞

初闻□□□□□,□□□□□□□。chū wén,。
□□□□□诏去,帝师元爱赤松游。zhào qù,dì shī yuán ài chì sōng yóu。
两都新赋□□□,□□□生自请留。liǎng dōu xīn fù,shēng zì qǐng liú。
争似使君公望浅,皂幡容易出并州。zhēng shì shǐ jūn gōng wàng qiǎn,zào fān róng yì chū bìng zhōu。

乞休杜门日侍老母汤药朝来眉颦稍舒知有牡丹已零落矣为之一慨

王世贞

春风唤愁愁日亲,痴坐兀兀动经旬。chūn fēng huàn chóu chóu rì qīn,chī zuò wù wù dòng jīng xún。
上书解绶不得报,引疾杜门何所陈。shàng shū jiě shòu bù dé bào,yǐn jí dù mén hé suǒ chén。
旧爱酒杯时避手,新知药裹实萦身。jiù ài jiǔ bēi shí bì shǒu,xīn zhī yào guǒ shí yíng shēn。
朝来问寝北堂美,初见牡丹来媚人。cháo lái wèn qǐn běi táng měi,chū jiàn mǔ dān lái mèi rén。

乞休杜门日侍老母汤药朝来眉颦稍舒知有牡丹已零落矣为之一慨

王世贞

中庭残花欲堕枝,瞥见还疑初发时。zhōng tíng cán huā yù duò zhī,piē jiàn hái yí chū fā shí。
自开自落不成态,乍雨乍晴将殢谁。zì kāi zì luò bù chéng tài,zhà yǔ zhà qíng jiāng tì shuí。
辞病敢言书作癖,问医端诵药为师。cí bìng gǎn yán shū zuò pǐ,wèn yī duān sòng yào wèi shī。
潘舆故里真无恙,王驭天涯返恨迟。pān yú gù lǐ zhēn wú yàng,wáng yù tiān yá fǎn hèn chí。

寿户侯蒋子宜时以才分阃

王世贞

不为东陵恋故封,自将符绂授元龙。bù wèi dōng líng liàn gù fēng,zì jiāng fú fú shòu yuán lóng。
堂前鹊起初成印,席右鸠来欲上筇。táng qián què qǐ chū chéng yìn,xí yòu jiū lái yù shàng qióng。
舞对雪儿矜矍铄,饵成云母转从容。wǔ duì xuě ér jīn jué shuò,ěr chéng yún mǔ zhuǎn cóng róng。
清商一部依身老,好施吴山七十峰。qīng shāng yī bù yī shēn lǎo,hǎo shī wú shān qī shí fēng。

题夏太常墨竹

王世贞

先朝供奉去修文,写竹高名祗尚闻。xiān cháo gōng fèng qù xiū wén,xiě zhú gāo míng zhī shàng wén。
笔笔枝头袅鸾凤,家家障子锁烟云。bǐ bǐ zhī tóu niǎo luán fèng,jiā jiā zhàng zi suǒ yān yún。
乾坤只合留清气,丘壑端应貌此君。qián kūn zhǐ hé liú qīng qì,qiū hè duān yīng mào cǐ jūn。
解道夹池饶胜色,不知原自兔园分。jiě dào jiā chí ráo shèng sè,bù zhī yuán zì tù yuán fēn。

焦山五鼓起候新月

王世贞

焦山月出垂五更,呼樽起酌逸兴生。jiāo shān yuè chū chuí wǔ gèng,hū zūn qǐ zhuó yì xīng shēng。
一星两星傲曙色,千树万树争涛声。yī xīng liǎng xīng ào shǔ sè,qiān shù wàn shù zhēng tāo shēng。
偶从缺云见铁瓮,几欲腾空凌玉京。ǒu cóng quē yún jiàn tiě wèng,jǐ yù téng kōng líng yù jīng。
人间好景不易再,况乃别思催纵横。rén jiān hǎo jǐng bù yì zài,kuàng nǎi bié sī cuī zòng héng。