古诗词

崌崃歌题画赠张中丞肖甫

王世贞

帝遣鸿蒙奠西极,擘作崌崃两拳石。dì qiǎn hóng méng diàn xī jí,bāi zuò jū lái liǎng quán shí。
南含女几万叠青,下注岷江双练白。nán hán nǚ jǐ wàn dié qīng,xià zhù mín jiāng shuāng liàn bái。
峰顶平悬日月观,泉端对写烟霞色。fēng dǐng píng xuán rì yuè guān,quán duān duì xiě yān xiá sè。
严道之阳绝紫金,勾檷以往无白璧。yán dào zhī yáng jué zǐ jīn,gōu nǐ yǐ wǎng wú bái bì。
岂谓扶舆歇灵秀,固知真宰钟词伯。qǐ wèi fú yú xiē líng xiù,gù zhī zhēn zǎi zhōng cí bó。
中丞昔时此中居,羚㚟为友龙蛇俱。zhōng chéng xī shí cǐ zhōng jū,líng chuò wèi yǒu lóng shé jù。
空庭种药成书带,大鸟衔鳣非䲀鱼。kōng tíng zhǒng yào chéng shū dài,dà niǎo xián zhān fēi zhì yú。
铭就孟阳输剑阁,赋成得意荐相如。míng jiù mèng yáng shū jiàn gé,fù chéng dé yì jiàn xiāng rú。
南山猿呼北山鹤,九折驱车亦不恶。nán shān yuán hū běi shān hè,jiǔ zhé qū chē yì bù è。
二华星窥一帐褰,三江雪喷千帆落。èr huá xīng kuī yī zhàng qiān,sān jiāng xuě pēn qiān fān luò。
宾从如云拥朝暮,旌旗合遝横寥廓。bīn cóng rú yún yōng cháo mù,jīng qí hé tà héng liáo kuò。
犹自踟蹰思锦乡,莼鲈乍发步兵狂。yóu zì chí chú sī jǐn xiāng,chún lú zhà fā bù bīng kuáng。
东吴王孙画岝崿,西蜀公子神飞扬。dōng wú wáng sūn huà zuò è,xī shǔ gōng zi shén fēi yáng。
初疑笔作蛾眉妩,便欲身依白帝傍。chū yí bǐ zuò é méi wǔ,biàn yù shēn yī bái dì bàng。
野夫为挽中丞住,不作中丞意中句。yě fū wèi wǎn zhōng chéng zhù,bù zuò zhōng chéng yì zhōng jù。
文成赤松事已远,壮武青萍喜初遇。wén chéng chì sōng shì yǐ yuǎn,zhuàng wǔ qīng píng xǐ chū yù。
况乃潘舆处处安,何烦却返王阳驭。kuàng nǎi pān yú chù chù ān,hé fán què fǎn wáng yáng yù。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题阙

王世贞

东京夸汝南,北魏推弘农。dōng jīng kuā rǔ nán,běi wèi tuī hóng nóng。
友于列九命,祖祢尽三公。yǒu yú liè jiǔ mìng,zǔ mí jǐn sān gōng。
名德冠时英,礼让世所宗。míng dé guān shí yīng,lǐ ràng shì suǒ zōng。
董卓盗天常,尔朱纵穷凶。dǒng zhuó dào tiān cháng,ěr zhū zòng qióng xiōng。
贤哲俱骈首,清渭为之红。xián zhé jù pián shǒu,qīng wèi wèi zhī hóng。
盛极必有衰,世污以已隆。shèng jí bì yǒu shuāi,shì wū yǐ yǐ lóng。
虽无绍与侃,宁能保丰终。suī wú shào yǔ kǎn,níng néng bǎo fēng zhōng。

题阙

王世贞

梁冀挟椒房,人主在股翼。liáng jì xié jiāo fáng,rén zhǔ zài gǔ yì。
一朝尸二公,举朝皆胁息。yī cháo shī èr gōng,jǔ cháo jiē xié xī。
八使行按部,先埋都亭轭。bā shǐ xíng àn bù,xiān mái dōu tíng è。
带剑入尚书,跪领张陵叱。dài jiàn rù shàng shū,guì lǐng zhāng líng chì。
乐安与京兆,犹能僇其客。lè ān yǔ jīng zhào,yóu néng lù qí kè。
死者代相禅,生者不改直。sǐ zhě dài xiāng chán,shēng zhě bù gǎi zhí。
宁如书生贵,横行于八极。níng rú shū shēng guì,héng xíng yú bā jí。

题阙

王世贞

和熹昔临朝,文彩冠东都。hé xī xī lín cháo,wén cǎi guān dōng dōu。
立幼擅天权,不救昆弟诛。lì yòu shàn tiān quán,bù jiù kūn dì zhū。
宣仁善革故,圣泽沛皇图。xuān rén shàn gé gù,shèng zé pèi huáng tú。
荣名伸敌国,不免子孙诬。róng míng shēn dí guó,bù miǎn zi sūn wū。
追惟正统初,茕然五尺孤。zhuī wéi zhèng tǒng chū,qióng rán wǔ chǐ gū。
太后坐深宫,格心但诗书。tài hòu zuò shēn gōng,gé xīn dàn shī shū。
九有颂慈孝,千载仰深谟。jiǔ yǒu sòng cí xiào,qiān zài yǎng shēn mó。

题阙

王世贞

范公悲汉亡,坐卧一车裀。fàn gōng bēi hàn wáng,zuò wò yī chē yīn。
三十六载中,不笑亦不颦。sān shí liù zài zhōng,bù xiào yì bù pín。
声在咽喉间,畴能闭其呻。shēng zài yàn hóu jiān,chóu néng bì qí shēn。
万古宇宙间,一见有心人。wàn gǔ yǔ zhòu jiān,yī jiàn yǒu xīn rén。
次则颜见远,慨然能致身。cì zé yán jiàn yuǎn,kǎi rán néng zhì shēn。
宁为江陵鬼,不作建康臣。níng wèi jiāng líng guǐ,bù zuò jiàn kāng chén。
顿令首阳薇,奕奕神更新。dùn lìng shǒu yáng wēi,yì yì shén gèng xīn。

题阙

王世贞

仲举诛左铛,谋参闻喜席。zhòng jǔ zhū zuǒ dāng,móu cān wén xǐ xí。
其人虽可言,其地终外戚。qí rén suī kě yán,qí dì zhōng wài qī。
何进屠酤儿,一死媒汉贼。hé jìn tú gū ér,yī sǐ méi hàn zéi。
扬汤而息沸,焉能令沸息。yáng tāng ér xī fèi,yān néng lìng fèi xī。
新莽盗汉炎,隋坚成鼎革。xīn mǎng dào hàn yán,suí jiān chéng dǐng gé。
赫赫我皇猷,万世垂内则。hè hè wǒ huáng yóu,wàn shì chuí nèi zé。

题阙

王世贞

梁侯既伏法,伯始亦解宦。liáng hóu jì fú fǎ,bó shǐ yì jiě huàn。
元相死制狱,缙也同兹难。yuán xiāng sǐ zhì yù,jìn yě tóng zī nán。
鼎足共承君,椷口以成乱。dǐng zú gòng chéng jūn,jiān kǒu yǐ chéng luàn。
伴食犹可言,窃脂良足叹。bàn shí yóu kě yán,qiè zhī liáng zú tàn。
方进媾红阳,幸叨帝恩逭。fāng jìn gòu hóng yáng,xìng dāo dì ēn huàn。
却条厚善者,九列俱流窜。què tiáo hòu shàn zhě,jiǔ liè jù liú cuàn。
于世虽已张,于颜能无汗。yú shì suī yǐ zhāng,yú yán néng wú hàn。

题阙

王世贞

维汉有宣哀,隆亲仅王号。wéi hàn yǒu xuān āi,lóng qīn jǐn wáng hào。
知者犹谓私,凛然太和诏。zhī zhě yóu wèi sī,lǐn rán tài hé zhào。
窃窥仁人志,既考而复庙。qiè kuī rén rén zhì,jì kǎo ér fù miào。
批鳞见臣节,因心亦子道。pī lín jiàn chén jié,yīn xīn yì zi dào。
权佐修其郤,陈章托媚奥。quán zuǒ xiū qí xì,chén zhāng tuō mèi ào。
自诧万古纲,能无万古笑。zì chà wàn gǔ gāng,néng wú wàn gǔ xiào。

题阙

王世贞

永明感奇征,微言自西竺。yǒng míng gǎn qí zhēng,wēi yán zì xī zhú。
后果摄往因,如环代相续。hòu guǒ shè wǎng yīn,rú huán dài xiāng xù。
楚英慕之诛,崔浩排之族。chǔ yīng mù zhī zhū,cuī hào pái zhī zú。
姚秦炽之亡,周武熄之促。yáo qín chì zhī wáng,zhōu wǔ xī zhī cù。
趣舍同一途,畴能明罪福。qù shě tóng yī tú,chóu néng míng zuì fú。
是以有漏因,智者了不录。shì yǐ yǒu lòu yīn,zhì zhě le bù lù。

题阙

王世贞

东都蔽阉宦,仪曜尽为腥。dōng dōu bì yān huàn,yí yào jǐn wèi xīng。
八俊复三君,皦皦露其嬴。bā jùn fù sān jūn,jiǎo jiǎo lù qí yíng。
林宗巧弥缝,遑遑竟无成。lín zōng qiǎo mí fèng,huáng huáng jìng wú chéng。
太邱为包茹,嘿嘿以苟生。tài qiū wèi bāo rú,hēi hēi yǐ gǒu shēng。
鲸波挟衡飙,一苇安得争。jīng bō xié héng biāo,yī wěi ān dé zhēng。
唯见黄叔度,鸿飞独冥冥。wéi jiàn huáng shū dù,hóng fēi dú míng míng。

题阙

王世贞

孔明讨汉贼,祁山凡六出。kǒng míng tǎo hàn zéi,qí shān fán liù chū。
威惠等春膏,精诚贯秋日。wēi huì děng chūn gāo,jīng chéng guàn qiū rì。
讴谣道相属,身死名不没。ōu yáo dào xiāng shǔ,shēn sǐ míng bù méi。
阳都佐东主,举朝服明决。yáng dōu zuǒ dōng zhǔ,jǔ cháo fú míng jué。
如何反掌间,名身并遒灭。rú hé fǎn zhǎng jiān,míng shēn bìng qiú miè。
即论新城挫,不掩徐塘伐。jí lùn xīn chéng cuò,bù yǎn xú táng fá。
成败遂低昂,千秋令中热。chéng bài suì dī áng,qiān qiū lìng zhōng rè。

题阙

王世贞

曹氏据七州,威力方盖世。cáo shì jù qī zhōu,wēi lì fāng gài shì。
云长鼓偏师,一战挫其锐。yún zhǎng gǔ piān shī,yī zhàn cuò qí ruì。
似忆白马围,欲徙铜驼避。shì yì bái mǎ wéi,yù xǐ tóng tuó bì。
国贼碧眼儿,窃败乃公事。guó zéi bì yǎn ér,qiè bài nǎi gōng shì。
昭烈与孔明,兹时诚失计。zhāo liè yǔ kǒng míng,zī shí chéng shī jì。
三万黄头军,顺流下白帝。sān wàn huáng tóu jūn,shùn liú xià bái dì。
退可伐贼谋,进当厚师继。tuì kě fá zéi móu,jìn dāng hòu shī jì。
既蹶兴愤师,中原了无意。jì jué xīng fèn shī,zhōng yuán le wú yì。
竟令涪江水,酿作永安泪。jìng lìng fú jiāng shuǐ,niàng zuò yǒng ān lèi。

题阙

王世贞

文若本名家,志在匡社稷。wén ruò běn míng jiā,zhì zài kuāng shè jì。
周览六合间,畴能托其迹。zhōu lǎn liù hé jiān,chóu néng tuō qí jì。
降心事阿瞒,相与图僇力。jiàng xīn shì ā mán,xiāng yǔ tú lù lì。
迅扫群雄尽,彼奸愈得职。xùn sǎo qún xióng jǐn,bǐ jiān yù dé zhí。
九锡从邺来,一死明夙昔。jiǔ xī cóng yè lái,yī sǐ míng sù xī。
宁如寄奴相,忧在后石画。níng rú jì nú xiāng,yōu zài hòu shí huà。
死犹擅元功,生不念王室。sǐ yóu shàn yuán gōng,shēng bù niàn wáng shì。

题阙

王世贞

张鲁世奇邪,乘险保梁州。zhāng lǔ shì qí xié,chéng xiǎn bǎo liáng zhōu。
及乎降曹公,五子万户侯。jí hū jiàng cáo gōng,wǔ zi wàn hù hóu。
全义亦盗雄,所事无恩雠。quán yì yì dào xióng,suǒ shì wú ēn chóu。
胙土享真王,晚节更优游。zuò tǔ xiǎng zhēn wáng,wǎn jié gèng yōu yóu。
梁州无砧盎,河南但锄耰。liáng zhōu wú zhēn àng,hé nán dàn chú yōu。
是时二邦外,柱骨如山丘。shì shí èr bāng wài,zhù gǔ rú shān qiū。
乱世能庇民,食报宁不优。luàn shì néng bì mín,shí bào níng bù yōu。

题阙

王世贞

昔有王彦方,闇然敦古谊。xī yǒu wáng yàn fāng,àn rán dūn gǔ yì。
讼者将取平,望庐恧而逝。sòng zhě jiāng qǔ píng,wàng lú nǜ ér shì。
淑问既已昭,弓旌遂麇至。shū wèn jì yǐ zhāo,gōng jīng suì jūn zhì。
一旦雠其身,侩酤以自秽。yī dàn chóu qí shēn,kuài gū yǐ zì huì。
始悟矜名客,良非终隐计。shǐ wù jīn míng kè,liáng fēi zhōng yǐn jì。
众恶几于道,吾闻之老氏。zhòng è jǐ yú dào,wú wén zhī lǎo shì。

题阙

王世贞

文王实剪魏,叔夜尸于市。wén wáng shí jiǎn wèi,shū yè shī yú shì。
天子不为雠,雠乃作天子。tiān zi bù wèi chóu,chóu nǎi zuò tiān zi。
当时侍中君,衔愤栖田里。dāng shí shì zhōng jūn,xián fèn qī tián lǐ。
新沓竟怜才,终烦司徒启。xīn dá jìng lián cái,zhōng fán sī tú qǐ。
惜哉荡阴役,终乃为雠死。xī zāi dàng yīn yì,zhōng nǎi wèi chóu sǐ。
王裒恸蓼莪,独行表君子。wáng póu tòng liǎo é,dú xíng biǎo jūn zi。