古诗词

崌崃歌题画赠张中丞肖甫

王世贞

帝遣鸿蒙奠西极,擘作崌崃两拳石。dì qiǎn hóng méng diàn xī jí,bāi zuò jū lái liǎng quán shí。
南含女几万叠青,下注岷江双练白。nán hán nǚ jǐ wàn dié qīng,xià zhù mín jiāng shuāng liàn bái。
峰顶平悬日月观,泉端对写烟霞色。fēng dǐng píng xuán rì yuè guān,quán duān duì xiě yān xiá sè。
严道之阳绝紫金,勾檷以往无白璧。yán dào zhī yáng jué zǐ jīn,gōu nǐ yǐ wǎng wú bái bì。
岂谓扶舆歇灵秀,固知真宰钟词伯。qǐ wèi fú yú xiē líng xiù,gù zhī zhēn zǎi zhōng cí bó。
中丞昔时此中居,羚㚟为友龙蛇俱。zhōng chéng xī shí cǐ zhōng jū,líng chuò wèi yǒu lóng shé jù。
空庭种药成书带,大鸟衔鳣非䲀鱼。kōng tíng zhǒng yào chéng shū dài,dà niǎo xián zhān fēi zhì yú。
铭就孟阳输剑阁,赋成得意荐相如。míng jiù mèng yáng shū jiàn gé,fù chéng dé yì jiàn xiāng rú。
南山猿呼北山鹤,九折驱车亦不恶。nán shān yuán hū běi shān hè,jiǔ zhé qū chē yì bù è。
二华星窥一帐褰,三江雪喷千帆落。èr huá xīng kuī yī zhàng qiān,sān jiāng xuě pēn qiān fān luò。
宾从如云拥朝暮,旌旗合遝横寥廓。bīn cóng rú yún yōng cháo mù,jīng qí hé tà héng liáo kuò。
犹自踟蹰思锦乡,莼鲈乍发步兵狂。yóu zì chí chú sī jǐn xiāng,chún lú zhà fā bù bīng kuáng。
东吴王孙画岝崿,西蜀公子神飞扬。dōng wú wáng sūn huà zuò è,xī shǔ gōng zi shén fēi yáng。
初疑笔作蛾眉妩,便欲身依白帝傍。chū yí bǐ zuò é méi wǔ,biàn yù shēn yī bái dì bàng。
野夫为挽中丞住,不作中丞意中句。yě fū wèi wǎn zhōng chéng zhù,bù zuò zhōng chéng yì zhōng jù。
文成赤松事已远,壮武青萍喜初遇。wén chéng chì sōng shì yǐ yuǎn,zhuàng wǔ qīng píng xǐ chū yù。
况乃潘舆处处安,何烦却返王阳驭。kuàng nǎi pān yú chù chù ān,hé fán què fǎn wáng yáng yù。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

梦后戏成

王世贞

一生奔走红尘,有梦暂作闲人。yī shēng bēn zǒu hóng chén,yǒu mèng zàn zuò xián rén。
今日身闲梦?,不知谁假谁真。jīn rì shēn xián mèng,bù zhī shuí jiǎ shuí zhēn。

为韩臣题书斋

王世贞

月团小斗茶品,云液全依酒经。yuè tuán xiǎo dòu chá pǐn,yún yè quán yī jiǔ jīng。
博山袅罢沈水,白麻拓得黄庭。bó shān niǎo bà shěn shuǐ,bái má tuò dé huáng tíng。

漫兴四首

王世贞

西风吹叶搅眠,家家拆洗装绵。xī fēng chuī yè jiǎo mián,jiā jiā chāi xǐ zhuāng mián。
唯有老夫不会,一壶且暖目前。wéi yǒu lǎo fū bù huì,yī hú qiě nuǎn mù qián。

漫兴四首

王世贞

负曝小坐冬烘,兀兀腾腾梦中。fù pù xiǎo zuò dōng hōng,wù wù téng téng mèng zhōng。
耳边忽报饭熟,一笑抛却周公。ěr biān hū bào fàn shú,yī xiào pāo què zhōu gōng。

漫兴四首

王世贞

残钟四点五点,新月一棂半棂。cán zhōng sì diǎn wǔ diǎn,xīn yuè yī líng bàn líng。
却笑当年此际,酒去愁来到明。què xiào dāng nián cǐ jì,jiǔ qù chóu lái dào míng。

漫兴四首

王世贞

无名野花争发,自在清溪暗流。wú míng yě huā zhēng fā,zì zài qīng xī àn liú。
听罢农歌䆉稏,旋闻山鸟钩辀。tīng bà nóng gē bà yà,xuán wén shān niǎo gōu zhōu。

口号十首

王世贞

儒童本来菩萨,大觉亦是金仙。rú tóng běn lái pú sà,dà jué yì shì jīn xiān。
其奈儿孙合闹,与说无始根缘。qí nài ér sūn hé nào,yǔ shuō wú shǐ gēn yuán。

口号十首

王世贞

维摩夜来病热,千言万言不休。wéi mó yè lái bìng rè,qiān yán wàn yán bù xiū。
偶然刹那闭口,坐断天下舌头。ǒu rán shā nà bì kǒu,zuò duàn tiān xià shé tóu。

口号十首

王世贞

有子莫习抱朴,无师难解参同。yǒu zi mò xí bào pǔ,wú shī nán jiě cān tóng。
觅得生前一物,万古明月清风。mì dé shēng qián yī wù,wàn gǔ míng yuè qīng fēng。

口号十首

王世贞

玄奘欲从西返,道遇达摩东归。xuán zàng yù cóng xī fǎn,dào yù dá mó dōng guī。
我已尽黜义相,百夹千像何为。wǒ yǐ jǐn chù yì xiāng,bǎi jiā qiān xiàng hé wèi。

口号十首

王世贞

香积钵底分饭,赵州垆头噇茶。xiāng jī bō dǐ fēn fàn,zhào zhōu lú tóu chuáng chá。
吃了依然不会,问着只索瞒他。chī le yī rán bù huì,wèn zhe zhǐ suǒ mán tā。

口号十首

王世贞

赵州行脚亦得,寒山散圣也奇。zhào zhōu xíng jiǎo yì dé,hán shān sàn shèng yě qí。
五叶莫嫌零落,五位已自支离。wǔ yè mò xián líng luò,wǔ wèi yǐ zì zhī lí。

口号十首

王世贞

讲座清凉疏钞,禅宗临济评唱。jiǎng zuò qīng liáng shū chāo,chán zōng lín jì píng chàng。
不论伎俩有无,见了先吃十棒。bù lùn jì liǎ yǒu wú,jiàn le xiān chī shí bàng。

口号十首

王世贞

铜龙自锁幽阙,白虎不借西邻。tóng lóng zì suǒ yōu quē,bái hǔ bù jiè xī lín。
斋库烂钱一索,遣发上阳道人。zhāi kù làn qián yī suǒ,qiǎn fā shàng yáng dào rén。

口号十首

王世贞

梦后唤醒良知,静中养出端倪。mèng hòu huàn xǐng liáng zhī,jìng zhōng yǎng chū duān ní。
举似瞿昙李老,曾止啼哭小儿。jǔ shì qú tán lǐ lǎo,céng zhǐ tí kū xiǎo ér。