古诗词

白石翁画赠吴文定山水歌

王世贞

君不见白石翁,墨花破万纸,散落世眼中。jūn bù jiàn bái shí wēng,mò huā pò wàn zhǐ,sàn luò shì yǎn zhōng。
其间方寸地,贮一太史公。qí jiān fāng cùn dì,zhù yī tài shǐ gōng。
是时太史称吴侬,三载磊块蟠翁胸。shì shí tài shǐ chēng wú nóng,sān zài lěi kuài pán wēng xiōng。
太史趣朝天,青雀凌春风。tài shǐ qù cháo tiān,qīng què líng chūn fēng。
有泪不作李都尉,有赋不拟江文通。yǒu lèi bù zuò lǐ dōu wèi,yǒu fù bù nǐ jiāng wén tōng。
直将三寸管、五丈素,写出江南千峰与万峰。zhí jiāng sān cùn guǎn wǔ zhàng sù,xiě chū jiāng nán qiān fēng yǔ wàn fēng。
尽收蜀锦囊,压倒太史之奚僮。jǐn shōu shǔ jǐn náng,yā dào tài shǐ zhī xī tóng。
绝壁直上高穹窿,呼吸似足开天聪。jué bì zhí shàng gāo qióng lóng,hū xī shì zú kāi tiān cōng。
忽复下坠数千尺,俯身欲入鼋鼍宫。hū fù xià zhuì shù qiān chǐ,fǔ shēn yù rù yuán tuó gōng。
意者径路绝,乃有云霞封。yì zhě jìng lù jué,nǎi yǒu yún xiá fēng。
万古不尽流,洗出玉玲珑。wàn gǔ bù jǐn liú,xǐ chū yù líng lóng。
侧耳将听之,疑是缣素间,迸作群靊霳。cè ěr jiāng tīng zhī,yí shì jiān sù jiān,bèng zuò qún fēng lóng。
长飙无形,百草庬茸。zhǎng biāo wú xíng,bǎi cǎo máng rōng。
列缺崩崖,吐出怪松。liè quē bēng yá,tǔ chū guài sōng。
历乱羽葆,屈蟠虬龙。lì luàn yǔ bǎo,qū pán qiú lóng。
将崩未崩石似舞,欲断不断桥飞虹。jiāng bēng wèi bēng shí shì wǔ,yù duàn bù duàn qiáo fēi hóng。
乃有词客酒人,樵青钓童。nǎi yǒu cí kè jiǔ rén,qiáo qīng diào tóng。
或骑蹇驴,或驾轻舼。huò qí jiǎn lǘ,huò jià qīng qióng。
或蹑䗶屐,或策短筇。huò niè là jī,huò cè duǎn qióng。
高者穿木,末若蜚鸿。gāo zhě chuān mù,mò ruò fēi hóng。
下者蹒跚,勃窣如孤豵。xià zhě pán shān,bó sū rú gū zōng。
两仪不能主,乍辟而乍蒙。liǎng yí bù néng zhǔ,zhà pì ér zhà méng。
二曜不定光,倏西而倏东。èr yào bù dìng guāng,shū xī ér shū dōng。
木栈与鸟争道,人家拟鹊开窗。mù zhàn yǔ niǎo zhēng dào,rén jiā nǐ què kāi chuāng。
渐穷至杳霭,但有去路无来踪。jiàn qióng zhì yǎo ǎi,dàn yǒu qù lù wú lái zōng。
犹云纸尽意未尽,乱石拳点波汹汹。yóu yún zhǐ jǐn yì wèi jǐn,luàn shí quán diǎn bō xiōng xiōng。
真宰泣诉神无功,太史不能长将向天去,流落人间成楚弓。zhēn zǎi qì sù shén wú gōng,tài shǐ bù néng zhǎng jiāng xiàng tiān qù,liú luò rén jiān chéng chǔ gōng。
翁亦召主城芙蓉,但令居士缃几上,秀色欲滴青蒙蒙。wēng yì zhào zhǔ chéng fú róng,dàn lìng jū shì xiāng jǐ shàng,xiù sè yù dī qīng méng méng。
击节董源,陨涕关仝,笔底一扫倾宗工。jī jié dǒng yuán,yǔn tì guān tóng,bǐ dǐ yī sǎo qīng zōng gōng。
沈翁豪翰何其雄,呜呼隆准之孙岂必隆。shěn wēng háo hàn hé qí xióng,wū hū lóng zhǔn zhī sūn qǐ bì lóng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送蹇子上兵宪进中丞抚顺天

王世贞

初霰霏霏点旆旌,饯君偏作蓟门行。chū xiàn fēi fēi diǎn pèi jīng,jiàn jūn piān zuò jì mén xíng。
单于马摄前茅劲,中尉旗开细柳晴。dān yú mǎ shè qián máo jìn,zhōng wèi qí kāi xì liǔ qíng。
但是运筹推蹇叔,宁因结袜礼王生。dàn shì yùn chóu tuī jiǎn shū,níng yīn jié wà lǐ wáng shēng。
摩娑倘认燕然石,笑杀曾污汉将名。mó suō tǎng rèn yàn rán shí,xiào shā céng wū hàn jiāng míng。

太仓周大夫入觐大夫以治行高数被旌荐而催科不及数未得奏考

王世贞

江左方州礼数崇,一时岩邑尽输公。jiāng zuǒ fāng zhōu lǐ shù chóng,yī shí yán yì jǐn shū gōng。
阳城任拙催科考,尹铎终高保障功。yáng chéng rèn zhuō cuī kē kǎo,yǐn duó zhōng gāo bǎo zhàng gōng。
别去单车装似叶,朝回五马气如虹。bié qù dān chē zhuāng shì yè,cháo huí wǔ mǎ qì rú hóng。
老夫数沃醇醪饮,今日颜衰敢望红。lǎo fū shù wò chún láo yǐn,jīn rì yán shuāi gǎn wàng hóng。

送昆山刘令入觐

王世贞

父老讴歌拥别筵,谁能借寇不朝天。fù lǎo ōu gē yōng bié yán,shuí néng jiè kòu bù cháo tiān。
清心白璧看同莹,治行黄金赐独偏。qīng xīn bái bì kàn tóng yíng,zhì xíng huáng jīn cì dú piān。
叶县仙人凫远日,中牟茂宰雉驯年。yè xiàn xiān rén fú yuǎn rì,zhōng móu mào zǎi zhì xùn nián。
翻嫌刘宠生多事,不遣行囊长一钱。fān xián liú chǒng shēng duō shì,bù qiǎn xíng náng zhǎng yī qián。

游金泽古寺

王世贞

花宫一刹耸烟霏,像教虽存法力微。huā gōng yī shā sǒng yān fēi,xiàng jiào suī cún fǎ lì wēi。
佛供可周饥鼠食,僧雏时傍倦鸦归。fú gōng kě zhōu jī shǔ shí,sēng chú shí bàng juàn yā guī。
尚书剩有棠阴榻,丞相留将藻火衣。shàng shū shèng yǒu táng yīn tà,chéng xiāng liú jiāng zǎo huǒ yī。
却笑东亭痴舍宅,如云甲第许谁非。què xiào dōng tíng chī shě zhái,rú yún jiǎ dì xǔ shuí fēi。

伯玉建精舍于肇林犹子肇元百步外构室署曰东林赋而书之

王世贞

精蓝法护创何年,仍许东山傍谢玄。jīng lán fǎ hù chuàng hé nián,réng xǔ dōng shān bàng xiè xuán。
屋拟雁门呼作市,身依莲社好逃禅。wū nǐ yàn mén hū zuò shì,shēn yī lián shè hǎo táo chán。
斜阳易得西归境,新月迟窥乍上弦。xié yáng yì dé xī guī jìng,xīn yuè chí kuī zhà shàng xián。
从此只应宽酒戒,莫教陶令废周旋。cóng cǐ zhǐ yīng kuān jiǔ jiè,mò jiào táo lìng fèi zhōu xuán。

支简亭学宪谢病归问讯之

王世贞

清秋五岭倦炎蒸,一疏天回玉井冰。qīng qiū wǔ lǐng juàn yán zhēng,yī shū tiān huí yù jǐng bīng。
合浦采还珠的历,郁林装借石崚嶒。hé pǔ cǎi hái zhū de lì,yù lín zhuāng jiè shí léng céng。
到时韩子能驱鳄,归后支公不养鹰。dào shí hán zi néng qū è,guī hòu zhī gōng bù yǎng yīng。
消渴已蠲饶起色,可无新赋颂中兴。xiāo kě yǐ juān ráo qǐ sè,kě wú xīn fù sòng zhōng xīng。

吾郡太守朱公治行为天下第一天官卿言之上超拜淅省大参分理明越余老且病于其发也不获从父老攀挽之后仅以一诗为赠

王世贞

明堂大计中兴年,蚤有除书下颍川。míng táng dà jì zhōng xīng nián,zǎo yǒu chú shū xià yǐng chuān。
膏雨尚留吴地润,德星初傍越江悬。gāo yǔ shàng liú wú dì rùn,dé xīng chū bàng yuè jiāng xuán。
政成神雀飞还下,课最金鱼赐独偏。zhèng chéng shén què fēi hái xià,kè zuì jīn yú cì dú piān。
他日史臣循吏传,可容谁在次公前。tā rì shǐ chén xún lì chuán,kě róng shuí zài cì gōng qián。

赠蔡生去疾

王世贞

老觉朱弦倍可怜,那能对尔不蝉连。lǎo jué zhū xián bèi kě lián,nà néng duì ěr bù chán lián。
名从元礼门中得,酒爱知章水底眠。míng cóng yuán lǐ mén zhōng dé,jiǔ ài zhī zhāng shuǐ dǐ mián。
物色要搜瀛海外,风流须问建安前。wù sè yào sōu yíng hǎi wài,fēng liú xū wèn jiàn ān qián。
莫夸仙骨天台易,不浅丹房四十年。mò kuā xiān gǔ tiān tái yì,bù qiǎn dān fáng sì shí nián。

丙戌元日试笔

王世贞

条风吹腊媚初辰,六十俄惊又一春。tiáo fēng chuī là mèi chū chén,liù shí é jīng yòu yī chūn。
总为书生心事足,翻欣甲子历头新。zǒng wèi shū shēng xīn shì zú,fān xīn jiǎ zi lì tóu xīn。
荐来椒酒颜从赪,浴得桃汤鬓已银。jiàn lái jiāo jiǔ yán cóng chēng,yù dé táo tāng bìn yǐ yín。
不向青童觅如愿,岂烦朱绂挂吾身。bù xiàng qīng tóng mì rú yuàn,qǐ fán zhū fú guà wú shēn。

李照者故徐方伯子与与仆之笔砚交也膺贡北上一诗赠之

王世贞

襄南纳节任居诸,地下修文亦替除。xiāng nán nà jié rèn jū zhū,dì xià xiū wén yì tì chú。
谁信青毡余旧宿,于今白首向公车。shuí xìn qīng zhān yú jiù sù,yú jīn bái shǒu xiàng gōng chē。
垂钩渭叟长嫌直,结网唐家故不疏。chuí gōu wèi sǒu zhǎng xián zhí,jié wǎng táng jiā gù bù shū。
主府似怜三语掾,橐装无恙万言书。zhǔ fǔ shì lián sān yǔ yuàn,tuó zhuāng wú yàng wàn yán shū。

寿华湖西翁八十

王世贞

一廛身事五湖南,八帙淫书意更耽。yī chán shēn shì wǔ hú nán,bā zhì yín shū yì gèng dān。
名向白衣无可妒,诗如玄酒自言甘。míng xiàng bái yī wú kě dù,shī rú xuán jiǔ zì yán gān。
鞋轻不染尘中迹,麈秃缘深物外谈。xié qīng bù rǎn chén zhōng jì,zhǔ tū yuán shēn wù wài tán。
姓字可知西母刻,见多清梦绕吾弇。xìng zì kě zhī xī mǔ kè,jiàn duō qīng mèng rào wú yǎn。

武昌刘长卿先生见访与谈啖河鲀鲙残作

王世贞

问余何事忽轩渠,乐府刘生意气余。wèn yú hé shì hū xuān qú,lè fǔ liú shēng yì qì yú。
垂老数行游侠传,居平一纸绝交书。chuí lǎo shù xíng yóu xiá chuán,jū píng yī zhǐ jué jiāo shū。
时清不救鮿生窘,事往那论剑术疏。shí qīng bù jiù zhé shēng jiǒng,shì wǎng nà lùn jiàn shù shū。
偶为海王输俊味,对君犹忆武昌鱼。ǒu wèi hǎi wáng shū jùn wèi,duì jūn yóu yì wǔ chāng yú。

送申比部还朝觐省侍

王世贞

画省仙即上帝畿,春风桃李有光辉。huà shěng xiān jí shàng dì jī,chūn fēng táo lǐ yǒu guāng huī。
过庭转觉诗礼熟,休汝翻矜冠盖稀。guò tíng zhuǎn jué shī lǐ shú,xiū rǔ fān jīn guān gài xī。
署里白云封隐几,山中璧月媚初衣。shǔ lǐ bái yún fēng yǐn jǐ,shān zhōng bì yuè mèi chū yī。
似闻麟阁诸名世,容得桐江一钓矶。shì wén lín gé zhū míng shì,róng dé tóng jiāng yī diào jī。

应城陈令自贵竹枉驾弇园小宴分韵得开字中字

王世贞

衡门春色日相催,况是新知万里来。héng mén chūn sè rì xiāng cuī,kuàng shì xīn zhī wàn lǐ lái。
绿鬓向谁谈拙宦,青云何处觅怜才。lǜ bìn xiàng shuí tán zhuō huàn,qīng yún hé chù mì lián cái。
航留锦里先生泛,花待河阳令尹开。háng liú jǐn lǐ xiān shēng fàn,huā dài hé yáng lìng yǐn kāi。
纵有唾壶那用击,与君相对但衔杯。zòng yǒu tuò hú nà yòng jī,yǔ jūn xiāng duì dàn xián bēi。

应城陈令自贵竹枉驾弇园小宴分韵得开字中字

王世贞

春城忽尔下冥鸿,把酒论心事未穷。chūn chéng hū ěr xià míng hóng,bǎ jiǔ lùn xīn shì wèi qióng。
炙日暖将花共媚,临波影与石争雄。zhì rì nuǎn jiāng huā gòng mèi,lín bō yǐng yǔ shí zhēng xióng。
孤踪汝托浮云外,百感吾残返照中。gū zōng rǔ tuō fú yún wài,bǎi gǎn wú cán fǎn zhào zhōng。
莫恨须臾便成别,古来文苑几人同。mò hèn xū yú biàn chéng bié,gǔ lái wén yuàn jǐ rén tóng。