古诗词

白石翁画赠吴文定山水歌

王世贞

君不见白石翁,墨花破万纸,散落世眼中。jūn bù jiàn bái shí wēng,mò huā pò wàn zhǐ,sàn luò shì yǎn zhōng。
其间方寸地,贮一太史公。qí jiān fāng cùn dì,zhù yī tài shǐ gōng。
是时太史称吴侬,三载磊块蟠翁胸。shì shí tài shǐ chēng wú nóng,sān zài lěi kuài pán wēng xiōng。
太史趣朝天,青雀凌春风。tài shǐ qù cháo tiān,qīng què líng chūn fēng。
有泪不作李都尉,有赋不拟江文通。yǒu lèi bù zuò lǐ dōu wèi,yǒu fù bù nǐ jiāng wén tōng。
直将三寸管、五丈素,写出江南千峰与万峰。zhí jiāng sān cùn guǎn wǔ zhàng sù,xiě chū jiāng nán qiān fēng yǔ wàn fēng。
尽收蜀锦囊,压倒太史之奚僮。jǐn shōu shǔ jǐn náng,yā dào tài shǐ zhī xī tóng。
绝壁直上高穹窿,呼吸似足开天聪。jué bì zhí shàng gāo qióng lóng,hū xī shì zú kāi tiān cōng。
忽复下坠数千尺,俯身欲入鼋鼍宫。hū fù xià zhuì shù qiān chǐ,fǔ shēn yù rù yuán tuó gōng。
意者径路绝,乃有云霞封。yì zhě jìng lù jué,nǎi yǒu yún xiá fēng。
万古不尽流,洗出玉玲珑。wàn gǔ bù jǐn liú,xǐ chū yù líng lóng。
侧耳将听之,疑是缣素间,迸作群靊霳。cè ěr jiāng tīng zhī,yí shì jiān sù jiān,bèng zuò qún fēng lóng。
长飙无形,百草庬茸。zhǎng biāo wú xíng,bǎi cǎo máng rōng。
列缺崩崖,吐出怪松。liè quē bēng yá,tǔ chū guài sōng。
历乱羽葆,屈蟠虬龙。lì luàn yǔ bǎo,qū pán qiú lóng。
将崩未崩石似舞,欲断不断桥飞虹。jiāng bēng wèi bēng shí shì wǔ,yù duàn bù duàn qiáo fēi hóng。
乃有词客酒人,樵青钓童。nǎi yǒu cí kè jiǔ rén,qiáo qīng diào tóng。
或骑蹇驴,或驾轻舼。huò qí jiǎn lǘ,huò jià qīng qióng。
或蹑䗶屐,或策短筇。huò niè là jī,huò cè duǎn qióng。
高者穿木,末若蜚鸿。gāo zhě chuān mù,mò ruò fēi hóng。
下者蹒跚,勃窣如孤豵。xià zhě pán shān,bó sū rú gū zōng。
两仪不能主,乍辟而乍蒙。liǎng yí bù néng zhǔ,zhà pì ér zhà méng。
二曜不定光,倏西而倏东。èr yào bù dìng guāng,shū xī ér shū dōng。
木栈与鸟争道,人家拟鹊开窗。mù zhàn yǔ niǎo zhēng dào,rén jiā nǐ què kāi chuāng。
渐穷至杳霭,但有去路无来踪。jiàn qióng zhì yǎo ǎi,dàn yǒu qù lù wú lái zōng。
犹云纸尽意未尽,乱石拳点波汹汹。yóu yún zhǐ jǐn yì wèi jǐn,luàn shí quán diǎn bō xiōng xiōng。
真宰泣诉神无功,太史不能长将向天去,流落人间成楚弓。zhēn zǎi qì sù shén wú gōng,tài shǐ bù néng zhǎng jiāng xiàng tiān qù,liú luò rén jiān chéng chǔ gōng。
翁亦召主城芙蓉,但令居士缃几上,秀色欲滴青蒙蒙。wēng yì zhào zhǔ chéng fú róng,dàn lìng jū shì xiāng jǐ shàng,xiù sè yù dī qīng méng méng。
击节董源,陨涕关仝,笔底一扫倾宗工。jī jié dǒng yuán,yǔn tì guān tóng,bǐ dǐ yī sǎo qīng zōng gōng。
沈翁豪翰何其雄,呜呼隆准之孙岂必隆。shěn wēng háo hàn hé qí xióng,wū hū lóng zhǔn zhī sūn qǐ bì lóng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题倪元镇小画

王世贞

懒瓒真懒瓒,残楮复残墨。lǎn zàn zhēn lǎn zàn,cán chǔ fù cán mò。
不结丹青缘,物外写秋色。bù jié dān qīng yuán,wù wài xiě qiū sè。

为于生题周叔夜画扇

王世贞

初见谓倪迂,稍看乃周瘦。chū jiàn wèi ní yū,shāo kàn nǎi zhōu shòu。
留作千古心,毋轻寘怀袖。liú zuò qiān gǔ xīn,wú qīng zhì huái xiù。

莫愁乐

王世贞

细娘家在大江头,总为工欢字莫愁。xì niáng jiā zài dà jiāng tóu,zǒng wèi gōng huān zì mò chóu。
月明低按关山曲,何处行人不泪流。yuè míng dī àn guān shān qū,hé chù xíng rén bù lèi liú。

殿前曲二首

王世贞

磁垣铁甲散晨光,香篆微芬金凤凰。cí yuán tiě jiǎ sàn chén guāng,xiāng zhuàn wēi fēn jīn fèng huáng。
武帐日迟风自卷,君王昨夜幸昭阳。wǔ zhàng rì chí fēng zì juǎn,jūn wáng zuó yè xìng zhāo yáng。

殿前曲二首

王世贞

鸿箓瑶簪叩宝坛,云璈凤管簇回銮。hóng lù yáo zān kòu bǎo tán,yún áo fèng guǎn cù huí luán。
月明千片芙蓉影,蝉鬓凉生七叶冠。yuè míng qiān piàn fú róng yǐng,chán bìn liáng shēng qī yè guān。

平阳伎

王世贞

杨柳堤边控紫骝,葡萄新锦费缠头。yáng liǔ dī biān kòng zǐ liú,pú táo xīn jǐn fèi chán tóu。
春灯遍照平阳舞,不信流黄一段愁。chūn dēng biàn zhào píng yáng wǔ,bù xìn liú huáng yī duàn chóu。

平阳伎

王世贞

玉为歌管簇雕栏,锦作莲花捧翠盘。yù wèi gē guǎn cù diāo lán,jǐn zuò lián huā pěng cuì pán。
一片新妆惊月色,万行琼树雪中看。yī piàn xīn zhuāng jīng yuè sè,wàn xíng qióng shù xuě zhōng kàn。

小伊州

王世贞

频年转战未封侯,还逐高阳酒伴游。pín nián zhuǎn zhàn wèi fēng hóu,hái zhú gāo yáng jiǔ bàn yóu。
醉后只今愁出塞,双鬟又唱小伊州。zuì hòu zhǐ jīn chóu chū sāi,shuāng huán yòu chàng xiǎo yī zhōu。

闺怨三首

王世贞

空城甲第与云齐,海燕无人不肯栖。kōng chéng jiǎ dì yǔ yún qí,hǎi yàn wú rén bù kěn qī。
隔巷长干春十五,银筝偏唤一行啼。gé xiàng zhǎng gàn chūn shí wǔ,yín zhēng piān huàn yī xíng tí。

闺怨三首

王世贞

闻道边关乐事多,前庭蹋鞠后庭歌。wén dào biān guān lè shì duō,qián tíng tà jū hòu tíng gē。
不知刁斗声中月,曾照流黄锦上梭。bù zhī diāo dòu shēng zhōng yuè,céng zhào liú huáng jǐn shàng suō。

闺怨三首

王世贞

三殿论功拜彻侯,平阳歌舞一时收。sān diàn lùn gōng bài chè hóu,píng yáng gē wǔ yī shí shōu。
无端却是刀环月,更遣文君赋白头。wú duān què shì dāo huán yuè,gèng qiǎn wén jūn fù bái tóu。

西兴词

王世贞

留君无计恨匆匆,尽酒停杯曲未终。liú jūn wú jì hèn cōng cōng,jǐn jiǔ tíng bēi qū wèi zhōng。
船到西兴潮已落,明朝还起石尤风。chuán dào xī xīng cháo yǐ luò,míng cháo hái qǐ shí yóu fēng。

西宫怨二首

王世贞

露井香生百合开,夜深明月在青苔。lù jǐng xiāng shēng bǎi hé kāi,yè shēn míng yuè zài qīng tái。
春风自怨葳蕤锁,那有西宫玉辇来。chūn fēng zì yuàn wēi ruí suǒ,nà yǒu xī gōng yù niǎn lái。

西宫怨二首

王世贞

点点莲花漏未央,乍寒如水透罗裳。diǎn diǎn lián huā lòu wèi yāng,zhà hán rú shuǐ tòu luó shang。
谁怜金井梧桐露,一夜鸳鸯瓦上霜。shuí lián jīn jǐng wú tóng lù,yī yè yuān yāng wǎ shàng shuāng。

青楼怨

王世贞

轻风细剪越罗寒,红泪徐倾蜡凤残。qīng fēng xì jiǎn yuè luó hán,hóng lèi xú qīng là fèng cán。
一曲停筝还自语,不知春思为谁弹。yī qū tíng zhēng hái zì yǔ,bù zhī chūn sī wèi shuí dàn。