古诗词

文皇御枪歌

王世贞

天欲大统归文皇,健儿插羽起冀方。tiān yù dà tǒng guī wén huáng,jiàn ér chā yǔ qǐ jì fāng。
隆准重瞳美髯秀,如云黑帜绿沈枪。lóng zhǔn zhòng tóng měi rán xiù,rú yún hēi zhì lǜ shěn qiāng。
帜尾绒排七曜色,枪尖铁浴九秋霜。zhì wěi róng pái qī yào sè,qiāng jiān tiě yù jiǔ qiū shuāng。
毋论此枪丈二尺,尺刃能为万人敌。wú lùn cǐ qiāng zhàng èr chǐ,chǐ rèn néng wèi wàn rén dí。
㸌如掣电长绕身,袅若修蛇四生翼。huò rú chè diàn zhǎng rào shēn,niǎo ruò xiū shé sì shēng yì。
衔枚直透深阵后,立表时悬伏兵色。xián méi zhí tòu shēn zhèn hòu,lì biǎo shí xuán fú bīng sè。
白沟河溃呼吸中,金陵铁瓮无坚墉。bái gōu hé kuì hū xī zhōng,jīn líng tiě wèng wú jiān yōng。
保儿身手岂不健,凡介岂敢追真龙。bǎo ér shēn shǒu qǐ bù jiàn,fán jiè qǐ gǎn zhuī zhēn lóng。
紫茸甲雕赤骠死,若论元勋此枪耳。zǐ rōng jiǎ diāo chì biāo sǐ,ruò lùn yuán xūn cǐ qiāng ěr。
贯镞中穿悬昧白,捍刃痕多断鳞紫。guàn zú zhōng chuān xuán mèi bái,hàn rèn hén duō duàn lín zǐ。
星斗长依黼座边,虹霓不吐太平年。xīng dòu zhǎng yī fǔ zuò biān,hóng ní bù tǔ tài píng nián。
宁如汉祖斩蛇剑,武库风多遽上天。níng rú hàn zǔ zhǎn shé jiàn,wǔ kù fēng duō jù shàng tiān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

江口

王世贞

江口安樯处,孤舟尽日停。jiāng kǒu ān qiáng chù,gū zhōu jǐn rì tíng。
秋云无限好,只傍蒋山青。qiū yún wú xiàn hǎo,zhǐ bàng jiǎng shān qīng。

江口

王世贞

似玉鲈鱼鲙,橙丝缕更鲜。shì yù lú yú kuài,chéng sī lǚ gèng xiān。
徘徊欲下箸,从此定何年。pái huái yù xià zhù,cóng cǐ dìng hé nián。

偶题

王世贞

女郎山头石,新妇矶边水。nǚ láng shān tóu shí,xīn fù jī biān shuǐ。
欲吐阳台云,徘徊傍谁起。yù tǔ yáng tái yún,pái huái bàng shuí qǐ。

教坊妇

王世贞

小拂乾红袖,新声十四弦。xiǎo fú qián hóng xiù,xīn shēng shí sì xián。
不知头已白,犹唱想夫怜。bù zhī tóu yǐ bái,yóu chàng xiǎng fū lián。

无题

王世贞

七宝流苏帐,金钿与定情。qī bǎo liú sū zhàng,jīn diàn yǔ dìng qíng。
十年春梦断,恍忽似前生。shí nián chūn mèng duàn,huǎng hū shì qián shēng。

题壁

王世贞

康乐烟霞屐,长房日月壶。kāng lè yān xiá jī,zhǎng fáng rì yuè hú。
有乡皆是醉,无谷不名愚。yǒu xiāng jiē shì zuì,wú gǔ bù míng yú。

春游

王世贞

小雨桃花径,轻风杜若洲。xiǎo yǔ táo huā jìng,qīng fēng dù ruò zhōu。
江南春事满,何处剩生愁。jiāng nán chūn shì mǎn,hé chù shèng shēng chóu。

闺恨

王世贞

兴庆坊前柳,萧郎手自栽。xīng qìng fāng qián liǔ,xiāo láng shǒu zì zāi。
藏鸦今渐稳,只是不归来。cáng yā jīn jiàn wěn,zhǐ shì bù guī lái。

弹琴峡

王世贞

银河落秋水,飞峡自鸣琴。yín hé luò qiū shuǐ,fēi xiá zì míng qín。
代马遥相避,君听无杀心。dài mǎ yáo xiāng bì,jūn tīng wú shā xīn。

夜宿碧云寺

王世贞

幽人夜无寐,初月衔山阁。yōu rén yè wú mèi,chū yuè xián shān gé。
不见月出光,但见松影落。bù jiàn yuè chū guāng,dàn jiàn sōng yǐng luò。

双鹤

王世贞

饮啄行相引,栖鸣炯自如。yǐn zhuó xíng xiāng yǐn,qī míng jiǒng zì rú。
主人饭脱粟,尔莫叹无鱼。zhǔ rén fàn tuō sù,ěr mò tàn wú yú。

记汉童谣

王世贞

蹇人欲上山,秦帝欲上天。jiǎn rén yù shàng shān,qín dì yù shàng tiān。
假令天可上,地上少人烟。jiǎ lìng tiān kě shàng,dì shàng shǎo rén yān。

暑日见客

王世贞

客自褦襶来,我当科头出。kè zì nài dài lái,wǒ dāng kē tóu chū。
语客幸勿嫌,宋人偶游越。yǔ kè xìng wù xián,sòng rén ǒu yóu yuè。

古意

王世贞

听尽西宫漏,踟蹰不肯眠。tīng jǐn xī gōng lòu,chí chú bù kěn mián。
仙韶一派乐,又过玉楼前。xiān sháo yī pài lè,yòu guò yù lóu qián。

古意

王世贞

薄命红颜是,倾城亦枉然。báo mìng hóng yán shì,qīng chéng yì wǎng rán。
君王七宝殿,自拥少儿眠。jūn wáng qī bǎo diàn,zì yōng shǎo ér mián。