古诗词

封户部大夫次泉李德润先生其先自关中徙豪卫京师遂为京师人补博士弟子通经术有声而不获第有子今仪部君早达以其官封先生不色喜惟杜门读书缮性而已仪部用直言获谴先生不色忧旋被召迁今官迎先生养先生亦不色喜其夷然泊然者如故也弇州生闻之曰先生其有道者欤选部魏子曰子以先生有道者则子之言遍天下而乃啬于有道者何也辞弗获已为古风一章歌以寿之

王世贞

函右表地灵,天京萃人杰。hán yòu biǎo dì líng,tiān jīng cuì rén jié。
英英李夫子,徙豪自先哲。yīng yīng lǐ fū zi,xǐ háo zì xiān zhé。
三藉方朔余,七工枚生发。sān jí fāng shuò yú,qī gōng méi shēng fā。
鸿都艺良就,鹿鸣歌中咽。hóng dōu yì liáng jiù,lù míng gē zhōng yàn。
束书怜肮脏,抚腹笑豁达。shù shū lián āng zàng,fǔ fù xiào huō dá。
慷慨舍頖宫,栖迟瞻魏阙。kāng kǎi shě pàn gōng,qī chí zhān wèi quē。
伏枥虽已乖,有驹早汗血。fú lì suī yǐ guāi,yǒu jū zǎo hàn xuè。
粉署郎地官,冰壶镜秋月。fěn shǔ láng dì guān,bīng hú jìng qiū yuè。
一登考功最,遂参大夫末。yī dēng kǎo gōng zuì,suì cān dà fū mò。
紫诰标义方,乌纱冒宣发。zǐ gào biāo yì fāng,wū shā mào xuān fā。
闾里前为寿,雅非公所悦。lǘ lǐ qián wèi shòu,yǎ fēi gōng suǒ yuè。
君恩固沈深,汝职何琐屑。jūn ēn gù shěn shēn,rǔ zhí hé suǒ xiè。
维时上台拆,望治群志切。wéi shí shàng tái chāi,wàng zhì qún zhì qiè。
虽更覆餗鼎,未监摧庄辙。suī gèng fù sù dǐng,wèi jiān cuī zhuāng zhé。
桃李丛要津,狐鼠窜深穴。táo lǐ cóng yào jīn,hú shǔ cuàn shēn xué。
寒素多失职,膏腴转轩揭。hán sù duō shī zhí,gāo yú zhuǎn xuān jiē。
御史一有陈,幞被谢朝谒。yù shǐ yī yǒu chén,fú bèi xiè cháo yè。
维时雷霆下,臣才理其说。wéi shí léi tíng xià,chén cái lǐ qí shuō。
夫苟利社稷,焉能避鈇钺。fū gǒu lì shè jì,yān néng bì fū yuè。
天听不为开,物情转成郁。tiān tīng bù wèi kāi,wù qíng zhuǎn chéng yù。
槐简拖绿衫,引慝谢亲闼。huái jiǎn tuō lǜ shān,yǐn tè xiè qīn tà。
公为喜加餐,汝志吾弗夺。gōng wèi xǐ jiā cān,rǔ zhì wú fú duó。
畴拥黄屋尊,谁伏青蒲热。chóu yōng huáng wū zūn,shuí fú qīng pú rè。
堂堂中兴代,鸣凤何寥阔。táng táng zhōng xīng dài,míng fèng hé liáo kuò。
既同臧洪日,宁辞道州罚。jì tóng zāng hóng rì,níng cí dào zhōu fá。
御魅夫岂遥,无官自足活。yù mèi fū qǐ yáo,wú guān zì zú huó。
天心在仁直,阴翳俄朗豁。tiān xīn zài rén zhí,yīn yì é lǎng huō。
宣室既生还,绛灌亦心折。xuān shì jì shēng hái,jiàng guàn yì xīn zhé。
金陵佳丽地,建礼鹓鸾列。jīn líng jiā lì dì,jiàn lǐ yuān luán liè。
试问三釜隆,胡殊菽水啜。shì wèn sān fǔ lóng,hú shū shū shuǐ chuài。
拄笏龙江霞,曳杖鸡阜雪。zhǔ hù lóng jiāng xiá,yè zhàng jī fù xuě。
有时指凤游,翛然羡高洁。yǒu shí zhǐ fèng yóu,xiāo rán xiàn gāo jié。
气养神自王,意澹精不汩。qì yǎng shén zì wáng,yì dàn jīng bù gǔ。
父道师友兼,君德天地埒。fù dào shī yǒu jiān,jūn dé tiān dì liè。
我称万年觞,盖言不磨灭。wǒ chēng wàn nián shāng,gài yán bù mó miè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

新乐大王明德懿亲肩美齐献被礼服义趾称河间耳顺已逾国储未立迩者熊梦奕奕麟趾振振凡在同声俱廑称庆敬成七言律以弁卷端

王世贞

阿监传呼银钥开,分明玉树主君栽。ā jiān chuán hū yín yào kāi,fēn míng yù shù zhǔ jūn zāi。
渥洼马出真龙种,东海珠生老蚌胎。wò wā mǎ chū zhēn lóng zhǒng,dōng hǎi zhū shēng lǎo bàng tāi。
春暖雪宫添滃郁,地尊青社吐崔巍。chūn nuǎn xuě gōng tiān wēng yù,dì zūn qīng shè tǔ cuī wēi。
即看同姓诸王表,琬琰镌名上帝台。jí kàn tóng xìng zhū wáng biǎo,wǎn yǎn juān míng shàng dì tái。

请告杜门大司成张公少宗伯赵公学士余公携觞见枉分韵得桑字

王世贞

病起闲门日自长,晚云珍树郁苍苍。bìng qǐ xián mén rì zì zhǎng,wǎn yún zhēn shù yù cāng cāng。
驺呵并枉乌衣巷,簪盍聊呼白玉堂。zōu hē bìng wǎng wū yī xiàng,zān hé liáo hū bái yù táng。
此别孤踪各朝野,只今何事不沧桑。cǐ bié gū zōng gè cháo yě,zhǐ jīn hé shì bù cāng sāng。
诸贤莫厌飞觞紧,万拆声中满路霜。zhū xián mò yàn fēi shāng jǐn,wàn chāi shēng zhōng mǎn lù shuāng。

送黄季主先辈

王世贞

一时三楚汝称雄,拟学张衡赋故宫。yī shí sān chǔ rǔ chēng xióng,nǐ xué zhāng héng fù gù gōng。
发箧秣陵余白仆,称诗江夏有黄童。fā qiè mò líng yú bái pū,chēng shī jiāng xià yǒu huáng tóng。
荷衣间过长千里,蒯铗时弹幸舍中。hé yī jiān guò zhǎng qiān lǐ,kuǎi jiá shí dàn xìng shě zhōng。
后夜便为天际别,大江西望吐晴虹。hòu yè biàn wèi tiān jì bié,dà jiāng xī wàng tǔ qíng hóng。

送谢太常博士谢曾使琉球

王世贞

金陵握手非初会,曾读芙蓉谢监诗。jīn líng wò shǒu fēi chū huì,céng dú fú róng xiè jiān shī。
鳌背尚悬唐使节,螭头重领汉官仪。áo bèi shàng xuán táng shǐ jié,chī tóu zhòng lǐng hàn guān yí。
星辰午夜亲尝酎,霜露商秋肃侍祠。xīng chén wǔ yè qīn cháng zhòu,shuāng lù shāng qiū sù shì cí。
祖道劝君须尽醉,只今犹是不斋时。zǔ dào quàn jūn xū jǐn zuì,zhǐ jīn yóu shì bù zhāi shí。

事白后再上疏乞骸承伯玉司马以二诗慰问有感问答

王世贞

紫袖蔫陈白发稀,逢人羞说宦情微。zǐ xiù niān chén bái fā xī,féng rén xiū shuō huàn qíng wēi。
羊肠过尽依然险,马角生来可不归。yáng cháng guò jǐn yī rán xiǎn,mǎ jiǎo shēng lái kě bù guī。
谷口行厨薇蕨饭,江头初服芰荷衣。gǔ kǒu xíng chú wēi jué fàn,jiāng tóu chū fú jì hé yī。
东山司马如相问,南北风尘有是非。dōng shān sī mǎ rú xiāng wèn,nán běi fēng chén yǒu shì fēi。

事白后再上疏乞骸承伯玉司马以二诗慰问有感问答

王世贞

飞章万里叩天阍,乞得闲身是主恩。fēi zhāng wàn lǐ kòu tiān hūn,qǐ dé xián shēn shì zhǔ ēn。
已荷圣朝宽毁骨,可烦词客为招魂。yǐ hé shèng cháo kuān huǐ gǔ,kě fán cí kè wèi zhāo hún。
行逢车马心先折,语到渔樵道便尊。xíng féng chē mǎ xīn xiān zhé,yǔ dào yú qiáo dào biàn zūn。
依约十年栖隐处,软莎新竹护柴门。yī yuē shí nián qī yǐn chù,ruǎn shā xīn zhú hù chái mén。

腊雪中承御史中丞石公纳言徐公廷尉张公京兆尹陈公鸿胪艾公过访陈公有作纪胜漫尔奉次

王世贞

城北林深腊意浓,诸贤尊酒且从容。chéng běi lín shēn là yì nóng,zhū xián zūn jiǔ qiě cóng róng。
吴天忽睹黄云合,钟岭俄成白玉封。wú tiān hū dǔ huáng yún hé,zhōng lǐng é chéng bái yù fēng。
欲问狐裘惭晏子,宁劳鹤?羡王恭。yù wèn hú qiú cán yàn zi,níng láo hè xiàn wáng gōng。
知君郢里裁高倡,无那登徒老更慵。zhī jūn yǐng lǐ cái gāo chàng,wú nà dēng tú lǎo gèng yōng。

陈京兆玉叔以喜雪诗见投奉和

王世贞

腊雪千门喜共传,耐它寒色为丰年。là xuě qiān mén xǐ gòng chuán,nài tā hán sè wèi fēng nián。
谢家玉树诗偏好,王氏乌衣屋乍妍。xiè jiā yù shù shī piān hǎo,wáng shì wū yī wū zhà yán。
僵卧可烦京兆尹,促归何异剡溪船。jiāng wò kě fán jīng zhào yǐn,cù guī hé yì shàn xī chuán。
怪看儿稚争收扫,曾习农书汜胜篇。guài kàn ér zhì zhēng shōu sǎo,céng xí nóng shū sì shèng piān。

赠谈参军思重

王世贞

清世何缘有避雠,为贪山色秣陵游。qīng shì hé yuán yǒu bì chóu,wèi tān shān sè mò líng yóu。
间从方外称司马,懒向田间诧故侯。jiān cóng fāng wài chēng sī mǎ,lǎn xiàng tián jiān chà gù hóu。
王谢风流杯底出,秦淮烟月画中收。wáng xiè fēng liú bēi dǐ chū,qín huái yān yuè huà zhōng shōu。
官衙不少如渑酒,君但来过缓客愁。guān yá bù shǎo rú miǎn jiǔ,jūn dàn lái guò huǎn kè chóu。

用赠谈思重参军韵再赠谢少连茂才

王世贞

为厌青藜夜校雠,幡然聊作石城游。wèi yàn qīng lí yè xiào chóu,fān rán liáo zuò shí chéng yóu。
时裁小令调卢女,仍草长编傍邺侯。shí cái xiǎo lìng diào lú nǚ,réng cǎo zhǎng biān bàng yè hóu。
六季遗踪斑管在,三山秀色锦囊收。liù jì yí zōng bān guǎn zài,sān shān xiù sè jǐn náng shōu。
劳君问我眉端事,除却归来不解愁。láo jūn wèn wǒ méi duān shì,chú què guī lái bù jiě chóu。

庚寅元日立春祝圣毕始以红锦袍谒陵

王世贞

腊意将归爆竹催,争依仙仗集蓬莱。là yì jiāng guī bào zhú cuī,zhēng yī xiān zhàng jí péng lái。
尧樽荐柏条风入,汉省呼嵩瑞霭回。yáo zūn jiàn bǎi tiáo fēng rù,hàn shěng hū sōng ruì ǎi huí。
原庙渐传银钥启,祠官新睹锦袍来。yuán miào jiàn chuán yín yào qǐ,cí guān xīn dǔ jǐn páo lái。
不知春至真多少,明日东郊探早梅。bù zhī chūn zhì zhēn duō shǎo,míng rì dōng jiāo tàn zǎo méi。

瀫阳公入佐天官兼领翰学赋此送之

王世贞

分曹犹得坐春风,忽领鹓鸾向碧空。fēn cáo yóu dé zuò chūn fēng,hū lǐng yuān luán xiàng bì kōng。
三入承明阶转峻,两参均统寄逾隆。sān rù chéng míng jiē zhuǎn jùn,liǎng cān jūn tǒng jì yú lóng。
星辰不隔瞻依表,桃李争归启事中。xīng chén bù gé zhān yī biǎo,táo lǐ zhēng guī qǐ shì zhōng。
青省倘过张乐地,莫惊江畔有冥鸿。qīng shěng tǎng guò zhāng lè dì,mò jīng jiāng pàn yǒu míng hóng。

赠少司徒采山方公得请时公徙止别馆未返新都

王世贞

成风老手御风姿,其那冰心圣主知。chéng fēng lǎo shǒu yù fēng zī,qí nà bīng xīn shèng zhǔ zhī。
不学贺公称道士,殊轻白傅爱分司。bù xué hè gōng chēng dào shì,shū qīng bái fù ài fēn sī。
门前罗雀从今日,屋里看山祗旧时。mén qián luó què cóng jīn rì,wū lǐ kàn shān zhī jiù shí。
无论赐金多少在,君今不饮欲呼谁。wú lùn cì jīn duō shǎo zài,jūn jīn bù yǐn yù hū shuí。

操江石中丞毋林太淑人寿言

王世贞

三月十六设帨辰,六十六回无限春。sān yuè shí liù shè shuì chén,liù shí liù huí wú xiàn chūn。
青天共指犹圆魄,紫诰仍辉见在身。qīng tiān gòng zhǐ yóu yuán pò,zǐ gào réng huī jiàn zài shēn。
开府夹江文武吏,称觞八座太夫人。kāi fǔ jiā jiāng wén wǔ lì,chēng shāng bā zuò tài fū rén。
剩道金陵好风物,那能不遣鬓毛鬒。shèng dào jīn líng hǎo fēng wù,nà néng bù qiǎn bìn máo zhěn。

杜翁少时葬亲夜归大雪几殆若有神人送之得免文太史图之矣而又属蜀人毛太史诗之久失复得诸贤异其事倚韵和赠成卷余亦嗣焉

王世贞

死孝仍?攀柏身,生还刚及启关辰。sǐ xiào réng pīn pān bǎi shēn,shēng hái gāng jí qǐ guān chén。
雪深踪迹唯狐兔,夜久扶携有鬼神。xuě shēn zōng jì wéi hú tù,yè jiǔ fú xié yǒu guǐ shén。
万里璧完诗不偶,百年珠陨画如真。wàn lǐ bì wán shī bù ǒu,bǎi nián zhū yǔn huà rú zhēn。
莫言弧矢男儿志,惆怅谁为扫墓人。mò yán hú shǐ nán ér zhì,chóu chàng shuí wèi sǎo mù rén。