古诗词

封户部大夫次泉李德润先生其先自关中徙豪卫京师遂为京师人补博士弟子通经术有声而不获第有子今仪部君早达以其官封先生不色喜惟杜门读书缮性而已仪部用直言获谴先生不色忧旋被召迁今官迎先生养先生亦不色喜其夷然泊然者如故也弇州生闻之曰先生其有道者欤选部魏子曰子以先生有道者则子之言遍天下而乃啬于有道者何也辞弗获已为古风一章歌以寿之

王世贞

函右表地灵,天京萃人杰。hán yòu biǎo dì líng,tiān jīng cuì rén jié。
英英李夫子,徙豪自先哲。yīng yīng lǐ fū zi,xǐ háo zì xiān zhé。
三藉方朔余,七工枚生发。sān jí fāng shuò yú,qī gōng méi shēng fā。
鸿都艺良就,鹿鸣歌中咽。hóng dōu yì liáng jiù,lù míng gē zhōng yàn。
束书怜肮脏,抚腹笑豁达。shù shū lián āng zàng,fǔ fù xiào huō dá。
慷慨舍頖宫,栖迟瞻魏阙。kāng kǎi shě pàn gōng,qī chí zhān wèi quē。
伏枥虽已乖,有驹早汗血。fú lì suī yǐ guāi,yǒu jū zǎo hàn xuè。
粉署郎地官,冰壶镜秋月。fěn shǔ láng dì guān,bīng hú jìng qiū yuè。
一登考功最,遂参大夫末。yī dēng kǎo gōng zuì,suì cān dà fū mò。
紫诰标义方,乌纱冒宣发。zǐ gào biāo yì fāng,wū shā mào xuān fā。
闾里前为寿,雅非公所悦。lǘ lǐ qián wèi shòu,yǎ fēi gōng suǒ yuè。
君恩固沈深,汝职何琐屑。jūn ēn gù shěn shēn,rǔ zhí hé suǒ xiè。
维时上台拆,望治群志切。wéi shí shàng tái chāi,wàng zhì qún zhì qiè。
虽更覆餗鼎,未监摧庄辙。suī gèng fù sù dǐng,wèi jiān cuī zhuāng zhé。
桃李丛要津,狐鼠窜深穴。táo lǐ cóng yào jīn,hú shǔ cuàn shēn xué。
寒素多失职,膏腴转轩揭。hán sù duō shī zhí,gāo yú zhuǎn xuān jiē。
御史一有陈,幞被谢朝谒。yù shǐ yī yǒu chén,fú bèi xiè cháo yè。
维时雷霆下,臣才理其说。wéi shí léi tíng xià,chén cái lǐ qí shuō。
夫苟利社稷,焉能避鈇钺。fū gǒu lì shè jì,yān néng bì fū yuè。
天听不为开,物情转成郁。tiān tīng bù wèi kāi,wù qíng zhuǎn chéng yù。
槐简拖绿衫,引慝谢亲闼。huái jiǎn tuō lǜ shān,yǐn tè xiè qīn tà。
公为喜加餐,汝志吾弗夺。gōng wèi xǐ jiā cān,rǔ zhì wú fú duó。
畴拥黄屋尊,谁伏青蒲热。chóu yōng huáng wū zūn,shuí fú qīng pú rè。
堂堂中兴代,鸣凤何寥阔。táng táng zhōng xīng dài,míng fèng hé liáo kuò。
既同臧洪日,宁辞道州罚。jì tóng zāng hóng rì,níng cí dào zhōu fá。
御魅夫岂遥,无官自足活。yù mèi fū qǐ yáo,wú guān zì zú huó。
天心在仁直,阴翳俄朗豁。tiān xīn zài rén zhí,yīn yì é lǎng huō。
宣室既生还,绛灌亦心折。xuān shì jì shēng hái,jiàng guàn yì xīn zhé。
金陵佳丽地,建礼鹓鸾列。jīn líng jiā lì dì,jiàn lǐ yuān luán liè。
试问三釜隆,胡殊菽水啜。shì wèn sān fǔ lóng,hú shū shū shuǐ chuài。
拄笏龙江霞,曳杖鸡阜雪。zhǔ hù lóng jiāng xiá,yè zhàng jī fù xuě。
有时指凤游,翛然羡高洁。yǒu shí zhǐ fèng yóu,xiāo rán xiàn gāo jié。
气养神自王,意澹精不汩。qì yǎng shén zì wáng,yì dàn jīng bù gǔ。
父道师友兼,君德天地埒。fù dào shī yǒu jiān,jūn dé tiān dì liè。
我称万年觞,盖言不磨灭。wǒ chēng wàn nián shāng,gài yán bù mó miè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

过亡妾殡所有感

王世贞

衫罗襚彩纵横叠,胡粉胭脂满鉴装。shān luó suì cǎi zòng héng dié,hú fěn yān zhī mǎn jiàn zhuāng。
处处精神新分例,不曾听唤第三房。chù chù jīng shén xīn fēn lì,bù céng tīng huàn dì sān fáng。

过亡妾殡所有感

王世贞

一尊浇罢自支颐,是妾须歌薄命辞。yī zūn jiāo bà zì zhī yí,shì qiè xū gē báo mìng cí。
今日使君收涕后,药垆禅榻暂相随。jīn rì shǐ jūn shōu tì hòu,yào lú chán tà zàn xiāng suí。

偶题

王世贞

许由能乞万乘身,归卧箕山天地新。xǔ yóu néng qǐ wàn chéng shēn,guī wò jī shān tiān dì xīn。
过宿翻为窃屦客,饮流仍遇弃瓢人。guò sù fān wèi qiè jù kè,yǐn liú réng yù qì piáo rén。

闻南中流言有感

王世贞

朝成嫫母昨夷光,未必蛾眉一夜霜。cháo chéng mó mǔ zuó yí guāng,wèi bì é méi yī yè shuāng。
何似村中浣纱去,任他明月照空房。hé shì cūn zhōng huàn shā qù,rèn tā míng yuè zhào kōng fáng。

闻南中流言有感

王世贞

累身元只是虚名,损尽虚名事事轻。lèi shēn yuán zhǐ shì xū míng,sǔn jǐn xū míng shì shì qīng。
折莫酒垆禅榻伴,也能驱遣过残生。zhé mò jiǔ lú chán tà bàn,yě néng qū qiǎn guò cán shēng。

闻南中流言有感

王世贞

偶然文字落尘寰,耐可争名眼睫间。ǒu rán wén zì luò chén huán,nài kě zhēng míng yǎn jié jiān。
侧理细书三万纸,自封云检施名山。cè lǐ xì shū sān wàn zhǐ,zì fēng yún jiǎn shī míng shān。

闻南中流言有感

王世贞

裁呼小草便无闻,只为惭他誓墓文。cái hū xiǎo cǎo biàn wú wén,zhǐ wèi cán tā shì mù wén。
若道长安车马色,春风吹作五陵云。ruò dào zhǎng ān chē mǎ sè,chūn fēng chuī zuò wǔ líng yún。

瞻美有子两月而夭走慰二绝

王世贞

一枝兰折委春烟,听说何人不解怜。yī zhī lán zhé wěi chūn yān,tīng shuō hé rén bù jiě lián。
掌上明珠看似月,君家只得两回圆。zhǎng shàng míng zhū kàn shì yuè,jūn jiā zhǐ dé liǎng huí yuán。

瞻美有子两月而夭走慰二绝

王世贞

莫言夷甫太钟情,情到东门强自轻。mò yán yí fǔ tài zhōng qíng,qíng dào dōng mén qiáng zì qīng。
留得蓝田种时法,不愁无地出兼城。liú dé lán tián zhǒng shí fǎ,bù chóu wú dì chū jiān chéng。

题钱叔宝临大姚村图

王世贞

王孙自是真龙种,画笔居然掩虎儿。wáng sūn zì shì zhēn lóng zhǒng,huà bǐ jū rán yǎn hǔ ér。
何必大姚村下问,米家山色见应知。hé bì dà yáo cūn xià wèn,mǐ jiā shān sè jiàn yīng zhī。

题画四首

王世贞

千条杨柳弄如烟,漠漠轻阴好系船。qiān tiáo yáng liǔ nòng rú yān,mò mò qīng yīn hǎo xì chuán。
行到酒家须少住,莫教孤负杖头钱。xíng dào jiǔ jiā xū shǎo zhù,mò jiào gū fù zhàng tóu qián。

题画四首

王世贞

秋老苍山俱是骨,枫丹独树有馀姿。qiū lǎo cāng shān jù shì gǔ,fēng dān dú shù yǒu yú zī。
屋头飞瀑挂不断,兴在忘言拄颊时。wū tóu fēi pù guà bù duàn,xīng zài wàng yán zhǔ jiá shí。

题画四首

王世贞

千崖落木自苍苍,驴背看山了不忙。qiān yá luò mù zì cāng cāng,lǘ bèi kàn shān le bù máng。
欲觅九秋无限色,从君叩取小奚囊。yù mì jiǔ qiū wú xiàn sè,cóng jūn kòu qǔ xiǎo xī náng。

题画四首

王世贞

青山绿树杳难分,忽断中间是白云。qīng shān lǜ shù yǎo nán fēn,hū duàn zhōng jiān shì bái yún。
欲买一椽深处住,不教名姓向人闻。yù mǎi yī chuán shēn chù zhù,bù jiào míng xìng xiàng rén wén。

冯子潜将有庐山武夷之游索一绝句为赠

王世贞

匡庐五老五白龙,武夷九曲九芙蓉。kuāng lú wǔ lǎo wǔ bái lóng,wǔ yí jiǔ qū jiǔ fú róng。
高秋赠尔青鞋去,踏破寒云千万重。gāo qiū zèng ěr qīng xié qù,tà pò hán yún qiān wàn zhòng。