古诗词

周稚尊忽欲游五岳留我山园少时得一歌为饯且留之

王世贞

周郎旧是菰芦人,北不能过长淮一问津。zhōu láng jiù shì gū lú rén,běi bù néng guò zhǎng huái yī wèn jīn。
忽然瓢笠别我去,脚底五岳青嶙峋。hū rán piáo lì bié wǒ qù,jiǎo dǐ wǔ yuè qīng lín xún。
吾闻太华不可上,望里莲花犹未真。wú wén tài huá bù kě shàng,wàng lǐ lián huā yóu wèi zhēn。
恒山斗削大荒外,其址往往飘边尘。héng shān dòu xuē dà huāng wài,qí zhǐ wǎng wǎng piāo biān chén。
嵩高似宋襄,偶然执牛耳,兵力岂足当吴秦。sōng gāo shì sòng xiāng,ǒu rán zhí niú ěr,bīng lì qǐ zú dāng wú qín。
何不西入蜀,置足青城问绝顶,雪岭远拂蛾眉颦。hé bù xī rù shǔ,zhì zú qīng chéng wèn jué dǐng,xuě lǐng yuǎn fú é méi pín。
先朝特进太和秩,神宫帝阙纷金银。xiān cháo tè jìn tài hé zhì,shén gōng dì quē fēn jīn yín。
罗浮障色避冰霰,匡庐斗柄摇星辰。luó fú zhàng sè bì bīng xiàn,kuāng lú dòu bǐng yáo xīng chén。
有山何必尽五岳,尚残天柱称昆仑。yǒu shān hé bì jǐn wǔ yuè,shàng cán tiān zhù chēng kūn lún。
周郎且暂留,醉我祇园春。zhōu láng qiě zàn liú,zuì wǒ qí yuán chūn。
但石如拳水如盎,芥子可以藏吾身。dàn shí rú quán shuǐ rú àng,jiè zi kě yǐ cáng wú shēn。
君不见大鹏九万鴳仅尺,万古并作逍遥论。jūn bù jiàn dà péng jiǔ wàn yàn jǐn chǐ,wàn gǔ bìng zuò xiāo yáo lùn。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

戏赠华甥起龙

王世贞

莫将公礼恼田家,才得三杯帽已斜。mò jiāng gōng lǐ nǎo tián jiā,cái dé sān bēi mào yǐ xié。
任尔文章能似舅,酒狂随分减些些。rèn ěr wén zhāng néng shì jiù,jiǔ kuáng suí fēn jiǎn xiē xiē。

题陆山人募缘诗卷

王世贞

人间岂少嘉宾在,惆怅谁营剡下资。rén jiān qǐ shǎo jiā bīn zài,chóu chàng shuí yíng shàn xià zī。
何似只携诗卷去,五湖烟雨伴鸱夷。hé shì zhǐ xié shī juǎn qù,wǔ hú yān yǔ bàn chī yí。

小祇园六绝

王世贞

隆福寺西新种竹,啸雨萦烟几万条。lóng fú sì xī xīn zhǒng zhú,xiào yǔ yíng yān jǐ wàn tiáo。
野夫昼玩兴未已,夜半来眠竹畔桥。yě fū zhòu wán xīng wèi yǐ,yè bàn lái mián zhú pàn qiáo。

小祇园六绝

王世贞

茅斋雨过秋云鲜,一饱匡床自在眠。máo zhāi yǔ guò qiū yún xiān,yī bǎo kuāng chuáng zì zài mián。
不用经行与檀施,生来元是辟支禅。bù yòng jīng xíng yǔ tán shī,shēng lái yuán shì pì zhī chán。

小祇园六绝

王世贞

藏经阁前四青松,白云顶宿根苔封。cáng jīng gé qián sì qīng sōng,bái yún dǐng sù gēn tái fēng。
自怜霜雪尝应遍,依旧空山作卧龙。zì lián shuāng xuě cháng yīng biàn,yī jiù kōng shān zuò wò lóng。

小祇园六绝

王世贞

绿杨斜馆曲尘丝,也解将情供别离。lǜ yáng xié guǎn qū chén sī,yě jiě jiāng qíng gōng bié lí。
欲识此中无染处,白莲花在放生池。yù shí cǐ zhōng wú rǎn chù,bái lián huā zài fàng shēng chí。

小祇园六绝

王世贞

夹浦芙蓉相映红,拒霜黄菊又丛丛。jiā pǔ fú róng xiāng yìng hóng,jù shuāng huáng jú yòu cóng cóng。
总为穷秋费妆点,春来色相已成空。zǒng wèi qióng qiū fèi zhuāng diǎn,chūn lái sè xiāng yǐ chéng kōng。

小祇园六绝

王世贞

清晨手写一函经,舍利毫端已似星。qīng chén shǒu xiě yī hán jīng,shě lì háo duān yǐ shì xīng。
但使有僧能过诵,不妨鱼鸟共来听。dàn shǐ yǒu sēng néng guò sòng,bù fáng yú niǎo gòng lái tīng。

调郭山人

王世贞

回首苍黄剑色分,中原豪杰正思君。huí shǒu cāng huáng jiàn sè fēn,zhōng yuán háo jié zhèng sī jūn。
自从追取青鞋去,且向吴山领白云。zì cóng zhuī qǔ qīng xié qù,qiě xiàng wú shān lǐng bái yún。

题邵将军海上战功图

王世贞

吴钩欲截海天流,捷奏明光凯未收。wú gōu yù jié hǎi tiān liú,jié zòu míng guāng kǎi wèi shōu。
何事白茅能夜发,一言先拜富民侯。hé shì bái máo néng yè fā,yī yán xiān bài fù mín hóu。

戏为舍弟题竹赠王生

王世贞

阿猷到处遍寻汝,为许相将保岁寒。ā yóu dào chù biàn xún rǔ,wèi xǔ xiāng jiāng bǎo suì hán。
最是潇湘一水外,乍晴乍雨耐人看。zuì shì xiāo xiāng yī shuǐ wài,zhà qíng zhà yǔ nài rén kàn。

赠玉庵上人

王世贞

少日经行晚坐禅,曾教舌本吐青莲。shǎo rì jīng xíng wǎn zuò chán,céng jiào shé běn tǔ qīng lián。
而今一字无寻处,饱饭松风任意眠。ér jīn yī zì wú xún chù,bǎo fàn sōng fēng rèn yì mián。

山人戏为三空禅师云过去未来何劳子空子能空一切见在乎师无答山人代曰檀越饥否且吃午斋去

王世贞

谁云见在本来空,门外犹青万古峰。shuí yún jiàn zài běn lái kōng,mén wài yóu qīng wàn gǔ fēng。
荠菜乍香藜饭熟,留君且受午时供。jì cài zhà xiāng lí fàn shú,liú jūn qiě shòu wǔ shí gōng。

慰伴松上人疾

王世贞

长松叶底一绳床,瘦影凌兢额渐霜。zhǎng sōng yè dǐ yī shéng chuáng,shòu yǐng líng jīng é jiàn shuāng。
抛却此身谁受病,不劳三界访医王。pāo què cǐ shēn shuí shòu bìng,bù láo sān jiè fǎng yī wáng。

陈生作大字用布帛随手为之此法出江南李后主号撮襟书生不知也

王世贞

新裁犊鼻似相如,只合临池兴有馀。xīn cái dú bí shì xiāng rú,zhǐ hé lín chí xīng yǒu yú。
年少莫谈惊座事,几人能爱撮襟书。nián shǎo mò tán jīng zuò shì,jǐ rén néng ài cuō jīn shū。