古诗词

奇石歌和穆少春宪副

王世贞

女娲补天炼不尽,错落五色堆人寰。nǚ wā bǔ tiān liàn bù jǐn,cuò luò wǔ sè duī rén huán。
尧波九载涤磊块,秀出神骨争巉颜。yáo bō jiǔ zài dí lěi kuài,xiù chū shén gǔ zhēng chán yán。
昆山太巧灵壁顽,么么琐屑几案间。kūn shān tài qiǎo líng bì wán,me me suǒ xiè jǐ àn jiān。
不见洞庭高峰一百尺,万古长含太虚碧。bù jiàn dòng tíng gāo fēng yī bǎi chǐ,wàn gǔ zhǎng hán tài xū bì。
谁令壮士掷天外,添汝迟鸿台畔色。shuí lìng zhuàng shì zhì tiān wài,tiān rǔ chí hóng tái pàn sè。
萦云欱雾作变态,障日撑空饶定力。yíng yún hē wù zuò biàn tài,zhàng rì chēng kōng ráo dìng lì。
穆子振奇者拜之,不肯遽草草磬折。mù zi zhèn qí zhě bài zhī,bù kěn jù cǎo cǎo qìng zhé。
簪笏拖朝绅自言,生平石交唯石君。zān hù tuō cháo shēn zì yán,shēng píng shí jiāo wéi shí jūn。
今复得此石,丈成三人拜。jīn fù dé cǐ shí,zhàng chéng sān rén bài。
起呼石丈汝总崚,角裂缺吾不嗔爱。qǐ hū shí zhàng rǔ zǒng léng,jiǎo liè quē wú bù chēn ài。
汝苍苍貌殊久,何似生人老少成好丑。rǔ cāng cāng mào shū jiǔ,hé shì shēng rén lǎo shǎo chéng hǎo chǒu。
爱汝冰雪长相守,何似百卉春荣见霜朽。ài rǔ bīng xuě zhǎng xiāng shǒu,hé shì bǎi huì chūn róng jiàn shuāng xiǔ。
爱汝不笑复不言,何似当面输心背面诟。ài rǔ bù xiào fù bù yán,hé shì dāng miàn shū xīn bèi miàn gòu。
爱汝不倾复不仄,何似狂飙靡草波立走。ài rǔ bù qīng fù bù zè,hé shì kuáng biāo mí cǎo bō lì zǒu。
石丈不肯答,王子为代之。shí zhàng bù kěn dá,wáng zi wèi dài zhī。
昔在长庆时,牛家李家大参差。xī zài zhǎng qìng shí,niú jiā lǐ jiā dà cān chà。
我独称上客,傀俄其间不见疑。wǒ dú chēng shàng kè,guī é qí jiān bù jiàn yí。
王生谓石丈,当时楼护亦如是,却怪平泉汝曹一小弟。wáng shēng wèi shí zhàng,dāng shí lóu hù yì rú shì,què guài píng quán rǔ cáo yī xiǎo dì。
今年酒价亦太贵,奈何醒我使我不得醉。jīn nián jiǔ jià yì tài guì,nài hé xǐng wǒ shǐ wǒ bù dé zuì。
穆子戛拊歌乌乌,汝能出声一和无。mù zi jiá fǔ gē wū wū,rǔ néng chū shēng yī hé wú。
毋论穆子癖且孤,王生亦有愚公愚。wú lùn mù zi pǐ qiě gū,wáng shēng yì yǒu yú gōng yú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

酒间偶题

王世贞

解道死生俱是梦,纵饶勘破亦奚为。jiě dào sǐ shēng jù shì mèng,zòng ráo kān pò yì xī wèi。
何如总付不思议,权向糟丘住几时。hé rú zǒng fù bù sī yì,quán xiàng zāo qiū zhù jǐ shí。

沈嘉则作灶乃金陵赵子实法也子实索言又为口占一绝

王世贞

一肩行灶付奚奴,欲采寒山处处苏。yī jiān xíng zào fù xī nú,yù cǎi hán shān chù chù sū。
煮得凉州泉水熟,不将身到酒家胡。zhǔ dé liáng zhōu quán shuǐ shú,bù jiāng shēn dào jiǔ jiā hú。

题画瓯碧牡丹

王世贞

沉香亭畔玉傞俄,叠叠春山捧翠螺。chén xiāng tíng pàn yù suō é,dié dié chūn shān pěng cuì luó。
何似江南天水碧,周娘亲为剪宫罗。hé shì jiāng nán tiān shuǐ bì,zhōu niáng qīn wèi jiǎn gōng luó。

朱宸卿葬母

王世贞

浦西阡畔草离离,肠断怜君负土时。pǔ xī qiān pàn cǎo lí lí,cháng duàn lián jūn fù tǔ shí。
乌鸟能啼两行血,白杨偏送四时悲。wū niǎo néng tí liǎng xíng xuè,bái yáng piān sòng sì shí bēi。

朱宸卿葬母

王世贞

手栽松柏泪和烟,念母谁如朱百年。shǒu zāi sōng bǎi lèi hé yān,niàn mǔ shuí rú zhū bǎi nián。
一自寒庐鸡骨后,至今犹道不禁绵。yī zì hán lú jī gǔ hòu,zhì jīn yóu dào bù jìn mián。

周公瑕导余至胥口不能渡走笔有嘲

王世贞

不烦风浪便回舟,兴尽真成王子猷。bù fán fēng làng biàn huí zhōu,xīng jǐn zhēn chéng wáng zi yóu。
若遇鸱夷应大笑,笑君难作五湖游。ruò yù chī yí yīng dà xiào,xiào jūn nán zuò wǔ hú yóu。

倚家弟调送张元春游岭南四绝

王世贞

朔风吹雨欲成花,病起青衫便离家。shuò fēng chuī yǔ yù chéng huā,bìng qǐ qīng shān biàn lí jiā。
此去不愁腰带减,古来勾漏有丹砂。cǐ qù bù chóu yāo dài jiǎn,gǔ lái gōu lòu yǒu dān shā。

倚家弟调送张元春游岭南四绝

王世贞

粤女簪头红佛桑,夷歌一曲压君觞。yuè nǚ zān tóu hóng fú sāng,yí gē yī qū yā jūn shāng。
莫嫌椰酒难成醉,也解宽人万里肠。mò xián yē jiǔ nán chéng zuì,yě jiě kuān rén wàn lǐ cháng。

倚家弟调送张元春游岭南四绝

王世贞

笔底江山已自灵,千峰匹马锦囊停。bǐ dǐ jiāng shān yǐ zì líng,qiān fēng pǐ mǎ jǐn náng tíng。
荆家莫诧关仝好,大庾南头分外青。jīng jiā mò chà guān tóng hǎo,dà yǔ nán tóu fēn wài qīng。

倚家弟调送张元春游岭南四绝

王世贞

小奴全似黑昆仑,雀跃行装道不贫。xiǎo nú quán shì hēi kūn lún,què yuè xíng zhuāng dào bù pín。
留得越中筒布在,绨袍还有旧游人。liú dé yuè zhōng tǒng bù zài,tí páo hái yǒu jiù yóu rén。

题虎丘剑池

王世贞

吴王爱女瘗山丘,宝剑三千白虎游。wú wáng ài nǚ yì shān qiū,bǎo jiàn sān qiān bái hǔ yóu。
当时未解平亲怨,又见胥江洗属镂。dāng shí wèi jiě píng qīn yuàn,yòu jiàn xū jiāng xǐ shǔ lòu。

陆羽泉

王世贞

康王谷瀑中泠水,何似山僧屋后泉。kāng wáng gǔ pù zhōng líng shuǐ,hé shì shān sēng wū hòu quán。
客至试探禅悦味,玉团初辗浪花圆。kè zhì shì tàn chán yuè wèi,yù tuán chū niǎn làng huā yuán。

白莲池

王世贞

晓风零落滴瑶华,游女争搴似若耶。xiǎo fēng líng luò dī yáo huá,yóu nǚ zhēng qiān shì ruò yé。
若问什公应有解,淤泥元自出莲花。ruò wèn shén gōng yīng yǒu jiě,yū ní yuán zì chū lián huā。

养鹤涧

王世贞

龙华会上仙音鸟,任是青田未许同。lóng huá huì shàng xiān yīn niǎo,rèn shì qīng tián wèi xǔ tóng。
肯向远公争卓锡,只凭支遁一开笼。kěn xiàng yuǎn gōng zhēng zhuó xī,zhǐ píng zhī dùn yī kāi lóng。

赠胡生

王世贞

秃衿单帻据胡床,白眼狂呼罄索郎。tū jīn dān zé jù hú chuáng,bái yǎn kuáng hū qìng suǒ láng。
不为螟蛉收不得,千山秋色满奚囊。bù wèi míng líng shōu bù dé,qiān shān qiū sè mǎn xī náng。