古诗词

奇石歌和穆少春宪副

王世贞

女娲补天炼不尽,错落五色堆人寰。nǚ wā bǔ tiān liàn bù jǐn,cuò luò wǔ sè duī rén huán。
尧波九载涤磊块,秀出神骨争巉颜。yáo bō jiǔ zài dí lěi kuài,xiù chū shén gǔ zhēng chán yán。
昆山太巧灵壁顽,么么琐屑几案间。kūn shān tài qiǎo líng bì wán,me me suǒ xiè jǐ àn jiān。
不见洞庭高峰一百尺,万古长含太虚碧。bù jiàn dòng tíng gāo fēng yī bǎi chǐ,wàn gǔ zhǎng hán tài xū bì。
谁令壮士掷天外,添汝迟鸿台畔色。shuí lìng zhuàng shì zhì tiān wài,tiān rǔ chí hóng tái pàn sè。
萦云欱雾作变态,障日撑空饶定力。yíng yún hē wù zuò biàn tài,zhàng rì chēng kōng ráo dìng lì。
穆子振奇者拜之,不肯遽草草磬折。mù zi zhèn qí zhě bài zhī,bù kěn jù cǎo cǎo qìng zhé。
簪笏拖朝绅自言,生平石交唯石君。zān hù tuō cháo shēn zì yán,shēng píng shí jiāo wéi shí jūn。
今复得此石,丈成三人拜。jīn fù dé cǐ shí,zhàng chéng sān rén bài。
起呼石丈汝总崚,角裂缺吾不嗔爱。qǐ hū shí zhàng rǔ zǒng léng,jiǎo liè quē wú bù chēn ài。
汝苍苍貌殊久,何似生人老少成好丑。rǔ cāng cāng mào shū jiǔ,hé shì shēng rén lǎo shǎo chéng hǎo chǒu。
爱汝冰雪长相守,何似百卉春荣见霜朽。ài rǔ bīng xuě zhǎng xiāng shǒu,hé shì bǎi huì chūn róng jiàn shuāng xiǔ。
爱汝不笑复不言,何似当面输心背面诟。ài rǔ bù xiào fù bù yán,hé shì dāng miàn shū xīn bèi miàn gòu。
爱汝不倾复不仄,何似狂飙靡草波立走。ài rǔ bù qīng fù bù zè,hé shì kuáng biāo mí cǎo bō lì zǒu。
石丈不肯答,王子为代之。shí zhàng bù kěn dá,wáng zi wèi dài zhī。
昔在长庆时,牛家李家大参差。xī zài zhǎng qìng shí,niú jiā lǐ jiā dà cān chà。
我独称上客,傀俄其间不见疑。wǒ dú chēng shàng kè,guī é qí jiān bù jiàn yí。
王生谓石丈,当时楼护亦如是,却怪平泉汝曹一小弟。wáng shēng wèi shí zhàng,dāng shí lóu hù yì rú shì,què guài píng quán rǔ cáo yī xiǎo dì。
今年酒价亦太贵,奈何醒我使我不得醉。jīn nián jiǔ jià yì tài guì,nài hé xǐng wǒ shǐ wǒ bù dé zuì。
穆子戛拊歌乌乌,汝能出声一和无。mù zi jiá fǔ gē wū wū,rǔ néng chū shēng yī hé wú。
毋论穆子癖且孤,王生亦有愚公愚。wú lùn mù zi pǐ qiě gū,wáng shēng yì yǒu yú gōng yú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

仲山先生归佳城得挽歌四绝送之

王世贞

少日五长王散骑,晚年三绝郑台州。shǎo rì wǔ zhǎng wáng sàn qí,wǎn nián sān jué zhèng tái zhōu。
生来不作红尘梦,到了青山伴白头。shēng lái bù zuò hóng chén mèng,dào le qīng shān bàn bái tóu。

仲山先生归佳城得挽歌四绝送之

王世贞

宝界山头玉万枝,人忘物在转成悲。bǎo jiè shān tóu yù wàn zhī,rén wàng wù zài zhuǎn chéng bēi。
相逢莫叹风流尽,留得王维画里诗。xiāng féng mò tàn fēng liú jǐn,liú dé wáng wéi huà lǐ shī。

仲山先生归佳城得挽歌四绝送之

王世贞

春风一蝶自悠扬,八十能过百岁长。chūn fēng yī dié zì yōu yáng,bā shí néng guò bǎi suì zhǎng。
莫怪蓝田饶晚价,有儿谁似北中郎。mò guài lán tián ráo wǎn jià,yǒu ér shuí shì běi zhōng láng。

题黄定父瓜洲小阁

王世贞

小阁方床睡思浓,金山忽送五更钟。xiǎo gé fāng chuáng shuì sī nóng,jīn shān hū sòng wǔ gèng zhōng。
披衣起坐浑无事,唤起江南千万峰。pī yī qǐ zuò hún wú shì,huàn qǐ jiāng nán qiān wàn fēng。

题画

王世贞

瘦石枯松写暮秋,清溪一道带云流。shòu shí kū sōng xiě mù qiū,qīng xī yī dào dài yún liú。
纶竿纵有无心得,莫怪游鱼不上钩。lún gān zòng yǒu wú xīn dé,mò guài yóu yú bù shàng gōu。

朱翁年七十号味耕而又好菊有子为诸生故寿之

王世贞

南宫徽号下恩纶,共喜高年赐帛新。nán gōng huī hào xià ēn lún,gòng xǐ gāo nián cì bó xīn。
更是一科堪应诏,曾为孝弟力田人。gèng shì yī kē kān yīng zhào,céng wèi xiào dì lì tián rén。

朱翁年七十号味耕而又好菊有子为诸生故寿之

王世贞

萧萧华发倚斜杨,也种黄花也种秧。xiāo xiāo huá fā yǐ xié yáng,yě zhǒng huáng huā yě zhǒng yāng。
不是陶家五男拙,有儿身在泮宫墙。bù shì táo jiā wǔ nán zhuō,yǒu ér shēn zài pàn gōng qiáng。

戏题诗扇后贻徐生

王世贞

蕺山老姥亦可怜,遇我涂鸦不值钱。jí shān lǎo lǎo yì kě lián,yù wǒ tú yā bù zhí qián。
箧笥恩情翻不薄,好留怀袖向明年。qiè sì ēn qíng fān bù báo,hǎo liú huái xiù xiàng míng nián。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

小径平桥路欲分,万条青玉一溪云。xiǎo jìng píng qiáo lù yù fēn,wàn tiáo qīng yù yī xī yún。
不须更到幽奇处,便合长康写此君。bù xū gèng dào yōu qí chù,biàn hé zhǎng kāng xiě cǐ jūn。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

剥啄从多且未应,小窗过雨篆烟凝。bō zhuó cóng duō qiě wèi yīng,xiǎo chuāng guò yǔ zhuàn yān níng。
偶然文债支梧了,却是逍遥退院僧。ǒu rán wén zhài zhī wú le,què shì xiāo yáo tuì yuàn sēng。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

潺湲信宿稻苗齐,涧水争趋罨画溪。chán yuán xìn sù dào miáo qí,jiàn shuǐ zhēng qū yǎn huà xī。
处处竹梧添染碧,祗惊帘外数峰低。chù chù zhú wú tiān rǎn bì,zhī jīng lián wài shù fēng dī。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

丝竹由来非我心,未论山水有清音。sī zhú yóu lái fēi wǒ xīn,wèi lùn shān shuǐ yǒu qīng yīn。
空林宴坐幽深处,难道无弦不是琴。kōng lín yàn zuò yōu shēn chù,nán dào wú xián bù shì qín。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

日长随意选渔竿,小港轻舠唤不难。rì zhǎng suí yì xuǎn yú gān,xiǎo gǎng qīng dāo huàn bù nán。
千迭芙蓉攒碧玉,此图留待月中看。qiān dié fú róng zǎn bì yù,cǐ tú liú dài yuè zhōng kàn。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

微凉淅淅上轻褣,课竹调琴一小僮。wēi liáng xī xī shàng qīng róng,kè zhú diào qín yī xiǎo tóng。
应是中丞霜意薄,故人鸡黍日从容。yīng shì zhōng chéng shuāng yì báo,gù rén jī shǔ rì cóng róng。

长夏无事避暑山园景事所会即成微吟得二十绝句

王世贞

流水高峰尽日闲,柴门风卷不成关。liú shuǐ gāo fēng jǐn rì xián,chái mén fēng juǎn bù chéng guān。
主翁虽有无劳问,原与游人共此山。zhǔ wēng suī yǒu wú láo wèn,yuán yǔ yóu rén gòng cǐ shān。