古诗词

奇石歌和穆少春宪副

王世贞

女娲补天炼不尽,错落五色堆人寰。nǚ wā bǔ tiān liàn bù jǐn,cuò luò wǔ sè duī rén huán。
尧波九载涤磊块,秀出神骨争巉颜。yáo bō jiǔ zài dí lěi kuài,xiù chū shén gǔ zhēng chán yán。
昆山太巧灵壁顽,么么琐屑几案间。kūn shān tài qiǎo líng bì wán,me me suǒ xiè jǐ àn jiān。
不见洞庭高峰一百尺,万古长含太虚碧。bù jiàn dòng tíng gāo fēng yī bǎi chǐ,wàn gǔ zhǎng hán tài xū bì。
谁令壮士掷天外,添汝迟鸿台畔色。shuí lìng zhuàng shì zhì tiān wài,tiān rǔ chí hóng tái pàn sè。
萦云欱雾作变态,障日撑空饶定力。yíng yún hē wù zuò biàn tài,zhàng rì chēng kōng ráo dìng lì。
穆子振奇者拜之,不肯遽草草磬折。mù zi zhèn qí zhě bài zhī,bù kěn jù cǎo cǎo qìng zhé。
簪笏拖朝绅自言,生平石交唯石君。zān hù tuō cháo shēn zì yán,shēng píng shí jiāo wéi shí jūn。
今复得此石,丈成三人拜。jīn fù dé cǐ shí,zhàng chéng sān rén bài。
起呼石丈汝总崚,角裂缺吾不嗔爱。qǐ hū shí zhàng rǔ zǒng léng,jiǎo liè quē wú bù chēn ài。
汝苍苍貌殊久,何似生人老少成好丑。rǔ cāng cāng mào shū jiǔ,hé shì shēng rén lǎo shǎo chéng hǎo chǒu。
爱汝冰雪长相守,何似百卉春荣见霜朽。ài rǔ bīng xuě zhǎng xiāng shǒu,hé shì bǎi huì chūn róng jiàn shuāng xiǔ。
爱汝不笑复不言,何似当面输心背面诟。ài rǔ bù xiào fù bù yán,hé shì dāng miàn shū xīn bèi miàn gòu。
爱汝不倾复不仄,何似狂飙靡草波立走。ài rǔ bù qīng fù bù zè,hé shì kuáng biāo mí cǎo bō lì zǒu。
石丈不肯答,王子为代之。shí zhàng bù kěn dá,wáng zi wèi dài zhī。
昔在长庆时,牛家李家大参差。xī zài zhǎng qìng shí,niú jiā lǐ jiā dà cān chà。
我独称上客,傀俄其间不见疑。wǒ dú chēng shàng kè,guī é qí jiān bù jiàn yí。
王生谓石丈,当时楼护亦如是,却怪平泉汝曹一小弟。wáng shēng wèi shí zhàng,dāng shí lóu hù yì rú shì,què guài píng quán rǔ cáo yī xiǎo dì。
今年酒价亦太贵,奈何醒我使我不得醉。jīn nián jiǔ jià yì tài guì,nài hé xǐng wǒ shǐ wǒ bù dé zuì。
穆子戛拊歌乌乌,汝能出声一和无。mù zi jiá fǔ gē wū wū,rǔ néng chū shēng yī hé wú。
毋论穆子癖且孤,王生亦有愚公愚。wú lùn mù zi pǐ qiě gū,wáng shēng yì yǒu yú gōng yú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

舞蝶双萦小玉团,殿他春事耐他残。wǔ dié shuāng yíng xiǎo yù tuán,diàn tā chūn shì nài tā cán。
道人香色元无住,偶尔闻呼绿牡丹。dào rén xiāng sè yuán wú zhù,ǒu ěr wén hū lǜ mǔ dān。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

三月行尽春光微,欲觅飞花无可飞。sān yuè xíng jǐn chūn guāng wēi,yù mì fēi huā wú kě fēi。
高下川原诸草树,也能将绿染人衣。gāo xià chuān yuán zhū cǎo shù,yě néng jiāng lǜ rǎn rén yī。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

野菜经春百味新,长镵一柄便周身。yě cài jīng chūn bǎi wèi xīn,zhǎng chán yī bǐng biàn zhōu shēn。
首阳薇蕨元何限,始解夷齐未尽贫。shǒu yáng wēi jué yuán hé xiàn,shǐ jiě yí qí wèi jǐn pín。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

一丛新竹迸龙鳞,微雨仍惊玉菌新。yī cóng xīn zhú bèng lóng lín,wēi yǔ réng jīng yù jūn xīn。
乞得维摩香积饭,午斋先供两闲人。qǐ dé wéi mó xiāng jī fàn,wǔ zhāi xiān gōng liǎng xián rén。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

五月五日坐东篱,忽有黄花抽数枝。wǔ yuè wǔ rì zuò dōng lí,hū yǒu huáng huā chōu shù zhī。
呼杯恐失醒累意,不饮生教醉令嗤。hū bēi kǒng shī xǐng lèi yì,bù yǐn shēng jiào zuì lìng chī。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

昙阳庵东积水多,僧来商略种新荷。tán yáng ān dōng jī shuǐ duō,sēng lái shāng lüè zhǒng xīn hé。
鸡头菱角亦堪可,奈此一碧玻璃何。jī tóu líng jiǎo yì kān kě,nài cǐ yī bì bō lí hé。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

六月十八阳侯狂,老树草偃蛙窥床。liù yuè shí bā yáng hóu kuáng,lǎo shù cǎo yǎn wā kuī chuáng。
老夫拥被卧三夕,竟有红日翔扶桑。lǎo fū yōng bèi wò sān xī,jìng yǒu hóng rì xiáng fú sāng。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

瀼瀼湛露柏间垂,色胜醍醐味胜饴。ráng ráng zhàn lù bǎi jiān chuí,sè shèng tí hú wèi shèng yí。
见说华池元自有,可烦天上借璚枝。jiàn shuō huá chí yuán zì yǒu,kě fán tiān shàng jiè qióng zhī。

为僧题云林卷

王世贞

晓树苍苍径未分,数声清梵隔林闻。xiǎo shù cāng cāng jìng wèi fēn,shù shēng qīng fàn gé lín wén。
莫欺垆底旃檀烬,也解蒸为宝焰云。mò qī lú dǐ zhān tán jìn,yě jiě zhēng wèi bǎo yàn yún。

为章仲玉题保竹卷

王世贞

龙钟数挺不辞残,把送奚囊耐岁寒。lóng zhōng shù tǐng bù cí cán,bǎ sòng xī náng nài suì hán。
绝胜洛阳西邸内,劳人日日报平安。jué shèng luò yáng xī dǐ nèi,láo rén rì rì bào píng ān。

题画

王世贞

古树精篮杳霭间,轻帆吹过碧湾环。gǔ shù jīng lán yǎo ǎi jiān,qīng fān chuī guò bì wān huán。
道人双屐何曾系,犹自贪看画里山。dào rén shuāng jī hé céng xì,yóu zì tān kàn huà lǐ shān。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

劳君五岳起双眉,老病无能学羼提。láo jūn wǔ yuè qǐ shuāng méi,lǎo bìng wú néng xué chàn tí。
只是怜他善星辈,恶风吹送下泥犁。zhǐ shì lián tā shàn xīng bèi,è fēng chuī sòng xià ní lí。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

金华洞洞有仙官,叱石为羊也不难。jīn huá dòng dòng yǒu xiān guān,chì shí wèi yáng yě bù nán。
总为汉家罗网急,双凫莫遣问长安。zǒng wèi hàn jiā luó wǎng jí,shuāng fú mò qiǎn wèn zhǎng ān。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

潘郎可是懒栽花,一赋能当万树霞。pān láng kě shì lǎn zāi huā,yī fù néng dāng wàn shù xiá。
却笑尔时勾漏令,不从身内觅丹砂。què xiào ěr shí gōu lòu lìng,bù cóng shēn nèi mì dān shā。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

兰溪新酒碧于泉,一斗真堪价十千。lán xī xīn jiǔ bì yú quán,yī dòu zhēn kān jià shí qiān。
我醉声闻浑不要,使君公暇好逃禅。wǒ zuì shēng wén hún bù yào,shǐ jūn gōng xiá hǎo táo chán。