古诗词

故将军曾侯子澄见访长歌赠之

王世贞

曾侯意气高天云,少小弯弓三百斤。céng hóu yì qì gāo tiān yún,shǎo xiǎo wān gōng sān bǎi jīn。
抗表那愁中执法,入门长揖大将军。kàng biǎo nà chóu zhōng zhí fǎ,rù mén zhǎng yī dà jiāng jūn。
尺书立扫无诸烬,一箭能收下濑勋。chǐ shū lì sǎo wú zhū jìn,yī jiàn néng shōu xià lài xūn。
名大中山饶谤箧,家贫太史絓深文。míng dà zhōng shān ráo bàng qiè,jiā pín tài shǐ guà shēn wén。
脱骖始释越石父,买丝肯绣平原君。tuō cān shǐ shì yuè shí fù,mǎi sī kěn xiù píng yuán jūn。
归来自种南山豆,有饭仍夸菜三九。guī lái zì zhǒng nán shān dòu,yǒu fàn réng kuā cài sān jiǔ。
春秋癖喜元凯先,月旦评甘子将后。chūn qiū pǐ xǐ yuán kǎi xiān,yuè dàn píng gān zi jiāng hòu。
亭午方餐法喜食,六时不醉声闻酒。tíng wǔ fāng cān fǎ xǐ shí,liù shí bù zuì shēng wén jiǔ。
林间豹蔚长迷雾,匣里龙渊空犯斗。lín jiān bào wèi zhǎng mí wù,xiá lǐ lóng yuān kōng fàn dòu。
偶闻时事忽抚膺,及语功名但摇首。ǒu wén shí shì hū fǔ yīng,jí yǔ gōng míng dàn yáo shǒu。
扁舟过我娄江城,紫气煜煜如拖旌。biǎn zhōu guò wǒ lóu jiāng chéng,zǐ qì yù yù rú tuō jīng。
主人病聋复病哑,枉汝谈佛仍谈兵。zhǔ rén bìng lóng fù bìng yǎ,wǎng rǔ tán fú réng tán bīng。
初疑藕孔修罗出,稍觉莲花般若生。chū yí ǒu kǒng xiū luó chū,shāo jué lián huā bān ruò shēng。
天下总需公辈在,人间岂数王郎名。tiān xià zǒng xū gōng bèi zài,rén jiān qǐ shù wáng láng míng。
何如抖擞无明尽,携手金鳌顶上行。hé rú dǒu sǒu wú míng jǐn,xié shǒu jīn áo dǐng shàng xíng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

过分水作

王世贞

一水双分作顺流,风帆唤月不须收。yī shuǐ shuāng fēn zuò shùn liú,fēng fān huàn yuè bù xū shōu。
拈将印渚修龄语,翘足微吟下济州。niān jiāng yìn zhǔ xiū líng yǔ,qiào zú wēi yín xià jì zhōu。

答许殿卿长史

王世贞

莲花簇就济南山,湖上看山尽日闲。lián huā cù jiù jì nán shān,hú shàng kàn shān jǐn rì xián。
一札十行文似锦,非关长史恋人间。yī zhá shí xíng wén shì jǐn,fēi guān zhǎng shǐ liàn rén jiān。

答许殿卿长史

王世贞

拂袖淮王桂树云,远游名字不教闻。fú xiù huái wáng guì shù yún,yuǎn yóu míng zì bù jiào wén。
自从深得山阴趣,玉室金庭报右军。zì cóng shēn dé shān yīn qù,yù shì jīn tíng bào yòu jūn。

答许殿卿长史

王世贞

亲扶豢角汶阳田,不向东风费酒钱。qīn fú huàn jiǎo wèn yáng tián,bù xiàng dōng fēng fèi jiǔ qián。
拥彗苍头夸诵赋,搊筝小伎解参禅。yōng huì cāng tóu kuā sòng fù,chōu zhēng xiǎo jì jiě cān chán。

答许殿卿长史

王世贞

踏青风满白杨枝,云到牙山黯自迟。tà qīng fēng mǎn bái yáng zhī,yún dào yá shān àn zì chí。
冢上弹琴应莫怪,人间能得几钟期。zhǒng shàng dàn qín yīng mò guài,rén jiān néng dé jǐ zhōng qī。

答许殿卿长史

王世贞

盻子城边春打围,割鲜呼酒去如飞。xì zi chéng biān chūn dǎ wéi,gē xiān hū jiǔ qù rú fēi。
一从上客申屠府,不道袁丝罢相归。yī cóng shàng kè shēn tú fǔ,bù dào yuán sī bà xiāng guī。

答许殿卿长史

王世贞

绣斧朱钲引碧油,风光差胜廿年游。xiù fǔ zhū zhēng yǐn bì yóu,fēng guāng chà shèng niàn nián yóu。
东州耆旧毋劳羡,镜里清霜半上头。dōng zhōu qí jiù wú láo xiàn,jìng lǐ qīng shuāng bàn shàng tóu。

清源杂咏

王世贞

绣衣柱史何昂藏,自免不复称为郎。xiù yī zhù shǐ hé áng cáng,zì miǎn bù fù chēng wèi láng。
尊前凤舞花难夜,门外乌啼月是霜。zūn qián fèng wǔ huā nán yè,mén wài wū tí yuè shì shuāng。

清源杂咏

王世贞

郑老揖余过郑园,卖文钱尽强开樽。zhèng lǎo yī yú guò zhèng yuán,mài wén qián jǐn qiáng kāi zūn。
那知昔日曾游赵,双璧由来只片言。nà zhī xī rì céng yóu zhào,shuāng bì yóu lái zhǐ piàn yán。

清源杂咏

王世贞

清源十日东风颠,陈家从事绝可怜。qīng yuán shí rì dōng fēng diān,chén jiā cóng shì jué kě lián。
不须伏尔夸投辖,我自能停步口船。bù xū fú ěr kuā tóu xiá,wǒ zì néng tíng bù kǒu chuán。

清源杂咏

王世贞

客肠郁郁谁为开,任侠何如汪秀才。kè cháng yù yù shuí wèi kāi,rèn xiá hé rú wāng xiù cái。
仲冬霜冽不解冷,有时自挟春风来。zhòng dōng shuāng liè bù jiě lěng,yǒu shí zì xié chūn fēng lái。

雪后问春申台

王世贞

寿州城内春申台,片片寒花飞作堆。shòu zhōu chéng nèi chūn shēn tái,piàn piàn hán huā fēi zuò duī。
令尹玉缨看不见,舍人珠履踏还来。lìng yǐn yù yīng kàn bù jiàn,shě rén zhū lǚ tà hái lái。

送沈司训之仁和

王世贞

七百里多平水面,江南大抵是仙官。qī bǎi lǐ duō píng shuǐ miàn,jiāng nán dà dǐ shì xiān guān。
宝带桥头别亲旧,莺花一路到临安。bǎo dài qiáo tóu bié qīn jiù,yīng huā yī lù dào lín ān。

送沈司训之仁和

王世贞

西湖是处美人妆,天竺松风吹绕梁。xī hú shì chù měi rén zhuāng,tiān zhú sōng fēng chuī rào liáng。
便携罢讲诸生去,何必夸他马季长。biàn xié bà jiǎng zhū shēng qù,hé bì kuā tā mǎ jì zhǎng。

送沈司训之仁和

王世贞

手板抛来尽日闲,吴峰青比玉峰殷。shǒu bǎn pāo lái jǐn rì xián,wú fēng qīng bǐ yù fēng yīn。
若语傍人应不分,一生长对案头山。ruò yǔ bàng rén yīng bù fēn,yī shēng zhǎng duì àn tóu shān。