古诗词

孙荣祖氏所降仙笔贻我金书阴符经跋尾云文阳真人得道时所说白玉蟾翁始表见于世又以长歌四百九十字见赠颇及前生事勉以修持且劝檀施聊此奉酬并效薄见于奉行仙童宜真子

王世贞

坛烟袅空笼曙星,翔阳鼓籁调流铃。tán yān niǎo kōng lóng shǔ xīng,xiáng yáng gǔ lài diào liú líng。
尔时班管正驰骤,为我写就阴符经。ěr shí bān guǎn zhèng chí zhòu,wèi wǒ xiě jiù yīn fú jīng。
行间隐隐金玉润,势表郁郁蛟龙腾。xíng jiān yǐn yǐn jīn yù rùn,shì biǎo yù yù jiāo lóng téng。
三仓以前鲜此迹,八会之后不可征。sān cāng yǐ qián xiān cǐ jì,bā huì zhī hòu bù kě zhēng。
此经黄帝疲警跸,上感玄女停辎軿。cǐ jīng huáng dì pí jǐng bì,shàng gǎn xuán nǚ tíng zī píng。
天真皇人为解说,一帚净扫乾坤兵。tiān zhēn huáng rén wèi jiě shuō,yī zhǒu jìng sǎo qián kūn bīng。
鼎湖雕弓坠霄汉,宛委丹检函精灵。dǐng hú diāo gōng zhuì xiāo hàn,wǎn wěi dān jiǎn hán jīng líng。
贞观小隶付欧褚,李荃而下训故兴。zhēn guān xiǎo lì fù ōu chǔ,lǐ quán ér xià xùn gù xīng。
蚕丝刿缕转成赘,貂尾媟渎那堪凭。cán sī guì lǚ zhuǎn chéng zhuì,diāo wěi xiè dú nà kān píng。
玉蟾散吏最晚出,真取捷要披榛荆。yù chán sàn lì zuì wǎn chū,zhēn qǔ jié yào pī zhēn jīng。
三十六天不可问,四千余年劳证明。sān shí liù tiān bù kě wèn,sì qiān yú nián láo zhèng míng。
仙翁一一为指说,敢以抵牾忘服膺。xiān wēng yī yī wèi zhǐ shuō,gǎn yǐ dǐ wǔ wàng fú yīng。
更诵长歌五百言,如啖火枣通三生。gèng sòng zhǎng gē wǔ bǎi yán,rú dàn huǒ zǎo tōng sān shēng。
子瞻梦悟五祖戒,次律赖遇真人邢。zi zhān mèng wù wǔ zǔ jiè,cì lǜ lài yù zhēn rén xíng。
惜哉二子不自振,晚途岭蜀长飘零。xī zāi èr zi bù zì zhèn,wǎn tú lǐng shǔ zhǎng piāo líng。
即令来路未明晓,忍恋浊世甘膻腥。jí lìng lái lù wèi míng xiǎo,rěn liàn zhuó shì gān shān xīng。
陶君已拜都水监,胜力菩萨为前盟。táo jūn yǐ bài dōu shuǐ jiān,shèng lì pú sà wèi qián méng。
白叟愿生兜率界,海山丈室留居停。bái sǒu yuàn shēng dōu lǜ jiè,hǎi shān zhàng shì liú jū tíng。
乃知大道绝町畛,两者同出而异名。nǎi zhī dà dào jué tīng zhěn,liǎng zhě tóng chū ér yì míng。
鲰生掉头出苦海,眷属聚散如漂萍。zōu shēng diào tóu chū kǔ hǎi,juàn shǔ jù sàn rú piāo píng。
把茅盖头足舒缩,一瓢以外无经营。bǎ máo gài tóu zú shū suō,yī piáo yǐ wài wú jīng yíng。
晨吸清和入玄牝,夕敛沆瀣归黄庭。chén xī qīng hé rù xuán pìn,xī liǎn hàng xiè guī huáng tíng。
檀施小果敢云倦,人天有漏吾何矜。tán shī xiǎo guǒ gǎn yún juàn,rén tiān yǒu lòu wú hé jīn。
更烦转示宜真子,返照面目思前程。gèng fán zhuǎn shì yí zhēn zi,fǎn zhào miàn mù sī qián chéng。
任是逍遥鲜挂碍,未免流转趋沈冥。rèn shì xiāo yáo xiān guà ài,wèi miǎn liú zhuǎn qū shěn míng。
权奇狡狯亦细事,麻姑见哂王方平。quán qí jiǎo kuài yì xì shì,má gū jiàn shěn wáng fāng píng。
上真重关挂玉钥,西竺觉路悬金绳。shàng zhēn zhòng guān guà yù yào,xī zhú jué lù xuán jīn shéng。
精心九渊骊颔易,失足一堕鸿毛轻。jīng xīn jiǔ yuān lí hàn yì,shī zú yī duò hóng máo qīng。
百年倏忽若流电,我为后继谁先登。bǎi nián shū hū ruò liú diàn,wǒ wèi hòu jì shuí xiān dēng。
功成帝命有时下,拍手呼鸾游太清。gōng chéng dì mìng yǒu shí xià,pāi shǒu hū luán yóu tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

挽程广文三绝句

王世贞

三绝风流数郑虔,到头生事仅寒毡。sān jué fēng liú shù zhèng qián,dào tóu shēng shì jǐn hán zhān。
古来文苑君知否,一卷残编了百年。gǔ lái wén yuàn jūn zhī fǒu,yī juǎn cán biān le bǎi nián。

赵中丞良弼便道过里为促其行

王世贞

武昌为祖接天开,六月风清御史台。wǔ chāng wèi zǔ jiē tiān kāi,liù yuè fēng qīng yù shǐ tái。
休汝莫令车骑众,燕中专待一骢来。xiū rǔ mò lìng chē qí zhòng,yàn zhōng zhuān dài yī cōng lái。

寄送侄孙鸿胪定鼎

王世贞

青衫垂故鬓丝新,解带能眠丞相茵。qīng shān chuí gù bìn sī xīn,jiě dài néng mián chéng xiāng yīn。
纵有悬河君莫尽,古来三语定何人。zòng yǒu xuán hé jūn mò jǐn,gǔ lái sān yǔ dìng hé rén。

寄送侄孙鸿胪定鼎

王世贞

当年公望有安期,今日蓝田玉一枝。dāng nián gōng wàng yǒu ān qī,jīn rì lán tián yù yī zhī。
若问江东米贵贱,但言王掾未全痴。ruò wèn jiāng dōng mǐ guì jiàn,dàn yán wáng yuàn wèi quán chī。

寄送侄孙鸿胪定鼎

王世贞

吴阊风起木兰桡,祖道秋新绿旆骄。wú chāng fēng qǐ mù lán ráo,zǔ dào qiū xīn lǜ pèi jiāo。
见说时清官更好,教人何地问渔樵。jiàn shuō shí qīng guān gèng hǎo,jiào rén hé dì wèn yú qiáo。

寄送侄孙鸿胪定鼎

王世贞

金马门前无限春,岁星何处不藏身。jīn mǎ mén qián wú xiàn chūn,suì xīng hé chù bù cáng shēn。
明年社肉初颁后,可向天涯忆远臣。míng nián shè ròu chū bān hòu,kě xiàng tiān yá yì yuǎn chén。

送孙兆孺还华容

王世贞

玄经罢草不胜闲,愁遣幽人问字还。xuán jīng bà cǎo bù shèng xián,chóu qiǎn yōu rén wèn zì hái。
别后相思何所道,尊前秋色似君山。bié hòu xiāng sī hé suǒ dào,zūn qián qiū sè shì jūn shān。

送孙兆孺还华容

王世贞

铃阁深沈漏渐稀,新凉綷縩上荷衣。líng gé shēn shěn lòu jiàn xī,xīn liáng cuì cài shàng hé yī。
相逢始信无官好,今夜思家明夜归。xiāng féng shǐ xìn wú guān hǎo,jīn yè sī jiā míng yè guī。

补题冬日村居四绝

王世贞

纬萧风急蟹全肥,黄雀头头饱不飞。wěi xiāo fēng jí xiè quán féi,huáng què tóu tóu bǎo bù fēi。
自有牵绵新酿在,不烦机妇授寒衣。zì yǒu qiān mián xīn niàng zài,bù fán jī fù shòu hán yī。

补题冬日村居四绝

王世贞

莫怪田家置酒频,绵花盈椟米盈囷。mò guài tián jiā zhì jiǔ pín,mián huā yíng dú mǐ yíng qūn。
从他俗饮无妨事,七贵筵头俗杀人。cóng tā sú yǐn wú fáng shì,qī guì yán tóu sú shā rén。

补题冬日村居四绝

王世贞

踏车?水欲深池,看网银鳞过别陂。tà chē shuǐ yù shēn chí,kàn wǎng yín lín guò bié bēi。
刮面西风浑不峭,烹鱼压酒夕阳时。guā miàn xī fēng hún bù qiào,pēng yú yā jiǔ xī yáng shí。

补题冬日村居四绝

王世贞

冲寒来叩野人家,不遣萧条负岁华。chōng hán lái kòu yě rén jiā,bù qiǎn xiāo tiáo fù suì huá。
蜜结苔梅俱馨口,青葱簇出水仙花。mì jié tái méi jù xīn kǒu,qīng cōng cù chū shuǐ xiān huā。

送于信夫还武陵

王世贞

千叠青山拥上游,戟门翻见武陵舟。qiān dié qīng shān yōng shàng yóu,jǐ mén fān jiàn wǔ líng zhōu。
郧江一线成归路,可似桃花洞口流。yún jiāng yī xiàn chéng guī lù,kě shì táo huā dòng kǒu liú。

送于信夫还武陵

王世贞

抛却铜符十五年,谈玄倦了复谈禅。pāo què tóng fú shí wǔ nián,tán xuán juàn le fù tán chán。
石头路滑君知否,明月家山自在圆。shí tóu lù huá jūn zhī fǒu,míng yuè jiā shān zì zài yuán。

沈侍御汝材按秦至耀州而卒为四绝挽之

王世贞

秦中秋尽法星残,祋祤城头黯淡看。qín zhōng qiū jǐn fǎ xīng cán,duì yǔ chéng tóu àn dàn kàn。
从此柏台乌不住,白杨风色四时寒。cóng cǐ bǎi tái wū bù zhù,bái yáng fēng sè sì shí hán。