古诗词

太宰梦山杨公谓不佞为作桃花岭歌未有以应也今年春以书来云客至吴中册有子二诗然而非子诗也能竟恝然乎哉适晨起行药小径落红狼籍忽有斐然之思因遂成一歌寄公不知其能胜二赝诗否要之落句狂语彼固不肯道也公以为何如

王世贞

寂莫探武陵,原喧莫游玄都观。jì mò tàn wǔ líng,yuán xuān mò yóu xuán dōu guān。
武陵渔翁不再入,玄都道士倏凋散。wǔ líng yú wēng bù zài rù,xuán dōu dào shì shū diāo sàn。
谁能衷此喧寂间,大隐小隐居其半。shuí néng zhōng cǐ xuān jì jiān,dà yǐn xiǎo yǐn jū qí bàn。
关西夫子卫水滨,自言避宦非避秦。guān xī fū zi wèi shuǐ bīn,zì yán bì huàn fēi bì qín。
亲从青帝借元气,要与黔黎共此春。qīn cóng qīng dì jiè yuán qì,yào yǔ qián lí gòng cǐ chūn。
生憎蔷薇好齰指,肯学河阳斗侈靡。shēng zēng qiáng wēi hǎo zé zhǐ,kěn xué hé yáng dòu chǐ mí。
开时高岭绣成幄,落处清波剪为绮。kāi shí gāo lǐng xiù chéng wò,luò chù qīng bō jiǎn wèi qǐ。
露井毋令僵李疑,渡江不用团扇辞。lù jǐng wú lìng jiāng lǐ yí,dù jiāng bù yòng tuán shàn cí。
无谷何劳神处守,有露从宽么凤栖。wú gǔ hé láo shén chù shǒu,yǒu lù cóng kuān me fèng qī。
落落条风散初燠,主人卯睡酣意足。luò luò tiáo fēng sàn chū yù,zhǔ rén mǎo shuì hān yì zú。
上树猱轻一百回,流霞鲸吸三千斛。shàng shù náo qīng yī bǎi huí,liú xiá jīng xī sān qiān hú。
君王束帛贲丘园,葵藿倾阳奉至尊。jūn wáng shù bó bēn qiū yuán,kuí huò qīng yáng fèng zhì zūn。
忍但无言向蹊路,宁容手植满私门。rěn dàn wú yán xiàng qī lù,níng róng shǒu zhí mǎn sī mén。
方朔西来踵龟坼,揖余分赠瑶池核。fāng shuò xī lái zhǒng guī chè,yī yú fēn zèng yáo chí hé。
欲识它年结子心,功成拂衣种即得。yù shí tā nián jié zi xīn,gōng chéng fú yī zhǒng jí dé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

过分水作

王世贞

一水双分作顺流,风帆唤月不须收。yī shuǐ shuāng fēn zuò shùn liú,fēng fān huàn yuè bù xū shōu。
拈将印渚修龄语,翘足微吟下济州。niān jiāng yìn zhǔ xiū líng yǔ,qiào zú wēi yín xià jì zhōu。

答许殿卿长史

王世贞

莲花簇就济南山,湖上看山尽日闲。lián huā cù jiù jì nán shān,hú shàng kàn shān jǐn rì xián。
一札十行文似锦,非关长史恋人间。yī zhá shí xíng wén shì jǐn,fēi guān zhǎng shǐ liàn rén jiān。

答许殿卿长史

王世贞

拂袖淮王桂树云,远游名字不教闻。fú xiù huái wáng guì shù yún,yuǎn yóu míng zì bù jiào wén。
自从深得山阴趣,玉室金庭报右军。zì cóng shēn dé shān yīn qù,yù shì jīn tíng bào yòu jūn。

答许殿卿长史

王世贞

亲扶豢角汶阳田,不向东风费酒钱。qīn fú huàn jiǎo wèn yáng tián,bù xiàng dōng fēng fèi jiǔ qián。
拥彗苍头夸诵赋,搊筝小伎解参禅。yōng huì cāng tóu kuā sòng fù,chōu zhēng xiǎo jì jiě cān chán。

答许殿卿长史

王世贞

踏青风满白杨枝,云到牙山黯自迟。tà qīng fēng mǎn bái yáng zhī,yún dào yá shān àn zì chí。
冢上弹琴应莫怪,人间能得几钟期。zhǒng shàng dàn qín yīng mò guài,rén jiān néng dé jǐ zhōng qī。

答许殿卿长史

王世贞

盻子城边春打围,割鲜呼酒去如飞。xì zi chéng biān chūn dǎ wéi,gē xiān hū jiǔ qù rú fēi。
一从上客申屠府,不道袁丝罢相归。yī cóng shàng kè shēn tú fǔ,bù dào yuán sī bà xiāng guī。

答许殿卿长史

王世贞

绣斧朱钲引碧油,风光差胜廿年游。xiù fǔ zhū zhēng yǐn bì yóu,fēng guāng chà shèng niàn nián yóu。
东州耆旧毋劳羡,镜里清霜半上头。dōng zhōu qí jiù wú láo xiàn,jìng lǐ qīng shuāng bàn shàng tóu。

清源杂咏

王世贞

绣衣柱史何昂藏,自免不复称为郎。xiù yī zhù shǐ hé áng cáng,zì miǎn bù fù chēng wèi láng。
尊前凤舞花难夜,门外乌啼月是霜。zūn qián fèng wǔ huā nán yè,mén wài wū tí yuè shì shuāng。

清源杂咏

王世贞

郑老揖余过郑园,卖文钱尽强开樽。zhèng lǎo yī yú guò zhèng yuán,mài wén qián jǐn qiáng kāi zūn。
那知昔日曾游赵,双璧由来只片言。nà zhī xī rì céng yóu zhào,shuāng bì yóu lái zhǐ piàn yán。

清源杂咏

王世贞

清源十日东风颠,陈家从事绝可怜。qīng yuán shí rì dōng fēng diān,chén jiā cóng shì jué kě lián。
不须伏尔夸投辖,我自能停步口船。bù xū fú ěr kuā tóu xiá,wǒ zì néng tíng bù kǒu chuán。

清源杂咏

王世贞

客肠郁郁谁为开,任侠何如汪秀才。kè cháng yù yù shuí wèi kāi,rèn xiá hé rú wāng xiù cái。
仲冬霜冽不解冷,有时自挟春风来。zhòng dōng shuāng liè bù jiě lěng,yǒu shí zì xié chūn fēng lái。

雪后问春申台

王世贞

寿州城内春申台,片片寒花飞作堆。shòu zhōu chéng nèi chūn shēn tái,piàn piàn hán huā fēi zuò duī。
令尹玉缨看不见,舍人珠履踏还来。lìng yǐn yù yīng kàn bù jiàn,shě rén zhū lǚ tà hái lái。

送沈司训之仁和

王世贞

七百里多平水面,江南大抵是仙官。qī bǎi lǐ duō píng shuǐ miàn,jiāng nán dà dǐ shì xiān guān。
宝带桥头别亲旧,莺花一路到临安。bǎo dài qiáo tóu bié qīn jiù,yīng huā yī lù dào lín ān。

送沈司训之仁和

王世贞

西湖是处美人妆,天竺松风吹绕梁。xī hú shì chù měi rén zhuāng,tiān zhú sōng fēng chuī rào liáng。
便携罢讲诸生去,何必夸他马季长。biàn xié bà jiǎng zhū shēng qù,hé bì kuā tā mǎ jì zhǎng。

送沈司训之仁和

王世贞

手板抛来尽日闲,吴峰青比玉峰殷。shǒu bǎn pāo lái jǐn rì xián,wú fēng qīng bǐ yù fēng yīn。
若语傍人应不分,一生长对案头山。ruò yǔ bàng rén yīng bù fēn,yī shēng zhǎng duì àn tóu shān。